Friday, April 16, 20217:29 PM(View: 5)
Trong tháng 9 và 10 năm 2004, chúng tôi được dự 3 buổi cầu nguyện với thị nhân Ivan và 1 buổi cầu nguyện với thị nhân Mirjana vào ngày mùng 2 hàng tháng. Ngoài ra, Mẹ vẫn ban thông điệp hàng tháng cho thị nhân Marija vào mỗi ngày 25 hàng tháng.
Friday, April 16, 20217:05 PM(View: 4)
Lời nói đầu: Đối với những bạn trẻ đi du học xa quê hương thì nỗi buồn và sự cô đơn đong đầy và chan chứa. Vì thế, các bạn trẻ thường quy tụ và quây quần với nhau, cùng cầu nguyện, cùng nghe radio trên mạng và xem youtube để học hỏi thêm về đạo. Đó là một điều rất tốt và cũng là niềm an ủi lớn lao trên xứ người. Cám ơn các cháu. Xin Chúa luôn chúc lành và quan phòng...
Friday, April 16, 20214:43 AM(View: 18)
Trước khi đi hành hương với một nhóm thì chúng tôi luôn dâng nhóm ấy lên Chúa và Mẹ hàng ngày nhiều lần trong ngày để xin Chúa chúc phúc cho gia đình những ai tham dự, cho cá nhân tham dự và cho cả nhóm được nhiều ơn lành hồn xác.
Friday, April 16, 20213:33 AM(View: 16)
Trong khi đi hành hương ở Medjugorje, Nam Tư vào tháng 10 năm 2004, nhóm chúng tôi được sinh hoạt với một nhóm hành hương nói tiếng Anh, gồm có người Hoa Kỳ và người Úc. Họ cũng được cô hướng dẫn viên du lịch Ana Sego hướng dẫn như nhóm của chúng tôi.
Thursday, April 15, 20214:41 PM(View: 22)
Lúc gần đây, tôi đăng các cảm nghiệm linh thiêng về Medjugorje. Hôm nay tôi chợt nhớ đến ông bà Mịch, một cặp vợ chồng đã từng đi hành hương Medjugorje với nhóm của chúng tôi. Xin Chúa đón nhận tôi tớ trung thành của Chúa. Ông bà Mịch sinh hoạt ở nhà thờ St. Barbara. Mỗi ngày ông bà đều đi dự Lễ sáng rồi ở lại đọc kinh LTX Chúa và kinh Mân Côi chung...
Thursday, April 15, 202110:57 AM(View: 18)
Nhóm hành hương của chúng tôi lên Đồi Hiện Ra Podbrdo thì tình cờ gặp cha Splinler đi đọc kinh với bà Marty trên đồi nên chúng tôi phỏng vấn cả cha Splinler và bà Marty. (Kim Hà)
Wednesday, April 14, 20214:29 AM(View: 33)
Trong chuyến hành hương kỳ 9 của nhóm Radio Giờ Của Mẹ vào cuối tháng 9 và đầu tháng 10, năm 2004, chúng tôi được nghe nhiều cảm nghiệm tuyệt vời của các nhân chứng, nhưng một chứng từ sống động và chân thành của một vị linh mục người Mỹ đã làm cho chúng tôi bồi hồi và xúc động nhất. Xin được kể lại cho quý vị nghe.
Tuesday, April 13, 20216:43 PM(View: 28)
LNĐ: Đây là lá thư#2 về tâm tình của cháu Maria Hà Nguyễn, Hàn Quốc: Ngày 13/4/2021 Chào cô Kim Hà, Vì các cô chú tò mò muốn biết thêm về cuộc sống du học và muốn biết sơ qua về cuộc sống du học Hàn Quốc nên con mạn phép kể ít điều ạ. Khoảng 20 năm gần đây Hàn Quốc là một trong những quốc gia phát triển mạnh mẽ và bắt đầu từ các nhà máy tại Việt Nam.
Tuesday, April 13, 202111:20 AM(View: 23)
I. Hương Hồng Ân Đây là thư của một cô gái trẻ tên là Allison Phượng Trần, con của bà Tracey Liên Nguyễn. Bà Liên đã từng đi hành hương Medjugorje với nhóm hành hương Giờ Của Mẹ vào tháng 4 năm 2004. Cô Phượng viết và gửi thư này cho thính giả Radio Giờ Cúa Mẹ và độc giả www.memaria.org
Tuesday, April 13, 202111:10 AM(View: 21)
Cũng trong dịp hành hương Đức Mẹ Guadalupe vào tháng 2 năm 2007, bà Vũ Thị Lụa (tên thật) đã chia sẻ cảm nghiệm cho cả nhóm hành hương nghe về các ơn chữa lành mà Đức Mẹ Maria tại Medjugorje đã ban cho gia đình bà và gia đình một người bạn đi chung nhóm với bà. “Tôi đi hành hương Medjugorje với nhóm chị Kim Hà vào chuyến thứ 8,

CN 4530: TRỞ VỀ CHỐN XƯA

Friday, March 26, 20215:10 PM(View: 111)

hue4hueyeu4CN 4530: TRỞ VỀ CHỐN XƯA

Trong những năm ở Trung Học, tôi có một nhóm bạn thân gồm 6 người. Chúng tôi ở gần nhà của nhau và gần chợ An Cựu, Huế. Chúng tôi luôn học bài và làm bài chung với nhau, cùng đi chơi và ăn uống với nhau. Mỗi lần đi học là 6 cái xe đạp chạy hàng ngang với nhau. Các bạn tôi đều có nhà riêng nhưng chỉ có một mình tôi thì ở nhà thuê. Tuy thế họ vẫn đến chơi với tôi và thương yêu em gái út của tôi như ruột thịt.

Nhà của bạn Gái Chị có dàn mướp, dàn hoa Thiên Lý và cái vườn rộng rãi ở vùng Vạn Vạn, phía bên kia sông An Cựu. Ngày nghỉ chúng tôi thường đến nhà của bạn ấy để học bài hay vui chơi với nhau. Khi học hè, chúng tôi cũng được anh Bửu Phi nhận làm thầy dạy kèm môn toán và hoá học. Nhà anh Phi ở sát nhà của Gái Chị nên rất tiện lợi.

Nhà của Mỹ và Thanh Tịnh ở sát gần nhà nhau và cũng gần nhà Gái Chị. Nếu tôi ghé thăm một bạn thì có thể gặp luôn cả ba bạn. Khi có bài toán nào khó, tôi thường đến nhà của Mỹ vì anh của Mỹ rất giỏi toán nên anh sẵn sàng giúp chúng tôi.

Về sau này tôi gặp lại Thanh Tịnh tại California. Bạn tôi tuy thành công trong xã hội nhưng bạn ấy sống rất lặng lẽ và khép kín nên ít liên lạc với bạn bè. Còn Mỹ, Mỹ Dung và Gái Chị thì còn ở VN. Tô Đào thì ở ngoại ô của vùng Riverside, California.

Nhà của Mỹ Dung thì ở vùng Phát Lát, gần chợ An Cựu và ở phía bên này của sông An Cựu. Nhà rất rộng mát, yên tĩnh và ít người. Ba mạ của Mỹ Dung rất quý bạn bè của con nên chúng tôi tha hồ đến chơi và ăn trái cây của vườn nhà Mỹ Dung. Rồi chúng tôi ra ngoài vườn cùng đong đưa võng buồn, ca hát, đùa giỡn  và học bài cùng với nhau.


Đặc biệt là khi làm giỗ kỵ thì gia đình Mỹ Dung làm đến mấy chục dĩa nhỏ và bầy ra bàn trông rất đẹp mắt. Tuy vậy mình chỉ ăn vài miếng là hết một dĩa: Nào là thịt ba rọi luộc, thịt kho tầu có trứng, thịt ướp mắm ruốc và sả, mắm tôm chua, mắm cá cơm, mắm nêm, trái vả kho, tôm rang, cá thu chiên, cá nục kho, thịt gà luộc, thịt gà kho gừng, canh mít nấu với cá trầu, các dĩa rau sắt nhỏ và cả chục món khác. Tôi được ăn kỵ của nhà Mỹ Dung vài lần.

Còn nhà của Tô Đào ở trên quốc lộ 1 và cũng gần chợ. Gia đình của Tô Đào có một tiệm bán thuốc lá Cẩm Lệ rất đông khách ở ngay chợ An Cựu. Vào năm 1967 thì gia đình Tô Đào xây thêm một căn nhà ở đàng sau căn nhà mặt tiền. Ba mạ Đào tốn hơn 500 lượng vàng mới xây xong căn nhà ấy. Vừa xây nhà xong thì vào đúng dịp Tết Mậu Thân, ngôi nhà của gia đình Tô Đào to lớn nhất và có lầu 3 tầng nên bị Việt Cộng tới chiếm lấy. Họ dùng súng bắn máy bay Mỹ từ căn nhà của gia đình Đào. Thế là máy bay Mỹ bỏ bom vào căn nhà ấy. Cuối cùng, căn nhà ấy chỉ còn lại là đống xà bần tan tành. Cha mẹ Đào đau đớn đến muốn điên lên được.

Trong biến cố Tết Mậu Thân, người dân Huế mất mát rất nhiều cả về nhân sự, tâm lý và tài sản. Có khoảng 6 ngàn người trí thức bị giết oan uổng, nhà cửa bị pháo kích làm hư hại nhiều. Cầu Tràng Tiền gẫy nhịp. Thành phố mang đầy mầu tang tóc. Một bạn học của chúng tôi là Hồ Như Nguyện bị chết vì nhà của bạn ấy ở gần ga xe lửa Huế bị trúng đạn pháo kích.

Bây giờ, qua hơn 50 năm dâu bể, tôi vẫn cứ trở về Huế nhưng cảnh vật thay đổi nhiều. Người xưa cũng không còn vì họ vào Saigon hay đi các tỉnh khác. Ngôi trường Đồng Khánh mầu hồng cũng đã đổi tên. Hàng cây cao trên con đường Lê Lợi vẫn xanh rì nhưng tuổi đời và tâm trạng của tôi thì thay đổi quá nhiều, có còn chăng chỉ là những kỷ niệm đẹp đẽ đong đầy trong ký ức.

"Về đây buồn trông cánh chim bay
Về đây buồn nghe gió heo may
Về đây đâu còn phút sum vầy
Đâu còn thắm niềm say
Lạnh lùng ngắm trời mây." (Châu Kỳ)

Tôi trở lại Huế vì kỷ niệm còn nhiều và Huế là nơi thân thương nhất trong cuộc đời tôi. Tôi muốn thật sự cầu nguyện cho Huế được luôn bình an và yên lành và vì tôi cũng muốn đi thăm Đức Mẹ ở La Vang.

Giờ đây ở Mỹ chỉ còn Tô Đào và tôi là còn có thể trò chuyện với nhau qua điện thoại. Đào và gia đình được Hội Thánh Tin Lành bảo lãnh khi đi diện HO sang Mỹ nên cả gia đình theo đạo Tin Lành. Chúng tôi luôn an ủi nhau và cầu nguyện cho nhau. Mong ngày sau vẫn còn có thể gặp lại nhau trên Thiên Đàng.


Kim Hà, 26/3/2021