Friday, April 16, 20217:29 PM(View: 5)
Trong tháng 9 và 10 năm 2004, chúng tôi được dự 3 buổi cầu nguyện với thị nhân Ivan và 1 buổi cầu nguyện với thị nhân Mirjana vào ngày mùng 2 hàng tháng. Ngoài ra, Mẹ vẫn ban thông điệp hàng tháng cho thị nhân Marija vào mỗi ngày 25 hàng tháng.
Friday, April 16, 20217:05 PM(View: 4)
Lời nói đầu: Đối với những bạn trẻ đi du học xa quê hương thì nỗi buồn và sự cô đơn đong đầy và chan chứa. Vì thế, các bạn trẻ thường quy tụ và quây quần với nhau, cùng cầu nguyện, cùng nghe radio trên mạng và xem youtube để học hỏi thêm về đạo. Đó là một điều rất tốt và cũng là niềm an ủi lớn lao trên xứ người. Cám ơn các cháu. Xin Chúa luôn chúc lành và quan phòng...
Friday, April 16, 20214:43 AM(View: 16)
Trước khi đi hành hương với một nhóm thì chúng tôi luôn dâng nhóm ấy lên Chúa và Mẹ hàng ngày nhiều lần trong ngày để xin Chúa chúc phúc cho gia đình những ai tham dự, cho cá nhân tham dự và cho cả nhóm được nhiều ơn lành hồn xác.
Friday, April 16, 20213:33 AM(View: 15)
Trong khi đi hành hương ở Medjugorje, Nam Tư vào tháng 10 năm 2004, nhóm chúng tôi được sinh hoạt với một nhóm hành hương nói tiếng Anh, gồm có người Hoa Kỳ và người Úc. Họ cũng được cô hướng dẫn viên du lịch Ana Sego hướng dẫn như nhóm của chúng tôi.
Thursday, April 15, 20214:41 PM(View: 22)
Lúc gần đây, tôi đăng các cảm nghiệm linh thiêng về Medjugorje. Hôm nay tôi chợt nhớ đến ông bà Mịch, một cặp vợ chồng đã từng đi hành hương Medjugorje với nhóm của chúng tôi. Xin Chúa đón nhận tôi tớ trung thành của Chúa. Ông bà Mịch sinh hoạt ở nhà thờ St. Barbara. Mỗi ngày ông bà đều đi dự Lễ sáng rồi ở lại đọc kinh LTX Chúa và kinh Mân Côi chung...
Thursday, April 15, 202110:57 AM(View: 18)
Nhóm hành hương của chúng tôi lên Đồi Hiện Ra Podbrdo thì tình cờ gặp cha Splinler đi đọc kinh với bà Marty trên đồi nên chúng tôi phỏng vấn cả cha Splinler và bà Marty. (Kim Hà)
Wednesday, April 14, 20214:29 AM(View: 33)
Trong chuyến hành hương kỳ 9 của nhóm Radio Giờ Của Mẹ vào cuối tháng 9 và đầu tháng 10, năm 2004, chúng tôi được nghe nhiều cảm nghiệm tuyệt vời của các nhân chứng, nhưng một chứng từ sống động và chân thành của một vị linh mục người Mỹ đã làm cho chúng tôi bồi hồi và xúc động nhất. Xin được kể lại cho quý vị nghe.
Tuesday, April 13, 20216:43 PM(View: 28)
LNĐ: Đây là lá thư#2 về tâm tình của cháu Maria Hà Nguyễn, Hàn Quốc: Ngày 13/4/2021 Chào cô Kim Hà, Vì các cô chú tò mò muốn biết thêm về cuộc sống du học và muốn biết sơ qua về cuộc sống du học Hàn Quốc nên con mạn phép kể ít điều ạ. Khoảng 20 năm gần đây Hàn Quốc là một trong những quốc gia phát triển mạnh mẽ và bắt đầu từ các nhà máy tại Việt Nam.
Tuesday, April 13, 202111:20 AM(View: 23)
I. Hương Hồng Ân Đây là thư của một cô gái trẻ tên là Allison Phượng Trần, con của bà Tracey Liên Nguyễn. Bà Liên đã từng đi hành hương Medjugorje với nhóm hành hương Giờ Của Mẹ vào tháng 4 năm 2004. Cô Phượng viết và gửi thư này cho thính giả Radio Giờ Cúa Mẹ và độc giả www.memaria.org
Tuesday, April 13, 202111:10 AM(View: 21)
Cũng trong dịp hành hương Đức Mẹ Guadalupe vào tháng 2 năm 2007, bà Vũ Thị Lụa (tên thật) đã chia sẻ cảm nghiệm cho cả nhóm hành hương nghe về các ơn chữa lành mà Đức Mẹ Maria tại Medjugorje đã ban cho gia đình bà và gia đình một người bạn đi chung nhóm với bà. “Tôi đi hành hương Medjugorje với nhóm chị Kim Hà vào chuyến thứ 8,

Phúc thay những ai không thấy mà tin (Suy niệm Tin mừng Chúa nhật II Phục sinh)

Thursday, April 8, 202112:24 PM(View: 22)

8-4srPhúc thay những ai không thấy mà tin

(Suy niệm Tin mừng Chúa nhật II Phục sinh)

Chúa Giê-su nói với ông Tô-ma: “Phúc thay những ai không thấy mà tin.”

Vậy thì những ai tin vào Thiên Chúa thì được hồng phúc gì?

Người tin vào Chúa Giê-su, bước theo Ngài và vâng nghe lời Ngài dạy sẽ được những hồng phúc cao quý sau đây:

Hạnh phúc vì có Chúa là Cha

Nguyễn Thị Martine là một cô gái da đen, tóc quăn, xấu xí, là con rơi của một người lính da đen trong đội quân viễn chinh Pháp chiếm đóng Việt Nam thời kỳ trước năm 1954.

Vào năm 1972, khi lên 18 tuổi, vì gia cảnh nghèo đói, Martine vào làm phu bốc vác cho nhà máy xi-măng Hà Tiên, cuộc đời rất đen tối, lầm than.

Một ngày cuối năm 1972, khi Martin đang bốc vác xi-măng, người cậu của cô vội vã chạy đến báo tin mừng: “Martine! Đi về thay đồ gấp, chuẩn bị đi gặp ba mày đang làm tổng thống...”

Martine sững sờ! Cô không ngờ người cha da đen mà cô chưa hề thấy mặt, tên là Bokassa, đã rời khỏi Việt Nam sau hiệp định Genève năm 1954, hiện nay là tổng thống của Cộng hòa Trung Phi, đang cố sức tìm kiếm cô để đưa về ở với ông trong dinh tổng thống tại vương quốc giàu kim cương này.

Từ thân phận người làm thuê khốn khổ, bỗng trở nên đứa con cưng của tổng thống Trung Phi giàu có; đây là hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời, không gì sánh được.

Tuy nhiên, hạnh phúc của Martine chẳng là gì so với hạnh phúc khác triệu lần lớn lao hơn của mỗi người chúng ta, khi nhận ra mình có một người Cha rất tuyệt vời là Thiên Chúa. Ngài là đấng đầy quyền năng, đã tạo nên trời đất muôn vật, đặc biệt là đã sinh chúng ta ra đời làm con chí ái của Ngài. Ngài là Cha thật của chúng ta, Ngài muốn chúng ta gọi Ngài cách thân thương là Abba, tức là Bố ơi! Cha yêu ơi! Và Ngài luôn yêu thương, ấp ủ chúng ta như đứa con thơ bé trong tay Ngài.

Phúc thay cho những ai nhờ tin mà biết mình có một Người Cha tuyệt vời như thế.

Hạnh phúc có Chúa Giê-su cứu độ

Ngày 29 tháng 7 năm 1941, tại trại tù Auschwitz (Ao-suyt) của Đức quốc xã tại Ba Lan có một tù nhân trốn trại và chiếu theo luật trại tù, hễ có một tù nhân trốn trại, thì viên cai tù sẽ chọn 10 tù nhân khác, đem giam vào hầm đói cho đến chết. Francis (Franciszek) là một trong mười tù nhân bất hạnh này; Anh kinh hoàng tột độ vì thần chết đã điểm mặt anh. Anh chết điếng người vì không bao giờ còn gặp lại vợ và các con yêu quý!

Thế rồi, một tù nhân khác là cha Kolbe, dũng cảm tiến lên trước mặt viên cai tù, đề nghị ông ta cho ngài chết thay cho Francis, vì thương xót anh nầy.

Được cai tù chấp thuận, cha Kolbe cùng với 9 người tù bất hạnh khác đi vào hầm tử thần chịu giam đói đến chết. Nhờ cha Kolbe chết thay cho mình, Francis được thoát chết và sau này được về đoàn tụ với vợ con.

Tương tự như thế, nhờ Chúa Giê-su chết thay cho ta, mỗi người chúng ta được thoát khỏi án phạt đời đời.

Tội lỗi loài người gây ra khiến họ phải mang án phạt đời đời trong hỏa ngục. Thế nhưng, Thiên Chúa không nỡ để cho người tội lỗi phải sa vào hỏa ngục nên Ngôi Hai Thiên Chúa đã xuống thế làm người, mang lấy tội lỗi nhân loại vào thân. Ngài nộp mình chịu khổ nạn để đền tội thay cho chúng ta và chịu chết đau thương để chúng ta khỏi sa vào hỏa ngục.

Tin vào Chúa Giê-su để được Ngài đền tội thay, chết thay cho mình được sống và sống đời đời trên thiên quốc là nguồn hạnh phúc vô cùng vô tận!

Hạnh phúc vì có Chúa Thánh Thần dẫn ta về quê trời

Tàu thuyền trôi dạt giữa biển khơi trong đêm đen mà không có hải đăng, không có la bàn chỉ hướng thì thật là tai hại khôn lường.

Mỗi người chúng ta cũng như tàu thuyền trôi dạt trên biển đời đen tối, sóng gió hãi hùng; nếu không được Chúa Thánh Thần là Ánh sáng soi đường chỉ lối, thì không ai có thể nhận biết và yêu mến Thiên Chúa, không ai có thể đạt tới quê trời.

Lạy Chúa Giê-su,

Còn rất nhiều hồng phúc khác sẽ đến với những người ai tin vào Chúa và đón nhận giáo huấn của Ngài. Xin gia tăng thêm lòng tin cho chúng con để cuộc đời chúng con thêm hoan lạc và chan hòa hạnh phúc. Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH

Tin Mừng Ga 20,19-31

19 Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!” 20 Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. 21 Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em”. 22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. 23 Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ”.

24 Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. 25 Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!” Ông Tô-ma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin”. 26 Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em”. 27 Rồi Người bảo ông Tô-ma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin”. 28 Ông Tô-ma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” 29 Đức Giê-su bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”.

30 Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. 31 Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người.