Saturday, June 12, 20211:19 PM(View: 5)
Nguồn: Medjugorje.com Đức Mẹ rất nghiêm túc. Mẹ nói trước ngày kỷ niệm 40 năm hiện ra của Mẹ là ngày 24/6/2021. Vào ngày 16 tháng 4 năm 2021, Đức Mẹ nói qua thị nhân Ivan rằng: “…Đây là thời gian trách nhiệm, chấp nhận và sống các thông điệp của Mẹ một cách có trách nhiệm. Hãy để cho Chúa nói trong trái tim của các con…”
Saturday, June 12, 202111:56 AM(View: 5)
Nguồn: Medjugorje.com Ngày 17/4/2021, người sáng lập hội Caritas ở Birmingham,thuộc tiểu bang Alabama, thường được gọi là Friend of Medjugorje, đã bị bịnh tim cấp tinh. Ông đã qua một cuộc giải phẫu vào ngày 20/4/2021. Ngày 7/5/2021, ông ấy kêu gọi cộng đoàn của ông cùng tĩnh tâm và chia sẻ ý nghĩa của các thông điệp của Đức Mẹ...
Saturday, June 12, 20217:37 AM(View: 9)
Ngày hôm qua, 11/6/2021, Lễ Kính Thánh Tâm Chúa Giê su, chúng tôi tích cực hưởng ứng lời kêu gọi cùng đọc kinh Mân Côi chung trên toàn thế giới để cầu nguyện cho toàn thể các linh mục trên toàn thế giới. Vì thế vợ chồng tôi cùng nhau sốt sắng đọc kinh Mân Côi Năm Sự Sáng vào đúng 12 giờ trưa, giờ California và đọc thêm nhiều Chuỗi kinh Mân Côi khác...
Saturday, June 12, 20217:28 AM(View: 10)
Lúc sinh thời, Thánh Đa Minh đã có lần quả quyết : ‘‘ Không có cách nào cứu vãn tình thế cách hiệu lực bằng đọc và suy gẫm mầu nhiệm kinh Mân Côi’’. 1. Khí giới truyền giáo hiệu lực : Kinh Mân Côi Cha Đa Minh đã nhắc lại kinh nghiệm mục vụ trên đây bởi vì chính ngài đã dùng khí giới kinh Mân Côi để chống lại bè rối Albigeois.
Saturday, June 12, 20216:46 AM(View: 11)
Nguồn: Spiritdaily.com 1. Nạn hỏa hoạn ở miền Nam California: Một đọc giả là bà Deirdre Eliot kể rằng:
Friday, June 11, 20219:38 PM(View: 15)
Ông Phero vốn là ông ngoại của Diễm Thái. Diễm là một thành viên của Huynh Đoàn Đa Minh, giáo xứ Thánh Linh. Mấy hôm nay, Huynh Đoàn chúng tôi đến nhà dự Thánh Lễ cầu hồn cho ông, và chiều nay là lễ đưa chân ông ở nhà thờ.
Friday, June 11, 20211:25 PM(View: 24)
“Đừng để cho Satan lừa bịp các bạn để nghĩ rằng bạn có thể lập lại lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện không thể lập lại được. Một người Mẹ không thể lập lại đứa con của bà.
Thursday, June 10, 202112:35 PM(View: 31)
Nguồn: 101Foundation.com Một bà Sơ kể lại những phép lạ của Thánh Cả Giuse. Bà nhấn mạnh rằng nếu ta muốn Thánh Cả bảo vệ cho các cái ví, bóp, valise, túi xách của mình thì nhớ để một hình của Thánh Giuse hay một bản kinh về Thánh Giuse ở trong ví và bóp của mình.
Thursday, June 10, 20214:33 AM(View: 33)
“Đừng để cho Satan lừa bịp các bạn để nghĩ rằng bạn có thể lập lại lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện không thể lập lại được. Một người Mẹ không thể lập lại đứa con của bà. Một ngọn suối không thể lập lại dòng nước của nó. Mặt trời không thể lập lại tia sáng của nó, và trái tim con người không thể lập lại lời cầu nguyện. Vì Chúa Thánh Thần cầu nguyện...
Thursday, June 10, 20214:28 AM(View: 30)
Nguồn: Caritas of Birmingham Trong bài phỏng vấn gần đây giữa thị nhân Mirjana và các khách hành hương nói tiếng Anh tại Medjugorje, cô Mirjana đã trả lời một số câu hỏi về ngày sinh nhật của cô như sau:

Ngày Lễ Mẹ

Monday, May 10, 20216:59 AM(View: 52)

me31Ngày Lễ Mẹ

Thế là ngày lễ mẹ lại về, thế nhân rộn ràng với bao lời chúc, với hoa tươi và những món quà… Những người con lại có phút giây xao lòng hay chạnh lòng nghĩ về mẹ, tưởng nhớ mẹ. Những nghệ sĩ lại viết thêm bài nhạc, bài văn hay bài thơ mới về chủ đề mẹ. Đời sống hiện đại hôm nay vô cùng hối hả và bận rộn, nhiều khi con người ta vô tình lơ đễnh quên đi ơn nghĩa mẹ cha. Ngày lễ mẹ là một ngày lễ đầy tính nhân văn cao cả, giúp đánh động tâm mọi người, nhắc nhở mọi người nhớ về mẹ ( về đấng sinh thành nói chung).

ác bà mẹ trên đời đều vĩ đại cả, theo như một danh nhân phương tây từng nói:” Mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà thượng đế ban tặng cho loài người”. Dân gian ta thì thiết thực hơn, gần gũi hơn, thân mật hơn:

”Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một như đường mía lau”,

hoặc đơn giản hơn nữa:

“Không chi bằng cơm với cá, không gì bằng má với con”.

Người mẹ thân thiết, ngọt ngào và thơm tho như chuối ba hương. Mẹ như đường mía lau, như bát cơm với cá… Không còn gì gần gũi hơn và thiết yếu hơn những món trên. Mẹ, chính là người tạo ra những món trên và cũng là hiện thân như những thứ ấy. Những đứa con lớn lên nhờ những món này, nhờ sự mang nặng đẻ đau, nhờ sự chăm sóc của mẹ. Những đứa con lớn lên, đủ lông đủ cánh bay xa bốn phương nhưng có mấy ai quên: chuối ba hương, đường mía lau, bát cơm có cá kho… hay nói cách khác có ai quên được người mẹ tần tảo sớm hôm để rồi có mình hôm nay! Cũng người dân quê, cái tình, cái nghĩa, cái tâm hồn lân mẫn nhớ mẹ, thương mẹ:

“Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng con rày mồ côi”.

Mẹ là một đề tài vô tận, một nguồn cảm xúc vô biên để cho thế nhân sáng tác. Đã có vô số những bản nhạc, bài thơ, tác phẩm văn, tranh, ảnh, tượng… về mẹ và sẽ có những sáng tác mới vẫn đang và sẽ tiếp tục tôn vinh người mẹ, ca tụng mẹ. Dẫu có thế nào đi nữa cũng khó mà diễn tả hay nói cho trọn công lao của mẹ ( cha mẹ nói chung). Những sáng tác của người nghệ sĩ chỉ là nét chấm phá, chỉ là phản ảnh được từng khía cạnh nào đó mà thôi. Làm sao có thể mô tả trọn vẹn được? Biển cả mênh mông không thể dùng chung rượu mà lường, hư không bao la, không thể dùng thước thợ may để đo. Ai đó đã viết nên câu này ( giờ thường thấy ở những dòng thư pháp):

”Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha”

Công ơn của mẹ mang nặng đẻ đau, vất vả nuôi con tháng ngày. Mẹ suốt đời quan hoài lo lắng, vui với những gì người con đạt được trên đường đời; khổ đau với những mất mát thất bại và lại tiếp tục hỗ trợ cho con, cho dù sức đã yếu, lực đã tàn, dù đã gần đất xa trời... Có những người con cũng biết nghĩ về mẹ, nhưng cũng không hiếm những người con bất hiếu:

"Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng
Con nuôi cha mẹ tính tháng kể ngày”.

Mẹ nuôi con, thương con vô điều kiện, nhưng con thương mẹ thì tính toán đo lường hơn thiệt, nặng nhẹ mưu toan. Những bà mẹ trên đời đều vĩ đại, tuy nhiên với cái môi trường sống khác nhau, tập quán văn hóa khác nhau mà những bà mẹ phương tây và phương đông có cách thương và hành xử khác nhau.

Những bà mẹ Việt gần như cả đời hy sinh cho chồng con, nuôi nấng dẫn dắt đứa con từ tấm bé cho đến khi trưởng thành:

“Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con thi trường học mẹ thi trường đời”.

Sự trưởng thành, sự thành công của người con trên đường học vấn, công danh sự nghiệp là nhờ mồ hôi nước mắt của người mẹ đổ ra trên đường đời.

Những bà mẹ phương tây cũng yêu con cái rất mực, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ con cái, nhưng những bà mẹ phương tây trông rất cứng rắn, dứt khoát không có lối nhẫn nại, mềm mỏng như người mẹ Việt. Người mẹ phương tây cũng không quá vất vả trong việc nuôi con và cũng không có cái lối suốt đời hy sinh cho con.

Ngày lễ mẹ, nhớ mẹ, nghĩ về mẹ. Những người con xa chắc không khỏi chạnh lòng, khoảng cách xa diệu vợi làm sao sớm hôm thăm hỏi, chăn sóc khi ốm đau, khó mà phụng dưỡng dù chỉ là tối thiểu... Hoàn cảnh quốc độ xa xôi làm sao vượt qua được? Âu cũng là cái khổ trong tám khổ mà Phật đã nói: Ái biệt ly khổ” là vậy! Khi những đứa con trưởng thành cũng là lúc cha mẹ dần già đi, khi những đứa con tóc xanh thì mẹ tóc dần phai màu. Mỗi đứa con là một giọt máu đào, là một khúc ruột rút ra. Khi những đứa con vô minh bất hiếu với mẹ cha thì cũng chính là tự hại lấy thân mình, tự rước họa về sau cho chính bản thân.

Truyền thống phương đông con người ta ít biểu lộ tình cảm, thường che giấu cảm xúc của mình, rất ít khi người mẹ hay người con nói “Mẹ yêu con, con yêu mẹ” kiểu như người phương tây. Người mẹ Việt ít khi nào nói yêu thương như người mẹ phương tây, biểu hiện kín đáo, tình cảm ẩn giấu đằng sau những câu nói, câu hỏi tưởng chừng như vu vơ, tỷ như:” Con ăm chưa? Con có mệt không? Con mới về? Con chuẩn bị đi?...” những lời nói đơn sơ, mộc mạc nhưng chứa đầy ắp tình yêu thương, lo lắng, quan tâm. Hoặc tình cảm biểu hiện bằng việc làm như: nấu nồi cơm với món ăn mà con thích, vá cái áo, sửa soạn túi hành trang… tất cả những việc ấy chứa cả một trời yêu thương, chứa cả tấm lòng của người mẹ.

Hoàn cảnh nước Việt đôi khi lại rất trớ trêu. Có một thời những bà mẹ Việt đau khổ vì những đứa con của mình rứt ruột sanh ra. Cùng một mẹ, một nhà nhưng thằng lớn thì vào bưng kháng chiến, thằng nhỏ thì làm sĩ quan quốc gia. Những đứa con thù nghịch nhau, sẵn sàng bắn giết nhau. Bà mẹ ở thế kẹt, chỉ biết khóc thầm và ôm nỗi đau:” Con ta giết con ta”, Khi thời thế đổi thay, thằng lớn lại có quyền uy danh phận thì thằng nhỏ lại phải chịu tù đày. Không biết thế gian này có nơi nào khác, bà mẹ phải chứng kiến nỗi đau những đứa con giết nhau như thế!

Những năm gần đây, có những hình ảnh về bà mẹ Palestine ôm con thơ đứng trước ngôi nhà để ngăn chặn xe ủi của người Israel. Những chiếc xe ủi hạng nặngvô cảm cán nát cả người mẹ bồng con và ngôi nhà của họ. Những cái chết kinh hoàng của những bà mẹ Palestine làm chấn động lương tâm của những người tiến bộ trên toàn thế giới. Hình ảnh những bà mẹ ôm con hoặc ở tư thế quỳ khom lưng che chở cho đứa con trong những trận động đất ở Nhật Bản, Iran làm xúc động bao trái tim nhân loại. Những người mẹ che chở cho con đến hơi thở cuối cùng.

Ngày lễ mẹ ở Mỹ vào ngày Chủ nhật thứ hai của tháng năm, đã được quy định thành luật từ năm 1914 bởi tống thống Woodrow Wilson. Thế giới có nhiều quốc gia có ngày lễ mẹ nhưng khác ngày và khác tuyền thống, tuy nhiên nhìn chung là đều tôn vinh người mẹ. Việt Nam không có ngày lễ này nhưng có lễ Vu Lan. Lễ Vu Lan cũng có thể xem như là lễ mẹ, ngày lễ tưởng nhớ mẹ hiện tiền cũng như mẹ quá vãng, tưởng nhớ cả cửu huyền thất tổ. Ngày nay, nhờ sự giao thoa của các nền văn hóa nên ở xứ mình giờ những ngày lễ của phương tây cũng rất thịnh hành, không chỉ ngày lễ mẹ mà còn có những ngày lễ khác như: Lễ tình nhân, lễ Halloween…Lễ Vu Lan vốn có xuất phát từ tích Mục Kiền Liên của nhà Phật, là một ngày lễ vừa có tính truyền thống vừa pha tính dân gian… Người dân Việt ngày xưa rất thật thà, rất tâm thành, thương cha mẹ biểu hiện bằng hành động:

“Đêm đêm con thắp đèn trời
Cầu cho cha mẹ sống đời với con”.

Và việc thể hiện lòng yêu thương cha mẹ cũng rất thiết thực, rất cao cả

“Đói lòng ăn hạt chà là
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng’

Hột chà là làm sao mà ăn được? Nhưng với người con có hiếu thì chẳng việc gì mà không thể, sẵn sàng làm mọi việc vì mẹ. Người dân quê không biết sáo ngữ, không văn vẻ bóng bẩy, chẳng miệng lưỡi nhiều. Người dân quê rất đơn giản, thật thà chất phác, thậm chí quê mùa, nhưng đằng sau những lời nói bình dị, những việc làm thông thường ấy là sự yêu thương đằm thắm và sâu sắc, là một tâm hồn mẫn cảm rung động.

Trong giai thoại thiền của Nhật Bản có một câu chuyện về mẹ rất hay, rất nhân bản. Chuyện kể rằng: ”Có anh thanh niên nọ học Phật đã lâu, anh ta muốn biết Phật là gì, Phật là ai… nên cất công đi khắp nơi để tham học. Ngày tháng dần qua mà anh ta vẫn không hiểu ra, cho đến một hôm anh ta gặp một vị thiền sư và vị ấy bảo anh ta hãy quay về nhà và người đầu tiên anh ta gặp ấy chính là vị Phật. Anh ta nghe lời quay về, khi về đến nhà, thấy người mẹ ra mừng rỡ ra mở cửa trong khi chân còn mang đôi dép lộn. Anh ta chợt ngộ rằng: Mẹ chính là một vị Phật!”. Câu chuyện này cũng có ý nghĩa gần với câu ca dao của Việt Nam:

“Tu đâu cho bằng tu nhà
Thờ cha kính mẹ ấy là chân tu”.

Ở đây không nói chuyện tu cao thấp, cái ý chính: Cha mẹ cũng chính là Phật trong nhà, trước khi muốn tu đạo thì phải có hiếu, trước khi muốn thành vị gì thì cũng phải là một người con hiếu trước đã! Đạo Phật là đạo hiếu, phải có hiếu làm nền móng sau đó mới có thể phát triển những mặt khác.

Nước Việt là nước văn minh nông nghiệp lúa nước, con người sống quây quần trong những cộng đồng làng, xã, dòng tộc… rất ít khi rời xa nơi chôn nhau cắt rốn, nếu đi ra khỏi làng đã cho là xa; đi khỏi tỉnh lại xa hơn; đi khỏi miền thì xa thẳm. Nếu một ai đó vì điều gì đó mà phải đi xa, mỗi chiều về nhớ mẹ thì trong lòng buồn không biết bút mực nào tả nổi:

“Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Nhớ về quê mẹ ruột đau chín chiều”


Người đi xa ra ngõ nhìn về quê mẹ, có thể là cô gái lấy chồng xa, có thể người ly hương, có thể là kẻ mưu sinh ở phương trời… Tình mẹ là cái tình thiêng liêng cao quý, nhưng cuộc đời vốn muôn màu muôn vẻ. Tâm con người bất đồng nên cũng có những diện mạo khác nhau. Đời có những người mẹ hiền con thảo nhưng cũng có không ít những người con bất hiếu những người mẹ dữ dằn. Sử Tàu ghi rõ những việc bà Lữ Hậu, Võ Hậu, Từ Hy giết con chỉ vì tham lam quyền lực. Sử Việt ta chưa từng ghi có việc này. Tuy nhiên có những bà mẹ ác như dì ghẻ thì chuyện dân gian có nhiều, Ngày nay ở xứ mình có những bà mẹ buộc đứa con mình đẻ ra bán dâm, đi ăn xin, bán vé số cho đến hành hạ tàn nhẫn, cũng may là những trường hợp thiểu số này không nhiều.


Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần ầm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết. Những bà mẹ muôn đời nặng tình nghĩa, đầy ắp tình thương. Những bà mẹ hiền hòa chơn chất nhưng một khi đất nước nguy nan thì lại can đảm lạ thường. Những bà mẹ luôn là hậu phương vững chắc để hỗ trợ cho chồng con ở tuyến đầu.


Những bà mẹ Việt Nam
Sống nghĩa tình, sống nặng về tình cảm

Hy sinh cả đời vì con

Những bà mẹ của thế gian này

Đẻ đau mang nặng, vất vả mưu sinh
Thương yêu chăm lo cho những đứa con của mình
Tình mẹ thiêng liêng cao quý
Bút mực khó chép ghi


ST