Sunday, August 1, 20218:03 PM(View: 9)
Nguồn: Spiritdaily.com (Hình cô Silvia Busi, người được ơn chữa lành tại Medjugorje năm 2005) Cô Silvia Busi người Ý bị bịnh lúc 16 tuổi và phải ngồi xe lăn vì đôi chân của cô không bước đi được. Nhưng 9 tháng sau, cô bỗng dưng hết bịnh vì cô tham dự một buổi Đức Mẹ Maria hiện ra với thị nhân Medjugorje là anh Ivan Dragicevic. Lúc này cô Silvia được 23 tuổi.
Sunday, August 1, 20217:50 PM(View: 7)
lts: Ông Paul Định Đoàn là một cư dân ở tiểu bang virginia, hoa kỳ. Ông đã từng đi hành hương với nhóm chúng tôi đến medjugorje vào tháng 9 năm 2004, và đến miền đông hoa kỳ vào đầu tháng 1 năm 2005.
Sunday, August 1, 20217:33 PM(View: 9)
Đây là câu hỏi mà những người quen biết thường đặt ra với những khách hành hương về từ Medjugorje (Mễ Du) trong đó có tôi. Với tôi, câu trả lời có thể là có cũng đúng; và không thấy Đức Mẹ cũng không sai.
Saturday, July 31, 20215:30 PM(View: 13)
Câu chuyện xẩy ra rất lạ lùng ở Medjugorje. Bỗng dưng có một thầy Phó Tế người Ái Nhĩ Làn, nghe được tiếng Chúa nói với thầy rồi thầy mua tặng cây Thánh Giá cho anh Hòa Vương. Sau đây là lời cảm nghiệm của anh Hoà Vương, vùng Stockton, California: Ngày 1 tháng 10 năm 2008, sau khi tham dự Thánh Lễ và lên Đồi Hiện Ra để cầu nguyện thì vợ chồng...
Saturday, July 31, 20215:27 PM(View: 10)
Sau đây là lời cảm nghiệm của anh Hoà Vương, vùng Stockton, California: "Đã ba tuần lễ trôi qua kể từ ngày tôi đi hành hương Medjugorje về, vậy mà tôi có cảm tưởng như mình vừa trải qua môt giấc mơ. Ồ, nhưng mà không vì đó là hiện thực. Dư âm của những ngày ở Medjugorje cứ vang vọng và ám ảnh tôi.
Saturday, July 31, 20215:05 PM(View: 11)
Lộ Đức đã cho tôi thêm nghị lực và sức mạnh để tiến về Mẹ Mễ-Du cũng không ngoài việc CẢM TẠ và TRI ÂN Mẹ, đặc biệt kỷ niệm 25 năm thành hôn của tôi. Mễ-Du còn cho tôi một thúc đẩy mạnh mẽ hơn vì là nơi Mẹ vẫn thân chinh hiện ra với con cái Mẹ. Còn gì sung sướng hơn khi diện kiến trực tiếp với Mẹ và thưa lên rằng: "Mẹ ơi! Con Yêu và Tri Ân Mẹ” Lòng
Saturday, July 31, 20215:02 PM(View: 7)
Sau chuyến hành hương Fatima và Lộ Đức năm 2007 tôi đã được một cảm nhận tri ân rất lớn lao tới Mẹ Maria, người mà tôi đã một lần tận hiến để làm chiến sĩ truyền giáo cho Mẹ …nhưng vì hoàn cảnh đổi thay mà tôi đã phải rũ “áo chiến y” để theo một con đường khác.
Friday, July 30, 20218:06 AM(View: 28)
Không có đủ ngôn ngữ để lấy đi sự phiền muộn và đau buồn. Tôi học được bài học vào 20 năm trước khi tôi chứng kiến cảnh hoang tàn tại Ngũ Giác Đài (Pentagon) khi chuyến bay 77 bị bọn khủng bố sử dụng vào ngày 11/9/2001. Khi tôi đứng chung với 400 thân nhân của các nạn nhân đau buồn thương tiếc sau khi 184 người trong các gia đình của họ và bạn bè họ bị ám sát.
Thursday, July 29, 20219:07 PM(View: 36)
Một cô gái người Mỹ gốc Hmong tên là Suni Lee, 18 tuổi và gia đình cô đã trải qua nhiều nỗi khó khăn trước khi cô đi thi môn Thể Dục Thẩm Mỹ (Gymnastics) tại Thế Vận Hội mùa Hè 2021 ở Tokyo, Nhật Bản...
Thursday, July 29, 20216:28 PM(View: 42)
“Cuộc đời tôi không còn là của tôi nữa." Thánh Teresa Benedicta Thánh Giá đã nói như thế và câu nói này đã đâm thâu và xuyên thấu tôi cách mãnh liệt vì tôi luôn đi tìm những câu nói về đau khổ. Tôi đau đớn vật vã để dâng đời mình mà tuân theo Thánh Ý Chúa. Tôi đã chấp nhận cây thánh giá mà Chúa kêu gọi tôi để cầu cho sự cứu rỗi và thánh hoá của các linh mục....

CN 4834: TÌNH ĐỜI

Tuesday, July 20, 202112:10 PM(View: 118)

CHOHOACN 4834: TÌNH ĐỜI

Câu chuyện này đã xẩy ra được 46 năm nhưng đối với tôi, hình như nó vừa xẩy ra hôm qua. Bộ mặt của con người thay đổi nhanh hơn chong chóng!

Sau năm 1975, tôi được điều đi dạy học ở trường Thánh Tâm, sau này gọi là trường Tân Bình. Trường này ở ngay trên đường Lê Văn Duyệt và ở trước chợ Ông Tạ, còn gọi là ngã Ba Ông Tạ, Saigon. Ở trường này còn lại một vị tu sĩ Công giáo tốt lành làm việc. Đó là thầy Nhàn kính yêu và hiền lành. Thầy rất tận tâm và có lòng nhân hậu.

Trong sân trường có những cây hoa Phượng rất cao to, toả lá mầu xanh non che kín cái sân trường rộng lớn. Cứ đến mùa hè thì hoa Phượng nở một màu đỏ rực rỡ, các con ve sầu kêu ra rả cả ngày. Mỗi buổi ra chơi, khi nhìn các học sinh chơi đùa, chạy nhẩy thì lòng tôi nao nao, ấm áp vì vui mừng. Không ngờ rằng những hình ảnh và âm thanh quen thuộc ấy lại trở nên một kỷ niệm quý giá và khó quên khi tôi đi xa quê hương.

Lúc ấy ở trước trường thì lúc nào cũng tấp nập những người buôn, kẻ bán. Thuở ấy, người ta cứ ngồi bừa trên lề đường, mạnh ai nấy bán. Xe đạp, xe gắn máy đậu tứ tung. Tiếng người cười nói ồn ào vang lên nghe nhức óc. Lại thêm mấy cái loa có người nói ông ổng cả ngày, rồi các bài hát cách mạng đỏ vang lên rộn ràng và ồn ào nghe như có ai đấm vào tai.

Người người bán đồ đạc trong nhà, kể cả quần áo cũ hoặc mới. Có người bán thuốc lá vừa đi lấy từ một PX nào của Mỹ ở vùng Ngã Ba Xa Lộ Biên Hoà. Có người đem bán trái cây trong nhà. Có người ngồi thu mua nhu yếu phẩm của các công nhân viên nhà nước. Có người bán trà đá, bánh mì và thuốc lá. Có người bán xăng lẻ. Người mang gà vịt từ vùng quê lên bán. Thôi thì thượng vàng hạ cám. Cái không khí vui vẻ náo nhiệt ấy ít ra cũng làm cho những  người cô đơn cảm thấy bớt buồn bực.

Sau buổi dạy học, tôi cũng đem đồ nhu yếu phẩm vừa mua được giá nhà nước, vừa lãnh ra là để đem bán cho những người mua lại. Nào là ít bột ngọt, mì gói, sữa, bánh, bột mì và cả nửa ký thịt nữa. Lúc bình thường thì dường như ai cũng dịu dàng, tử tế nhưng khi họ giành giựt món hàng thì bộ mặt thật của họ mới lòi ra. Họ quắc mắt, chu miệng, và nói những lời rất thô lỗ, khó nghe.

Hôm ấy, tôi bán đồ nhu yếu phẩm của mình cho một bà phụ huynh học sinh. Trong lúc tôi ngồi cạnh bà ấy để chuyện trò thì có một người phụ nữ khác đển ngỏ ý muốn bán đồ nhu yếu phẩm cho tôi. Thật sự tôi không muốn mua làm gì vì tôi đã bán phần của tôi cho chị phụ huynh học sinh kia rồi.

Vậy mà chị kia lại tưởng lầm là tôi muốn dành mua mấy món đồ ấy. Chị ta lập tức phùng mang, trợn mắt, giựt mấy món hàng và quay sang gây sự với tôi, thiếu điều muốn đánh tôi vì nghĩ chắc tôi muốn giành tay trên để mua.

Tôi ngỡ ngàng và ngao ngán cho tình đời. Mới dịu dàng lịch sự: "Cô, cô, em em..." mà chỉ vì mấy món hàng chẳng đáng gì mà đã trở mặt 180 độ.

Tôi vội vàng đứng dậy đi về ngay và ghi nhớ một bài học: "Chỉ có quyền lợi của ta là số một."

"Tình đời thay trắng đổi đen,
Tình đời còn lắm bon chen.
Tình đời còn lắm đam mê,
Nên tình còn lắm ê chề." (Nguyễn Ánh 9)

Giờ đây nhìn lại mới thấy giá trị của mấy món hàng ấy chẳng đáng là bao. Vậy mà tình nghĩa chẳng còn gì. Thật là đáng buồn!
   

Kim Hà, 20/7/2021