Saturday, July 20, 20246:07 PM(View: 4)
Nguồn: ChildrenofMedjugorje.com 1. Chúng ta đừng bao giờ quên điều này: Hãy tha thứ! Chính Chúa tha thứ cho chúng ta. Lòng tha thứ không phải là điều dễ dàng đối với chúng ta.
Saturday, July 20, 20245:46 PM(View: 4)
Nguồn: ChildrenofMedjugorje.com Có một phụ nữ trẻ là cô Anna đã cho người chị em họ mượn ngôi nhà của cô mà không tính tiền nhà hàng tháng. Như thế thì người chị họ có thể chăm sóc cho người bà của cô này. Ba năm sau đó, người bà chết. Cô Anna muốn lấy lại căn nhà của mình. Cô ấy muốn bán căn nhà này để trả nợ vì đã mua được một căn nhà khác.
Saturday, July 20, 20245:01 PM(View: 6)
Nguồn: ChildrenofMejdugorje.com Có một linh mục người Mỹ có 15 năm phục vụ là cha Rock. Cha đã chiến thắng được một trở ngại lớn mà cha đã nghĩ rằng mình không bao giờ có thể làm được. Kể từ khi cha bắt đầu mục vụ linh mục thì cha Rock chịu đau khổ vì bị đối xử bất công. Có một số người đã loan truyền những điều tiêu cực và sai lầm về danh tiếng của cha.
Thursday, July 18, 20244:12 PM(View: 31)
Nguồn: Internet Một vị linh mục trẻ vào bịnh viện đi thăm những bịnh nhân. Khi ngài đang đi trong hành lang thì có một nữ tu xin ngài dừng lại, chị nói: “Thưa cha, xin cha...
Thursday, July 18, 20243:35 PM(View: 25)
Nguồn: Internet Người mẹ viết chúc thư cho các con:
Wednesday, July 17, 20246:24 PM(View: 44)
Nguồn: Catholic Saint Cảm nghiệm của một phụ nữ được Chúa chữa lành bịnh thận. Hôm nay là ngày 18/7/2024, cũng là đúng 10 năm kể từ khi Chúa Giêsu Kito chữa lành cho tôi hoàn toàn hết bịnh thận. Tôi tưởng mình sắp chết vì bị bịnh thận nặng nề. Tôi đã đi dự một Thánh Lễ chữa lành.
Wednesday, July 17, 20242:50 PM(View: 33)
From: Forums of the Virgin Mary Cuối cùng thì ĐGH Hickey đã đến Roma. Ngài kể cho Đức GH nghe tất cả những gì mà ngài đã nhìn thấy tại trại tập trung Auschwitz nổi tiếng ở nước Ba Lan. Khi ĐGH John Paul II nghe hết câu chuyện thì ngài nói với ĐHY Hickey rằng:
Wednesday, July 17, 20242:23 PM(View: 37)
From: Forums of the Virgin Mary Hôm nay nhóm Forums từ nước Peru muốn nói về một biến cố đáng tin do một vị Hồng Y kể lại. Câu chuyện xẩy ra khi ngài đến thăm trại tù Auschwitz nổi tiếng ở nước Ba Lan. Cảm nghiệm thiêng liêng này do Đức Hồng Y James Hickey kể lại cho ĐGH John Paul II nghe. Cuối cùng thì ngài đã chết vào năm 2004.
Wednesday, July 17, 20241:42 PM(View: 33)
From: Forums of the Virgin Mary ĐGH John Paul II đã từng nhìn thấy các linh hồn người chết ở trại tù Auschwitz, nước Ba Lan. Trong trại tù hay là trại tập trung Auschwitz đã có những linh hồn người chết hiện về. Trại tập trung Auschwitz rất nổi tiếng vì là trại giam giữ những tù nhân chiến tranh ở nước Ba Lan và do lực lượng Nazis thuộc nước Đức cai

Mẹ tôi

Sunday, February 27, 20227:55 PM(View: 695)

meyeu1Mẹ tôi

Nhớ lại dạo tôi chuẩn bị gửi mẹ vào viện dưỡng lão. Mẹ tôi mắc chứng đãng trí từ nhiều năm, để bà ở nhà có thể ảnh hưởng đến an toàn của bà và cả nhà, vì đã có lần bà bật bếp ga rồi quên không đóng.

Mẹ tôi thường ngồi một mình trong phòng khách, ôm chiếc hộp sắt và lẩm bẩm điều gì đó một mình. Nhìn thấy tôi hoặc con dâu, bà chỉ khẽ cười. Đôi khi tôi hỏi mẹ đang nói gì vậy thì bà trả lời: “Mẹ có nói gì đâu!”

Vợ tôi thường phàn nàn: “Em sợ cái cảnh này quá”!

Thậm chí có những đêm, vợ tôi thức dậy đi vệ sinh, bất chợt nhìn thấy một cái bóng đen đen lù lù trong phòng khách, thì sợ đến nỗi hồn bay phách lạc. May đúng lúc đó, tôi cũng tỉnh dậy, ra bật điện, thấy mẹ đang ngồi đó không nói năng gì. Tôi hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ lại ngồi đây thế?” Bà đứng dậy, lắc đầu, đến bản thân bà cũng không biết vì sao mình lại ngồi đây.

Quay về phòng, vợ tôi vẫn thao thức. Cô giận dỗi: “Ngày nào cũng như thế này thì làm sao mà sống nổi đây”. Nói xong, cô đề nghị: “Hay chúng ta gửi mẹ vào viện dưỡng lão đi, trong đó có nhiều người già, mẹ cũng có thêm bạn. Còn vợ chồng mình một tuần vào thăm mẹ một lần, như vậy cũng không thể coi là bất hiếu”.

Tôi suy nghĩ mãi rồi vẫn phải lắc đầu, thở dài, quyết định thế nào cũng không xong.

Từ nhỏ tôi đã mồ côi cha, chỉ có mẹ tôi một mình tần tảo nuôi tôi nên người. Tôi nhớ khi ấy có rất nhiều người đến mai mối, khuyên mẹ nên đi bước nữa, và đó đều là những đàn ông tương xứng với mẹ tôi. Nhưng mẹ tôi nhất quyết cự tuyệt, mẹ tôi sợ rằng lấy người khác rồi thì tôi sẽ chịu ấm ức.

Mẹ tôi hàng ngày bán rau kiếm cơm nuôi tôi, một đời ngậm đắng nuốt cay, chặng đường vô vàn gian nan khó bước. Rồi mẹ tôi cũng nuôi tôi học đến đại học, dạy tôi thành trang nam tử, cho tôi kĩ năng phấn đấu trong sự nghiệp. Đến nay mẹ tôi vẫn chưa được hưởng ngày vui nào trọn vẹn, vậy mà chẳng lẽ tôi lại nhẫn tâm đưa mẹ vào viện dưỡng lão sao? Vợ tôi thấy chồng nói vậy thì thôi không nói gì, nhưng trong tâm thì không hài lòng, thường quay mặt tránh nhìn tôi.

Hôm sau khi nấu cơm, bà lại để xảy ra chuyện. Cơm đã chín, nhưng bà lại ấn nút nấu thêm một lần nữa, kết quả cả nồi cơm cháy đen thui. Vợ tôi vừa nhìn nồi cơm vừa trách: “Mẹ, sao mẹ lại ấn nút hai lần?”

Bà nín nhịn hồi lâu, cuối cùng nói một câu: “Mẹ quên”.

Lần khác, mẹ tôi ra ngoài, khi về thì vào nhầm nhà, may mà người ta đưa về.

Sự việc này sau khi xảy ra nhiều lần, trong tâm tôi cũng bắt đầu dao động. Tôi nghĩ:

“Hay cứ để mẹ vào viện dưỡng lão xem sao, có khi sẽ tốt hơn cho mẹ, trong đó nhiều người già, mẹ sẽ không còn cô đơn nữa…”

Hôm đó, nhân lúc tâm trạng của mẹ vui vẻ, tôi bèn nói ra suy nghĩ trong lòng. Mẹ tôi ngồi lặng thinh, không nói lời nào.

Vợ tôi ngồi bên, được thể nói:

“Mẹ, mẹ đến đó rồi, nếu thực sự không quen, thì chúng con lại đón mẹ về nhà mà”.

Bà thở dài gật đầu, tối đó bà thu dọn. Đồ đạc được chuẩn bị cũng rất đơn giản. Bà còn mang theo chiếc hộp sắt, trên đó có một chiếc khóa nho nhỏ. Mẹ tôi ôm chặt nó vào lòng. Vợ tôi nói: “Mẹ, để nó ở nhà đi”. Bà đáp trả: “Không, mẹ phải mang nó theo!”

Từ khi mắc bệnh thì cái gì mẹ tôi cũng quên. Chỉ có chiếc hộp sắt là không lúc nào bà quên mang theo bên mình. Đôi khi vợ lôi tôi ra, chỉ vào trán hỏi: “Anh có ngốc không? Có biết có cái gì trong hộp không”? Tôi lắc đầu, từ trước tới giờ tôi thấy mẹ tôi luôn coi chiếc hộp đó như một bảo vật, tôi chỉ biết có vậy thôi.

Vợ tôi nói: “Cả đời người, ai chả có một bảo vật, hay chút tiền vàng trong tay. Trong chiếc hộp của mẹ anh chắc chắn là những thứ đó”.

Tôi vừa nghe vậy, tự nhiên thấy động lòng. Tôi biết, nhà ngoại tôi trước kia là địa chủ giàu có. Nếu thực sự trong hộp có thứ gì đáng giá, đưa mẹ tôi mang theo rồi bị mất hay bị kẻ trộm lấy thì thật đáng tiếc.

Cho nên tôi vô tình đưa tay ra nói: “Mẹ, mẹ đưa hộp đây con xem được không?”

Bà lắc đầu, giữ khư khư bên mình và nhất quyết không đưa cho tôi. Vợ tôi nhìn thấy vậy thì lầm bầm vài câu. Hôm đó vợ chồng tôi chưa đưa mẹ tôi đến nhà dưỡng lão. Đến đêm khi mẹ tôi đã ngủ say, tôi và vợ mới nhẹ nhàng mở hộp ra, bất chợt tôi nhìn thấy những vật trong đó mà tuôn trào nước mắt. Hôm sau, vợ chồng tôi cũng không đưa mẹ tôi đến viện dưỡng lão, và kể từ đó về sau chúng tôi cũng không bao giờ nhắc đến chuyện đó nữa.

Trong chiếc hộp sắt không phải cất giữ tiền, cũng không phải vàng, mà là một nhúm tóc tơ và vài chiếc răng sữa. Bên trong còn có một tờ giấy ghi lại thời gian tôi thay răng và lần đầu tiên cắt tóc. Ở quê tôi có một phong tục, đó là răng sữa và tóc tơ của con cái thì không được phép vứt đi mất, nếu không giữ cẩn thận, đứa trẻ đó sẽ ốm yếu triền miên và chết yểu…

Mẹ có già, có lẫn, mẹ có thể quên đi hết mọi thứ trên đời, quên đi cả chính bản thân mình nhưng tình yêu dành cho con thì vẫn luôn hiện hữu trong trí nhớ của mẹ. Con chính là cả cuộc đời của mẹ.

st