Sunday, July 3, 202212:44 PM(View: 36)
Chúa Nhật hôm nay 3/7/2022, cha Wayne giảng rất hay và gọn gàng. Cha kể: "Cách đây ít năm có 4 vị linh mục từ nước Phi Luật Tân sang thăm Mỹ. Tôi lãnh nhiệm vụ đưa đón các ngài ở phi trường. Hôm ấy, mỗi vị linh mục chỉ đem theo một cái vali nhỏ xíu. Tôi hỏi các ngài:
Saturday, July 2, 20221:44 PM(View: 35)
#31: CÁC THÀNH VIÊN NHÀ THỜ TIN LÀNH RẤT TỐT Nhà thờ Tin Lành tặng quần áo cho gia đình tôi: Mục Sư Martin đã hứa là nhà thờ của ngài sẽ đem tặng quần áo cũ cho gia đình tôi mặc tạm. Có một điều ngộ nghĩnh là khi nhìn thấy hình ảnh của chúng tôi gửi cho mẹ tôi, nhà thờ của mục sư Martin đã đi mua toàn là quần áo con trai...
Saturday, July 2, 20221:23 PM(View: 32)
#30: MỚI TỚI MỸ VÀ DỌN NHÀ Khi còn ở các trại tị nạn đường bộ như Non Chan, NW9 (NorthWest 9) và kể từ ngày 10/4/1980 trở đi, gia đình tôi lập tức khai với Hội Hồng Thập Từ là chúng tôi có 2 nguồn bảo lãnh:
Saturday, July 2, 202211:41 AM(View: 39)
Nguồn: Spiritdaily Hãy xin Chúa Thánh Thần hướng dẫn ta cách ăn uống vì Ngài tài giỏi hơn bất cứ bác sĩ nào giỏi nhất. Mỗi người có cơ thể khác nhau. Chỉ có Chúa Thánh Thần mới có thể hướng dẫn chúng ta một cách tường tận mà thôi. Có thể món này tốt cho ta nhưng lại không tốt cho người khác. Có một vị linh mục tên là LM Herbert Burke xác nhận...
Saturday, July 2, 202210:45 AM(View: 46)
Nguồn: Spiritdaily Những gì chúng ta hút thuốc, ăn uống và những gì mà chúng ta thường phải đụng chạm như các chất hoá học, vi trùng, thuốc men... thì Chúa có thể chữa lành nếu điều đó ở trong chương trình của Chúa.
Friday, July 1, 20229:17 PM(View: 42)
Trong một thế giới đầy hỗn loạn, chia rẽ và xáo trộn. Có đôi khi chúng ta cảm thấy dường như ta không thể làm được việc gì để chỉnh đốn tình trạng xấu. Nhưng quyền năng của lời cầu nguyện là có thật. Hoa quả của lời cầu nguyện có thể giúp đất nước Hoa Kỳ của chúng ta thêm lần nữa.
Friday, July 1, 20222:55 PM(View: 44)
29: CƠ SỞ GIÚP CAI NGHIỆN MA TUÝ Trước khi lìa đời này, tôi cố gắng nhớ lại những cảm nghiệm quý giá mà Chúa ban cho gia đình tôi qua lời cầu bầu của Mẹ Maria. Tôi muốn mình sẽ kể lại ít nhất là 100 cảm nghiệm Chúa Ban Ơn...
Friday, July 1, 20221:57 PM(View: 42)
Nguồn: Forums of the Virgin Mary 2. Cuộc đời của thị nhân Justyna là không vâng theo lời đề nghị của Đức Mẹ Maria Năm 1897, Cô Justyna rời tu viện bởi vì cô tin rằng cô không có ơn gọi đi tu. Cô nghĩ rằng nếu cô lập gia đình thì cô sẽ có hạnh phúc. Nhưng sau đó, cô đã viết thư cho người chị em họ là cô Josefa và thú nhận là cô rất hối hận...
Friday, July 1, 20221:09 PM(View: 40)
Nguồn: Forums of the Virgin Mary Cuộc hiện ra tại vùng Gietrzwald, nước Ba Lan cho thấy rằng mỗi con người cần phải quyết định cho tương lai của họ. Chúa có một chương trinh cho từng người một trong khi họ còn là thai nhi trong bụng mẹ. Đó là một chương trình tốt đẹp nhất dành cho chúng ta.
Friday, July 1, 20225:59 AM(View: 40)
27. NHỜ Ở TÙ MÀ SAU ĐƯỢC GIÚP ĐỠ

VN không phải chỗ để về sống già

Wednesday, May 18, 20224:08 PM(View: 40)

già5VN không phải chỗ để về sống già.

Nguyễn Hưng Quốc là Giáo sư Đại học ở Úc châu. Nhiều năm về trước, ông vẫn nhiều lần về Việt Nam vơi ý định giúp ít nhất là cải thiện vấn đề Giáo duc mà không ai đoái hoài tới! 

Mãi bây giờ tới tuổi về hưu, ông mới thức ngộ “ xã hội chủ nghĩa “ thực tế là gì! Rất may, trễ mà chưa muộn!

Mong rằng tiếng nói chân thật của ông được mọi người lắng nghe và chia sẻ.
*

Tôi có khá nhiều bạn bè hiện đang sinh sống tại Úc, trước đây, khi còn làm việc, cứ ao ước đến ngày về hưu, con cái khôn lớn, có gia đình và có việc làm ổn định cả, sẽ về Việt Nam an hưởng tuổi già.

Bức tranh người ta vẽ ra rất đẹp: với số tiền hưu trí tại Úc, người ta có thể dễ dàng có một cuộc sống rất phong lưu ở Việt Nam. Có thể thuê người giúp việc. Có thể đi đây đi đó. Có thể ăn hết món lạ này đến món lạ khác.

Thế nhưng, đến ngày họ thực sự về hưu, sau vài chuyến thăm viếng Việt Nam, người ta lại đổi ý. Theo họ, Việt Nam chỉ là nơi để đi du lịch chứ không phải là nơi có thể sống được lâu dài. Người ta đưa ra hai lý do chính: Một là nhớ con cháu tại Úc; hai là, Việt Nam hoàn toàn không an toàn.

Tôi cũng có khá nhiều bạn bè ở hướng ngược lại: Họ sống tại Việt Nam, phần lớn đều khá thành đạt, có chức có quyền và có tiền. Họ cho con cái du học ngoại quốc. Học xong, các cháu có việc làm đàng hoàng, sau đó, bảo lãnh cho cha mẹ từ Việt Nam, sau khi về hưu, ra ngoại quốc sinh sống.

Họ bỏ lại sau lưng cuộc sống rất dư dả và cũng rất vui vẻ trên quê hương để sang sống ở một quốc gia xa lạ về cả ngôn ngữ lẫn văn hóa; và vì sự xa lạ ấy, cũng khá buồn rầu. Hỏi tại sao, họ cũng nêu lên hai nguyên nhân: Một là muốn gần gũi con cháu; và hai là, ở ngoại quốc, dù buồn, vẫn an toàn hơn hẳn Việt Nam.

Bỏ qua việc sống gần con cháu, cả hai nhóm người ấy đều có nhận thức giống nhau: Việt Nam, dù là quê hương người ta rất yêu mến, không còn là một nơi an toàn để sống.

Trước hết là thiếu an toàn về chính trị. Ở bình diện cá nhân, người ta có thể bị bắt bớ bất cứ lúc nào nếu muốn có một tư duy độc lập, và nếu muốn thực hiện quyền tự do ngôn luận. Ở bình diện quốc gia, dù nhà nước Việt Nam luôn xem sự ổn định là một trong những mục tiêu lớn nhất của họ, ai cũng biết, Việt Nam lúc nào cũng ẩn chứa đầy những nguy cơ bất ổn.

Bất ổn trong nội bộ đảng với các khuynh hướng và phe phái khác nhau. Nhưng quan trọng nhất là bất ổn trong quan hệ với Trung Quốc: Không ai dám chắc những mâu thuẫn giữa Việt Nam và Trung Quốc trên Biển Đông sẽ không bùng nổ thành chiến tranh. Đã đành Việt Nam lúc nào cũng nhân nhượng Trung Quốc. Nhưng sự nhân nhượng nào cũng có giới hạn. Mà Trung Quốc thì rõ ràng không muốn dừng lại ở bất cứ giới hạn nào cho đến lúc hoàn toàn trở thành bá chủ trên Biển Đông.

Thứ hai là thiếu an toàn về giao thông. Mỗi năm ở Việt Nam có khoảng 10.000 người chết vì tai nạn xe cộ. Mười ngàn: tức mỗi ngày trung bình gần 30 nạn nhân. Đó là người chết. Con số những người bị thương tật chắc chắn sẽ nhiều hơn hẳn. Bởi vậy, ở Việt Nam, nhiều người nói, cứ mỗi lần bước ra khỏi cửa nhà là thấy phập phồng. Con đường nào cũng đầy bất trắc. Đi đúng luật và lái xe cẩn thận cũng có thể bị những chiếc xe “điên” bị mất tay lái cán chết. Ngay cả đi bộ cũng không an tâm. Mỗi lần băng qua đường là một lần đối diện với rủi ro.

Nhưng quan trọng nhất là mất an toàn thực phẩm. Báo chí đã nói rất nhiều về thực phẩm bẩn ở Việt Nam. Hầu như tất cả đều bẩn. Hầu như bất cứ loại gia súc nào cũng được cho ăn các hóa chất độc hại để tạo nạc và tăng trọng. Tệ hại hơn, người ta còn đem bán cả thịt thối rữa, sau khi tẩm ướp bằng các loại hóa chất để bay mùi và săn thịt. Ngày trước, đã có nhiều người giả thịt trâu thành thịt bò. Bây giờ, “tài” hơn, người ta còn biến cả thịt heo thành thịt bò. Thịt giả như vậy cũng được đi. Nhưng vấn đề là để làm giả như thế, người ta lại sử dụng các loại hóa chất độc hại để nhuộm màu thịt. Ăn chúng, người ta ăn cả các chất có thể gây ung thư.

Thịt đã thế, rau trái cũng thế. Cũng đầy hóa chất. Hóa chất trong phân bón và trong các loại thuốc trừ sâu. Hóa chất còn được dùng để ướp trái cây cho chúng bắt mắt hơn. Ngay cả nước dừa cũng không an toàn. Để trái dừa có màu tươi như mới, người ta lại nhúng chúng vào hóa chất. Lại hóa chất.

Trước, người ta tưởng ăn cá tôm và các loại hải sản là an toàn. Nhưng không phải. Tôm cá và hải sản nuôi trong các hồ nhân tạo cũng nhiễm đầy các chất cấm. Còn tôm cá và hải sản được đánh từ sông và biển? Từ mấy năm nay, chúng lại cũng bị nhiễm độc. Hàng trăm tấn cá bị chết, tấp trắng các bờ biển từ Hà Tĩnh vào đến Huế, kéo dài cả hơn 200 cây số. Chính quyền còn ú ớ trong việc xác định nguyên nhân cá chết nhưng có một điều chắc chắn: chúng bị nhiễm độc các loại hóa chất do con người thải ra. Thành ra tôm cá đánh bắt từ biển khơi cũng không còn an toàn nữa.

Thịt: độc. Tôm cá: độc. Rau, trái và củ: độc. Cả không khí người ta thở, đặc biệt tại hai thành phố lớn, Hà Nội và Sài Gòn, cũng nhiễm đầy chất chì và thủy ngân: độc. Cả nước bị nhiễm đầy chất độc. Không có gì đáng ngạc nhiên khi tỉ lệ người Việt Nam mắc bệnh ung thư rất cao. Càng ngày càng cao.

Lâu nay, nói đến những khó khăn mà Việt Nam đang đối diện, chúng ta hay nghĩ đến các yếu tố chính trị và địa chính trị, đến vấn đề dân chủ và nhân quyền, đến chuyện các đại công ty phá sản và nợ công chồng chất. Nhưng ngay cả về phương diện xã hội, liên quan đến chuyện ăn uống và hít thở hàng ngày, Việt Nam cũng đối diện với bao nhiêu nguy hiểm.

Tôi cứ tự hỏi: Trong một khí quyển như thế, làm sao người Việt Nam có thể sống được và tương lai đất nước sẽ đi về đâu?

NGUYỄN HƯNG QUỐC 03.05.2022