20 Tháng Chín 202011:42 CH(Xem: 22)
Hình ảnh này nói lên rất nhiều điều: Một vị linh mục bị xô ngã xuống đất khi ngài đang trao Mình Thánh Chúa. Ngài dùng sức mạnh còn lại để lượm Mình Thánh và mảnh Mình Thánh vụn đã rơi xuống đất. Vị linh mục tên là Cha Bartholomew Mun Jung-hyun đã dâng Thánh Lễ khi chính quyền xông vào và bắt đầu đánh những ai đang hiện diện,
16 Tháng Chín 20206:48 CH(Xem: 57)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Tôi là một bà mẹ cô đơn có một con gái sắp được 14 tuổi rồi. Đôi lúc trẻ con không muốn kể cho mình nghe nhưng từ cảm nghiệm của tôi, tôi biết là trẻ con không bao giờ muốn kể cho cha mẹ nghe về những gì thực sự xẩy ra cho chúng.
16 Tháng Chín 202012:17 CH(Xem: 62)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Lời Nói Đầu: Trong trang mạng trên, người ta vào xin lời cầu nguyện nên họ kể những cảm nghiệm thật đau đớn. Xin mọi người đọc xong thì vui lòng cầu nguyện cho những người kể cảm nghiệm của họ. Xin cám ơn quý vị. (Kim Hà)
14 Tháng Chín 20209:03 CH(Xem: 68)
Trưa Thứ Tư ngày 9/9/2020, từ 3:00 pm đến 4:00 pm, khi vợ chồng tôi đang cầu nguyện Chuỗi Kinh LTX Chúa và chuỗi Kinh Mân Côi thì trên cửa sổ xuất hiện hình một phụ nữ bới tóc, mặc áo đen tay ngắn. Tôi nhân danh Chúa hỏi bà là ai nhưng không nghe tiếng trả lời. Hình ấy ở đó suốt 1 tiếng đồng hồ rồi mới biến đi.
12 Tháng Chín 202012:16 CH(Xem: 86)
Có một người đàn ông từ thành phố New York đã lìa bỏ đạo Công Giáo và không đi xưng tội đã lâu lắm rồi. Anh ta tiếp xúc với người đại diện cho Hội America Needs Fatima là ông Jose Walter Ferraz. <p>Sau cuộc thăm viếng, anh ta đem về nhà một tràng hạt Mân Côi và một tờ giấy hướng dẫn cách đọc kinh Mân Côi.
12 Tháng Chín 202010:51 SA(Xem: 120)
Sáng hôm nay 12/9/2020 vì nhà thờ Thánh Linh tạm thời không có lễ vào sáng Thứ Bẩy nên gia đình tôi đi lễ nhà thờ St. Barbara. Sau Lễ, chúng tôi chào hỏi cha Benjamin Hoàng, chụp hình với cha và mới cha đi ăn sáng. Nghe cha kể chuyện cảm nghiệm mà thương đứt ruột. Cha kể:
11 Tháng Chín 20208:41 CH(Xem: 88)
1. Con trai bị ma tuý: Một người mẹ đau khổ kể chuyện: Xin cầu nguyện cho con trai của tôi vì cháu lại dùng ma tuý lần nữa. Cháu có hai người con và một thai nhi nữa đang hình thành trong bụng bạn gái của cháu.
11 Tháng Chín 20201:13 CH(Xem: 79)
Bạn có tin vào quyền năng của lời cầu nguyện không? Bạn có tin là có phép lạ không? Tôi rất tin. Vào 2 năm trước, chồng tôi đi bác sĩ và biết rằng mình bị bịnh sưng phổi. Anh ấy uống thuốc trụ sinh và khoẻ hơn. Tuy nhiên khi thuốc trụ sinh hết rồi thì anh ấy lại bịnh trở lại. Anh ấy đi gặp bác sĩ lần nữa và bác sĩ nói:
11 Tháng Chín 202011:39 SA(Xem: 69)
Một phụ nữ kể chuyện: Chào cả nhà. Tôi là một phụ nữ già 72 tuổi và không được mạnh khoẻ. Tôi có nhiều bịnh lắm. Tôi cũng có nhiều vấn đề khúc mắc trong gia đình tôi. Đứa con nhỏ nhất của tôi chết vào ngày 22/12/2018.
11 Tháng Chín 202012:36 SA(Xem: 72)
1. Ba đứa trẻ của một gia đình bị tai nạn chết cả ba. Chắc chắn ba cháu đang chơi đùa trên Thiên Đàng lúc này cùng với Chúa Giêsu. Tuần trước gia đình cháu bị một tai nạn khủng khiếp.

Sự sống gươm giáo Bài Đọc I: (Năm I) Xh 1, 8-14. 22 Đáp Ca: Tv 123, 1-3. 4-6. 7-8 Phúc Âm: Mt 10, 34 - 11, 1

21 Tháng Bảy 20176:46 SA(Xem: 962)
20170713_202314Sự sống gươm giáo

Bài Đọc I: (Năm I) Xh 1, 8-14. 22
Đáp Ca: Tv 123, 1-3. 4-6. 7-8
Phúc Âm: Mt 10, 34 - 11, 1

Bài Phúc Âm cho Thứ Hai Tuần XV Thường Niên là bài phúc âm tiếp theo loạt bài phúc âm của Thánh ký Mathêu về huấn từ sai đi của Chúa Giêsu với 12 tông đồ. Bài phúc âm hôm nay là phần cuối cùng của bài huấn từ sai đí ấy, một phần huấn từ bao gồm 2 điểm chính yếu liên quan đến "gươm giáo" và "bát nước".

"Gươm giáo": "Các con chớ tưởng rằng Thầy đến để mang hoà bình cho thế gian: Thầy không đến để đem hoà bình, nhưng đem gươm giáo. Vì chưng, Thầy đến để gây chia rẽ con trai với cha mình, con gái với mẹ mình, nàng dâu với mẹ chồng mình: và thù địch của người ta lại là chính người nhà mình. Kẻ nào yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào yêu con trai con gái hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào cố tìm mạng sống mình thì sẽ mất, và kẻ nào đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó".

"Bát nước": "Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy, và kẻ nào đón tiếp Thầy, là đón tiếp Đấng đã sai Thầy. Kẻ nào đón tiếp một tiên tri với danh nghĩa là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của tiên tri; và kẻ nào đón tiếp người công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính. Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con: người ấy không mất phần thưởng đâu".

Trước hết về "gươm giáo". Nếu chúng ta chỉ lấy nguyên câu Chúa Giêsu nói ở ngay đầu bài phúc âm hôm nay: "Thầy không đến để đem hòa bình, nhưng đem gươm giáo", thì chắc chắn Người là tên phản kitô, vì giáo huấn của Người chất chứa những gì là phản nhân bản, chia rẻ, vô luân thường đạo lý. Thế nhưng, căn cứ vào ý tưởng của toàn đoạn văn, Người quả là chí lý khi khẳng định một câu nói lạ lùng hầu như lạc giáo như thế. Và nhất là căn cứ vào ý nghĩa Thánh Kinh của "gươm giáo" là chính Lời Chúa "sắc hơn gươm hai lưỡi" (xem Do Thái 4:12).

Ở chỗ, Chúa Giêsu quả thực hoàn toàn không chủ ý gây ra chia rẽ giữa con người với nhau, nhưng giáo huấn của Người và tinh thần của Người tự bản chất vượt lên trên tất cả những gì là tự nhiên, nếu không muốn nói là những gì phản tự nhiên theo cảm nhận chủ quan nơi nhiều người: "Kẻ nào yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào yêu con trai con gái hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy", khiến họ không thể nào chấp nhận được bất cứ ai, thậm chí là thành phần thân nhân ruột thịt của họ: "thù địch của người ta lại là chính người nhà mình", muốn sống theo giáo huấn và tinh thần ngược đời của Người: "Kẻ nào không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào cố tìm mạng sống mình thì sẽ mất, và kẻ nào đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó". Đó không phải là một sự sống gươm giáo hay sao?

Sau nữa về "bát nước". Bởi thế, trước những con người sống theo giáo huấn và tinh thần của Chúa Kitô có vẻ lập dị điên khùng như vậy mà vẫn tiếp nhận họ thì phải kể là những ai tiếp nhận họ phải có một đức tin mãnh liệt, bởi những người tiếp nhận này đã nhận ra Người nơi thành phần thừa sai của Người: "Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy", và chính vì thế họ đáng được tưởng thưởng xứng đáng, cho dù so với công sức của thành phần thừa sai được họ tiếp nhận thì việc họ tiếp nhận ấy chẳng đáng là bao, chẳng khác gì như một "bát nước lã" vậy thôi: "Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con: người ấy không mất phần thưởng đâu". Tại sao? Bởi vì: "Kẻ nào đón tiếp một tiên tri với danh nghĩa là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của tiên tri; và kẻ nào đón tiếp người công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính".

"Sự sống gươm giáo" theo chiều hướng của bài Phúc Âm hôm nay cũng được thể hiện nơi bài đọc một cùng ngày, một bài đọc được trích từ Sách Xuất Hành cho thấy dân Do Thái, sau một thời gian dài hơn 400 năm sinh sống bên Ai Cập từ ngày Giuse làm tể tướng ở đất nước này đã cứu cả dân Ai Cập lẫn các dân trong vùng, bao gồm cả đại gia đình tổ phụ Giacóp khỏi nạn đói kém, đã bắt đầu trải qua một cuộc thử thách đầy gian nan khốn khổ để ngăn đà phát triển về dân số của họ, như bài đọc 1 thuật lại:

"Trong những ngày ấy, nhà vua mới lên ngôi cai trị nước Ai-cập, ông không biết Giuse, nên ...  vua truyền lệnh cho các trưởng dịch bắt họ làm việc cực nhọc hơn, bắt họ xây những thành Phithom và Ramsê làm kho tàng cho Pharaon. Nhưng người ta càng đàn áp họ, thì họ lại càng sinh sản và bành trướng nhiều hơn. Các người Ai-cập càng ghen ghét con cái Israel và càng bắt họ làm việc khổ cực hơn. Người ta làm cho đời sống họ thêm cay cực, bắt họ làm những việc nặng nhọc, nhồi đất, đúc gạch và làm mọi công việc đồng áng. Bấy giờ vua Pharaon truyền lệnh cho toàn dân của vua rằng: 'Bất cứ con trai (Do-thái) nào mới sinh, thì hãy ném nó xuống sông, chỉ để lại những trẻ gái mà thôi'".

Thế nhưng, như biến cố Giuse bị các anh cùng thân phụ Giacóp thù ghét âm mưu sát hại đã được Thiên Chúa là Đấng quan phòng thần linh biến thành sự lành cho dân tộc được Ngài tuyển chọn thế nào, trong biến cố dân Do Thái ở Ai Cập bị cả vua lẫn dân Ai Cập cố ý tìm cách đầy đọa họ cũng không ngoài ý Đấng đã hứa với Tổ Phụ Giacóp (trong bài đọc 1 Thứ Sáu tuần trước) trước khi đại gia đình của vị tổ phụ này sang Ai Cập lánh nạn đói:

"Ta là Thiên Chúa rất hùng mạnh của cha ngươi, nên ngươi đừng sợ, hãy xuống xứ Ai-cập, vì ở đó Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân tộc vĩ đại. Ta sẽ xuống đó với ngươi. Cũng chính Ta sẽ đưa ngươi trở về, (sau khi) tay Giuse đã vuốt mắt cho ngươi" (Khởi Nguyên 46:3-4).

Việc đại gia đình của tổ phụ Giacóp di dân sang Ai Cập và sống ở Ai Cập là vì niềm tin, tin vào Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất của họ, vị Thiên Chúa luôn thủy chung, không bao giờ bỏ rơi họ, nhất là khi xẩy ra những biến cố khiến họ phải khốn cùng và kêu lên cùng Đấng duy nhất có thể cứu họ, Đấng duy nhất họ tin tưởng, cũng là Đấng muốn sử dụng hay lợi dụng chính những lúc con người cùng khổ bất lực để tỏ mình ra cho họ làm họ càng tin vào Ngài hơn nữa, như tâm tình đầy xác tín của bài Đáp Ca hôm nay:

1) Nếu như Chúa không che chở chúng tôi - Israel hãy xướng lên - nếu như Chúa không che chở chúng tôi, khi thiên hạ cùng chúng tôi gây hấn, bấy giờ người ta đã nuốt sống chúng tôi rồi, khi họ bầng bầng giận dữ chúng tôi.

2) Bấy giờ nước cả đã lôi cuốn mất, trào lưu đã ngập lút con người chúng tôi; bấy giờ sóng cả kiêu hùng đã ngập lút chúng tôi! Chúc tụng Chúa vì Người đã không để chúng tôi nên mồi trao đưa vào răng chúng.

3) Hồn chúng tôi như cánh chim non thoát khỏi lưới dò của người gài bẫy bắt chim. Lưới dò đã đứt gãy, và chúng tôi đã thoát thân. Ơn phù trợ chúng tôi ở nơi danh Chúa, là Đấng tạo thành trời đất!

Đaminh Maria Cao tấn Tĩnh, BVL