Friday, June 14, 20245:30 PM(View: 5)
Ông André Levet sinh năm 1932. Ông là kẻ đã bỏ nhà ra đi từ khi còn nhỏ. Ông ở tù nhiều lần trong cuộc đời, kể từ khi còn rất trẻ. Ông tổ chức những nhóm ăn cướp nhà băng rồi buôn bán ma tuý. Ông vượt ngục rất nhiều lần nhưng rồi lại bị bắt vào tù nhiều lần nữa. Một ngày kia, khi đi lang thang trên đường, ông tình cờ gặp một vị linh mục...
Thursday, June 13, 20246:33 PM(View: 18)
Nguồn: The Diary of St. Veronica Giuliani Chúng ta không biết nhiều về thời thơ ấu của Chúa Giêsu. Chúng ta chỉ được biết rằng lúc Chúa đước 12 tuổi thì Ngài làm cho các nhà học giả và những nhà thần học ngạc nhiên về sự hiểu biết và khôn ngoan của Ngài.
Wednesday, June 12, 20249:28 PM(View: 33)
Nguồn: Spiritdaily.com Nhà xuất bản đã phát hành cuốn sách nói về tiểu sử của Thánh Veronica Giuliani. Họ cho rằng bà là một trong những nhà thần bí lạ thường nhất trong lích sử của đạo Công Giáo. Thánh Veronica Giuliani sinh năm 1660 và chết năm 1727.
Wednesday, June 12, 20242:41 PM(View: 33)
Một phụ nữ 82 tuổi tâm sự rằng: Tôi đã 82 tuổi. Tôi có 4 người con, 11 người cháu và 2 người chắt.
Wednesday, June 12, 20242:18 PM(View: 30)
Nguồn: Ecclesiasticus Cor Iesu Sacratissimum Thánh Padre Pio đã từng chụp hình chung với những sĩ quan Không Quân theo đạo Tin Lành của lực lượng Không Quân Bắc Mỹ. Khi thấy những phép lạ nhãn tiền của Thánh Padre Pio thì đa số các phi công theo đạo Công Giáo. Họ đều làm chứng rằng khi lái máy bay để bỏ bom trên đất nước Ý thì họ nhìn thấy Padre Pio...
Wednesday, June 12, 20241:44 PM(View: 31)
Nguồn: Internet Thánh Phanxico Xavier làm nhiều phép lạ cả thể. Một trong những phép lạ của ngài là ngài nhận lại cây thánh giá sau khi đã ném nó xuống biển cả.
Tuesday, June 11, 20249:34 PM(View: 37)
Cuộc đời có nhiều điều khốn đốn mà lắm lúc con người đâm ra ngã lòng, thất vọng và đau khổ tột cùng. Một thanh niên kể: "Em đau khổ tận cùng mà chỉ muốn ly dị vợ em. Vợ em đi ngoại tình. Cô ấy sinh ra một đứa con gái nhỏ tóc vàng, mắt xanh mà em là người Việt Nam."
Tuesday, June 11, 20249:04 PM(View: 42)
https://www.themedjugorjewitness.org/18-medjugorje-witness Cảm nghiệm của một thanh niên nghiện ma tuý nay ở trong nhà Cenacolo tại Medjugorje: Ba tôi là người Cộng Sản. Ông không tin nơi Chúa. Ông không bao giờ đi lễ nhà thờ. Tôi chưa bao giở được rửa tội tại nhà thờ Công Giáo. Ba mẹ tôi cũng không làm phép hôn phối ở nhà thờ...
Monday, June 10, 20246:04 PM(View: 52)
Trong cuộc hành hương 17 ngày tại Âu Châu từ 6/10-22/10/2017, phái đoàn chúng tôi được đến viếng 6 nơi mà Đức Mẹ hiện ra, đó là làng Medjugorje, nước Bosnia; Đức Mẹ Ban Ơn hiện ra tại vùng Rue Du Bac, Paris để ban Mề Đay Huyền Nhiệm (Miraculous Medals), rồi Đức Mẹ La Salette, Đức Mẹ Laus, Đức Mẹ Lộ Đức, và viếng Đức Mẹ Fatima nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày Mẹ hiện ra...
Sunday, June 9, 20247:14 PM(View: 50)
Nguồn: Ecclesiasticus Cor Iesu Sacratissimum Chỉ có một số ít người mới có cơ hội được đụng chạm đến cái khăn tay của Thánh Padre Pio. Những người này có bổn phận giữ cái khăn tay và cho những ai cần thì mới được đụng đến cái khăn tay ấy. Trong một thời gian dài, các hãng truyền hình và các phóng viên báo chí luôn quan tâm về cái chết của Padre Pio.

LỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY CHÚA NHẬT TUẦN X THƯỜNG NIÊN SỐNG LỜI CHÚA CÁC BÀI ĐỌC : Ca nhập lễ : Tv 26,1-2

Sunday, June 9, 20247:20 AM(View: 20)

2meconLỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY

CHÚA NHẬT TUẦN X THƯỜNG NIÊN

SỐNG LỜI CHÚA

CÁC BÀI ĐỌC :

Ca nhập lễ : Tv 26,1-2

Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của con

con còn sợ người nào ?

Chúa là thành luỹ bảo vệ đời con,

con khiếp gì ai nữa ?

Chính bọn thù địch, bọn làm khổ con

phải lảo đảo té nhào.


Bài đọc 1 : St 3,9-15

Ta sẽ gây mối thù giữa dòng giống mi và dòng giống người đàn bà.

Bài trích sách Sáng thế.


9 Sau khi con người ăn trái cây biết lành biết dữ, Đức Chúa là Thiên Chúa gọi con người và hỏi : “Ngươi ở đâu ?” 10 Con người thưa : “Con nghe thấy tiếng Ngài trong vườn, con sợ hãi vì con trần truồng, nên con lẩn trốn.” 11 Đức Chúa là Thiên Chúa hỏi : “Ai đã cho ngươi biết là ngươi trần truồng ? Có phải ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi ăn không ?” 12 Con người thưa : “Người đàn bà Ngài cho ở với con, đã cho con trái cây ấy, nên con ăn.” 13 Đức Chúa là Thiên Chúa hỏi người đàn bà : “Ngươi đã làm gì thế ?” Người đàn bà thưa : “Con rắn đã lừa dối con, nên con ăn.” 14 Đức Chúa là Thiên Chúa phán với con rắn :

“Mi đã làm điều đó, nên mi đáng bị nguyền rủa nhất
trong mọi loài súc vật và mọi loài dã thú.
Mi phải bò bằng bụng, phải ăn bụi đất mọi ngày trong đời mi.
15Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người đàn bà,
giữa dòng giống mi và dòng giống người ấy ;
dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi, và mi sẽ cắn vào gót nó.”

Đáp ca : Tv 129,1-2.3-4.5-6a.6b-8 (Đ. x. c.7bc)


Đ. Chúa luôn luôn từ ái một niềm, ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa.

1Từ vực thẳm, con kêu lên Ngài, lạy Chúa,
2muôn lạy Chúa, xin Ngài nghe tiếng con.
Dám xin Ngài lắng tai để ý
nghe lời con tha thiết nguyện cầu.


Đ. Chúa luôn luôn từ ái một niềm, ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa.
3Ôi lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội,
nào có ai đứng vững được chăng ?
4Nhưng Chúa vẫn rộng lòng tha thứ
để chúng con biết kính sợ Ngài.


Đ. Chúa luôn luôn từ ái một niềm, ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa.
5Mong đợi Chúa, tôi hết lòng mong đợi,
cậy trông ở lời Người.
6aHồn tôi trông chờ Chúa,
hơn lính canh mong đợi hừng đông.


Đ. Chúa luôn luôn từ ái một niềm, ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa.
6bHơn lính canh mong đợi hừng đông,
7trông cậy Chúa đi, Ít-ra-en hỡi,
bởi Chúa luôn từ ái một niềm,
ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa.
8Chính Người sẽ cứu chuộc Ít-ra-en
cho thoát khỏi tội khiên muôn vàn.


Đ. Chúa luôn luôn từ ái một niềm, ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa.

Bài đọc 2 : 2 Cr 4,13 - 5,1

Chúng tôi tin, nên chúng tôi mới nói.

Bài trích thư thứ hai của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.


4 13 Thưa anh em, có được cùng một lòng tin, như đã chép : Tôi đã tin, nên tôi mới nói, thì chúng tôi cũng tin, nên chúng tôi mới nói. 14 Quả thật, chúng tôi biết rằng : Đấng đã làm cho Chúa Giê-su trỗi dậy, cũng sẽ làm cho chúng tôi được trỗi dậy với Chúa Giê-su, và đặt chúng tôi bên hữu Người cùng với anh em. 15 Thật vậy, tất cả những điều ấy xảy ra là vì anh em. Như thế, ân sủng càng dồi dào, thì càng có đông người hơn dâng lên Thiên Chúa muôn ngàn lời cảm tạ, để tôn vinh Người.

16 Cho nên chúng tôi không chán nản. Trái lại, dù con người bên ngoài của chúng tôi có tiêu tan đi, thì con người bên trong của chúng tôi ngày càng đổi mới. 17 Thật vậy, một chút gian truân tạm thời trong hiện tại sẽ mang lại cho chúng ta cả một khối vinh quang vô tận, tuyệt vời. 18 Vì thế, chúng ta mới không chú tâm đến những sự vật hữu hình, nhưng đến những thực tại vô hình. Quả vậy, những sự vật hữu hình thì chỉ tạm thời, còn những thực tại vô hình mới tồn tại vĩnh viễn.

5 1 Quả thật, chúng ta biết rằng : nếu ngôi nhà của chúng ta ở dưới đất, là chiếc lều này, bị phá huỷ đi, thì chúng ta có một nơi ở do Thiên Chúa dựng lên, một ngôi nhà vĩnh cửu ở trên trời, không do tay người thế làm ra.

Tung hô Tin Mừng : Ga 12,31b-32

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Giờ đây thủ lãnh thế gian này sắp bị tống ra ngoài ! Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng : Mc 3,20-35

Xa-tan đã tận số.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

20 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ trở về nhà, và đám đông lại kéo đến, nên Người và các môn đệ không sao ăn uống được. 21 Thân nhân của Người hay tin ấy, liền đi bắt Người, vì họ nói rằng Người đã mất trí.

22 Còn các kinh sư từ Giê-ru-sa-lem xuống thì lại nói rằng Người bị quỷ vương Bê-en-dê-bun ám, và Người dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ. 23 Đức Giê-su liền gọi họ đến, dùng dụ ngôn mà nói với họ : “Xa-tan làm sao trừ Xa-tan được ? 24 Nước nào tự chia rẽ, nước ấy không thể bền ; 25 nhà nào tự chia rẽ, nhà ấy không thể vững. 26 Vậy Xa-tan mà chống Xa-tan, Xa-tan mà tự chia rẽ, thì không thể tồn tại, nhưng đã tận số. 27 Không ai có thể vào nhà kẻ mạnh mà cướp của được, nếu không trói kẻ mạnh ấy trước đã, rồi mới cướp sạch nhà nó.

28 “Tôi bảo thật các ông : mọi tội lỗi và lời phạm thượng, dù nói phạm thượng nhiều đến mấy đi nữa, thì cũng sẽ được tha cho con cái loài người. 29 Nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần, thì chẳng đời nào được tha, mà còn mắc tội muôn đời.” 30 Đó là vì họ đã nói : “Ông ấy bị thần ô uế ám.”

31 Mẹ và anh em Đức Giê-su đến, đứng ở ngoài, cho gọi Người ra. 32 Lúc ấy, đám đông đang ngồi chung quanh Người. Có kẻ nói với Người rằng : “Thưa Thầy, có mẹ và anh em chị em Thầy ở ngoài kia đang tìm Thầy !” 33 Nhưng Người đáp lại : “Ai là mẹ tôi ? Ai là anh em tôi ?” 34 Rồi Người rảo mắt nhìn những kẻ ngồi chung quanh và nói : “Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. 35 Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi.”


Ca hiệp lễ : Tv 17,3

Lạy Chúa là núi đá, là thành luỹ bảo vệ,

là Đấng giải thoát con,

lạy Thiên Chúa con thờ,

chính Ngài phù hộ con.


SUY NIỆM-ANH EM VỚI CHÚA

Trong bài hát Cầu Cho Cha Mẹ, nhạc sĩ Phanxicô viết: “Ai qua là bao chốn xa, thấy đâu vui cho bằng mái nhà.” Quả là nhà, gia đình có những niềm vui, những cái phúc mà không đâu bằng.

Khi nói: “ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi,” Đức Giêsu cho thấy Mẹ Maria không chỉ là Mẹ của Người theo huyết nhục mà Mẹ còn yêu mến Người biết bao. Lòng yêu mến đó Mẹ đã bày tỏ ngay từ đầu khi dấn thân dâng mình cho Chúa và kéo dài suốt chặng đường thập giá cùng với Con của Mẹ. Lòng yêu mến đó cùng với ân sủng của Chúa đã giúp Mẹ can đảm nói tiếng xin vâng, đón nhận thánh ý Chúa Cha.

Chúng ta chỉ là những người vô danh, bất xứng được Đức Giêsu nhận làm anh em, thì một trong những cái phúc là được Người đồng hành, nâng đỡ để can đảm xin vâng với thánh ý Chúa. Đó thật là cái phúc mà những người yêu mến Chúa nhận lãnh được.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn biết ra công xây dựng bề dày nghĩa tình với Chúa. Nơi đó chúng con sống hạnh phúc ngay trong cuộc sống trên trần gian này, và nhất là trở nên anh em, trở nên người thân với Chúa trong gia đình Thiên quốc mai sau. Amen.

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO

10 LỜI KHUYÊN CỦA ĐỨC PHANXICÔ
ĐỂ KHÔNG NHƯỢNG BỘ CHO CÁC TẬT XẤU

Đời sống Kitô hữu được đánh dấu bằng những cám dỗ, những thách thức, những cuộc chiến đấu thiêng liêng. Trong loạt bài giáo lý về các thói xấu và nhân đức, Đức Phanxicô trình bày chi tiết mười thái độ cơ bản cho phép chọn điều tốt và tránh điều xấu.

Giống như các vị người tiền nhiệm của mình, Đức Thánh Cha Phanxicô dành các buổi tiếp kiến chung ngày thứ Tư tại Vatican cho các chu kỳ theo chủ đề. Ngài vừa dành hai mươi buổi tiếp kiến[1] về chủ đề tật xấu và nhân đức. Ngài nói : “Đời sống thiêng liêng của người Kitô hữu không bình yên, bằng phẳng và không phải không có thử thách; trái lại, đời sống Kitô hữu đòi hỏi phải chiến đấu không ngừng…. Tất cả chúng ta đều có những cám dỗ và tất cả chúng ta đều cần học cách quản lý những hoàn cảnh này.” Trong “cuộc chiến đấu thiêng liêng” này, việc nhận biết và phát hiện những tật xấu và các nhân đức trong cuộc sống của chúng ta là điều cần thiết để “phân biệt tốt với xấu” để chọn cái này và tránh cái kia.

Các tật xấu chỉ “cái xấu ăn sâu vào chúng ta (…). Đó là một loại cỏ dại khó diệt trừ.” Theo truyền thống, Giáo hội phân biệt bảy tật xấu, vốn là nguồn gốc của mọi thói xấu khác: mê ăn uống, mê dâm dục, hà tiện, hờn giận, buồn chán và nguội lạnh, ghen tỵ và háo danh, kiêu ngạo.

Giáo hội đối lập chúng bằng bốn nhân đức, bao hàm nỗ lực và sự khổ hạnh cá nhân để chọn điều tốt: khôn ngoan, công bằng, dũng cảm (hoặc can đảm) và tiết độ (Đức Thánh Cha Phanxicô hoàn thành danh sách này bằng cách thêm vào nhân đức khiêm nhường). Những nhân đức này được gọi là nhân đức bản lề vì chúng tạo nên “cột trụ của một cuộc sống tốt lành”. Chúng thuộc về “một sự khôn ngoan rất cổ xưa, có trước Kitô giáo” và Kitô giáo “đã nêu bật, làm phong phú, thanh lọc và hội nhập vào đức tin”.

Vả lại, người Kitô hữu có thể trông cậy vào “sự trợ giúp đặc biệt của Chúa Thánh Thần” để phát triển “ba nhân đức Kitô giáo đặc biệt khác”: đức tin, đức cậy và đức mến. Những nhân đức này được gọi là nhân đức đối thần, “trong chừng mực chúng được đón nhận và sống trong mối tương quan với Thiên Chúa”.

1. Hãy canh giữ tâm hồn mình

Đức Thánh Cha Phanxicô mời gọi phát triển “sự hiểu biết về những gì đang xảy ra trong tâm hồn chúng ta” bởi vì “tất cả chúng ta đều là tội nhân”. “Một chút nội quan, một chút cái nhìn nội tâm, sẽ mang lại lợi ích cho chúng ta,” ngài nói thêm trước khi giải thích: “Đối mặt với mỗi suy nghĩ và mỗi ước muốn nảy sinh trong tâm trí và trong tâm hồn, người Kitô hữu hành động như một người canh giữ khôn ngoan, và tra hỏi nó để tìm hiểu xem nó đến từ phía nào: từ Chúa hay từ Địch thủ của Ngài.”

Nếu nó đến từ Thiên Chúa, thì “cần phải đón nhận nó, vì đó là khởi đầu của hạnh phúc.” Nhưng “nếu nó đến từ Địch thủ,” thì cần phải từ chối nó, “ngay cả khi hạt giống của nó có vẻ nhỏ bé đối với chúng ta, nhưng một khi nó đã bén rễ, chúng ta sẽ khám phá ra trong mình những nhánh dài của tật xấu và bất hạnh.”

2. Tỏ ra khôn ngoan chín chắn

Người khôn ngoan “điều khiển các hành động để hướng chúng đến điều tốt đẹp”, bằng cách dựa vào sự hiểu biết, trí nhớ về sự khôn ngoan trong quá khứ và “sự tự do nội tâm” của mình. Đức Phanxicô liệt kê: “Người khôn ngoan là người sáng tạo: họ lý luận, đánh giá, tìm cách hiểu tính phức tạp của thực tại và không để mình bị choáng ngợp bởi cảm xúc, sự lười biếng, áp lực, ảo tưởng”.

Người khôn ngoan là người “biết nhìn xa”: “Một khi chúng ta đã quyết định mục tiêu cần đạt được, cần phải cung cấp cho mình mọi phương tiện để đạt được mục tiêu đó.”

3. Tránh thiếu kiên nhẫn và vội vàng

Kiên nhẫn không phải là tự nhiên. Đức Thánh Cha lưu ý : “Thật khó để giữ bình tĩnh, kiểm soát bản năng, kiềm chế những phản ứng xấu, xoa dịu những cuộc cãi vã và xung đột trong gia đình, nơi làm việc, trong cộng đoàn Kitô hữu” (…) hoặc thậm chí “chịu đựng những người khó chịu”.

Để vun trồng tính kiên nhẫn, ngài khuyên hãy hướng về Thiên Chúa, Đấng là Đấng kiên nhẫn: “Thiên Chúa biết chờ đợi”, Ngài “không vội tiêu diệt cái xấu trước thời điểm, để không bị mất mát gì”.

Kiên nhẫn là “sự chịu đựng những gì mình phải chịu”. Nó là “đặc điểm đầu tiên của mọi tình yêu vĩ đại” vốn biết “đáp trả điều xấu bằng điều tốt”, không “nhốt mình trong cơn giận dữ” (Đức Phanxicô nói rõ : “Chúng ta không chịu trách nhiệm về sự xuất hiện của sự hờn giận, nhưng luôn chịu trách nhiềm về sự phát triển của nó“). Người kiên nhẫn không nhượng bộ cho sự “nản lòng” nhưng “kiên trì” và “bắt đầu lại”.

4. Đối xử công bằng với mỗi người

Công bằng là “nhân đức xã hội tuyệt hảo”, “tìm cách điều chỉnh các mối quan hệ giữa con người với nhau một cách công bằng”. Nó giả định rằng “mỗi người đều được đối xử theo phẩm giá của mình”, để “trả lại cho Thiên Chúa và người lân cận những gì đáng phải trả cho họ”. Nó đề cao việc tôn trọng luật pháp và phản đối “sự thống trị của kẻ mạnh đối với kẻ yếu”.

Trên bình diện cá nhân, nó được thể hiện qua những thái độ trong đó “sự thẳng thắn”, “lòng tử tế, tôn trọng, biết ơn, nhã nhặn, trung thực” chiếm ưu thế. Người công bằng “tôn trọng lời nói” và biết “xin lỗi”. Họ “không chỉ quan tâm đến hạnh phúc của cá nhân mình, nhưng còn muốn lợi ích của toàn xã hội”.

Nó tránh “vu khống, làm chứng gian, gian lận, cho vay nặng lãi, nhạo báng, không trung thực.”


5. Rèn luyện lòng dũng cảm


Lòng dũng cảm (hay lòng can đảm) là điều mà “trong những lúc khó khăn, đảm bảo cho chúng ta sự vững vàng và kiên định trong việc tìm kiếm điều tốt”. Hướng về “bên trong chính mình”, nó giúp chúng ta chống lại “những sức mạnh làm chúng ta tê liệt” (lo lắng, thống khổ, sợ hãi, tội lỗi). Nó cũng được thực hiện bên ngoài để giúp chúng ta vượt qua “những thử thách của cuộc sống”.


Trên bình diện tập thể, nó mang lại sức mạnh “phản ứng và hét lên: không” với những bất công, chiến tranh, bạo lực, nô lệ, áp bức người nghèo. Đức Thánh Cha nhấn mạnh: “Chúa Giêsu không phải là một vị Thiên Chúa trắng muốt và được khử trùng. Một Kitô hữu không có lòng can đảm, không dồn sức lực của mình cho điều tốt, không làm phiền ai, là một Kitô hữu vô dụng.”


6. Tìm kiếm sự đúng mực


Tiết độ là một “sức mạnh đối với bản thân”, cho phép chống lại “các xung năng” và “đam mê”, đó là nhân đức về sự “đúng mực”. Nó cũng cho phép “tận hưởng những điều tốt đẹp của cuộc sống”: tình bạn, sự tin tưởng, sự ngạc nhiên thán phục…


Người tiết độ biết “cân đo kỹ lời nói”. Họ có “tài về sự cân bằng”. Họ giữ gìn “sự đúng mực, đúng cách”. Họ “khẳng định những nguyên tắc tuyệt đối”, đòi hỏi “những giá trị không thể thương lượng” và cũng biết cách “hiểu người” và “thể hiện sự đồng cảm” với họ.


Sự tiết độ hoàn toàn trái ngược với các hình thức “phàm ăn”: phàm ăn đối với thực phẩm và hàng tiêu dùng (tật mê ăn uống); phàm ăn đối với mọi người bằng cách “sự vật hóa” họ để chiếm hữu họ tốt hơn (mê dâm dục).


7. Trau dồi đức tính khiêm nhường


Đối với Đức Phanxicô, “khiêm nhường là nền tảng của đời sống Kitô hữu”. Nó là “cửa ngõ của mọi nhân đức”: Nó đưa mọi thứ trở về “chiều kích đúng đắn của nó”, bằng cách chấp nhận “sự nhỏ bé”, những giới hạn, những bất toàn của chúng ta. Từ này xuất phát từ tiếng Latin humus có nghĩa là “đất”; nói cách khác, sự khiêm tốn cho phép chúng ta giữ đôi chân của mình trên mặt đất.


Đức Trinh Nữ Maria là hiện thân của nhân đức khiêm nhường này và Mẹ rút ra được từ đó “sức mạnh vô địch”. Những thử thách mà Mẹ gặp phải “không bao giờ làm cho lòng khiêm nhường của Mẹ bị lung lay, đó là một nhân đức vững chắc nơi Đức Maria”.


Khiêm nhường đối lập với “háo danh”, xu hướng muốn “trở thành trung tâm của thế giới, đối tượng của mọi lời khen ngợi và mọi tình yêu” và là xu hướng “công cụ hóa” các mối quan hệ của con người để thiết lập “sự thống trị” của mình.


Khiêm nhường hoàn toàn trái ngược với “tội tận căn” kiêu ngạo, hư danh, tự phụ, luôn phán xét và khinh thường người khác.


8. Phó thác cho Thiên Chúa


Đức tin là nhân đức đối thần đầu tiên bởi vì “nó chỉ có thể được sống nhờ ân huệ của Thiên Chúa”. Nó là “hành vi” qua đó “con người tự do phó thác chính mình cho Thiên Chúa”.


Đức Thánh Cha Phanxicô nhấn mạnh, là Kitô hữu, “trước hết không phải là chấp nhận một nền văn hóa, với những giá trị đi kèm với nó, mà là chào đón và trân trọng mối liên kết giữa mình và Thiên Chúa; giữa con người tôi và khuôn mặt nhân hậu của Chúa Giêsu.”


Nó là “một món quà mà chúng ta phải đón nhận và cầu xin mỗi ngày, để nó được đổi mới trong chúng ta”. Đức tin là một “sức mạnh không chỉ của con người”: nó khiến “ân sủng tuôn trào trong chúng ta” và “mở tâm trí cho mầu nhiệm Thiên Chúa”.


Đối lập với nó không phải là lý trí, cũng không phải trí tuệ, mà là sự sợ hãi. Chúa Giêsu nói với các môn đệ đang sợ hãi trước cơn bão trên hồ : ” Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin? ” (Mc 4, 40).


Đức tin bị đe dọa bởi thói nguội lạnh, sự “thiếu chăm lo” về mặt thiêng liêng này khiến chúng ta “cảm thấy ghê tởm mọi thứ”, đặc biệt là đối với “mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa”. Nó dẫn đến “sự uể oải hoặc lười biếng về mặt thiêng liêng”. Để vượt qua “đêm tối” này, chúng ta cần “kiên nhẫn chấp nhận sự nghèo nàn của đức tin”.


Người Kitô hữu ý thức rõ ràng rằng mình chỉ có một “mảnh nhỏ” đức tin. Đây là lý do tại sao, “giống như các môn đệ, chúng ta lặp lại với Người: Lạy Chúa, xin gia tăng đức tin cho chúng con! » (x. Lc 17, 5).


9. Không nhượng bộ cho sự bi quan


Đức cậy, nhân đức đối thần thứ hai, là một “ân huệ trực tiếp đến từ Thiên Chúa”, nó “không do công trạng của chúng ta”. Nó làm cho chúng ta “khát khao Nước Trời và sự sống đời đời”, nó đặt “sự tin tưởng” của chúng ta vào “những lời hứa của Chúa Kitô” và, dù điều gì xảy ra, vào “sự trợ giúp của ân sủng Chúa Thánh Thần”. Đức cậy giúp chúng ta “đối mặt với hiện tại” ngay cả khi khó khăn. Nó cộng hưởng với đức kiên nhẫn, “khả năng chờ đợi” này cho phép chúng ta “vượt qua những đêm đen tối nhất”.

Đức Phanxicô nói: “Nếu thiếu hy vọng, tất cả các nhân đức khác có nguy cơ sụp đổ và kết thúc trong tro bụi”.

Kẻ thù của đức cậy là “sự bi quan”, “nản lòng” và buồn bã vốn là “căn bệnh tâm hồn”. Căn bệnh này biểu hiện như một sự “ủ rũ”, một “nỗi phiền muộn thường xuyên ngăn cản con người cảm nhận được niềm vui cho cuộc sống của chính mình” và đôi khi đẩy con người đến chỗ “thích thú trong nỗi đau vô tận”.

Đối mặt với nỗi buồn này, Đức Phanxicô nhắc lại rằng Chúa Kitô “mang lại niềm vui phục sinh”. “Đức tin xua tan sợ hãi, và sự phục sinh của Chúa Kitô xóa tan nỗi buồn như lăn một hòn đá ra khỏi mồ”.


10. Mở ra cho tình yêu táo bạo


Tình yêu, còn được gọi là đức mến, nhân đức đối thần thứ ba, là “công việc của Chúa Thánh Thần trong chúng ta; đức mến đến từ Thiên Chúa và kết hợp chúng ta với Ngài.” Ngài mời gọi chúng ta “yêu mến Thiên Chúa”, bằng cách trở thành “bạn hữu của Ngài”, và “yêu người lân cận như Chúa yêu họ”, khơi dậy trong chúng ta “mong muốn chia sẻ tình bạn với Thiên Chúa” xung quanh chúng ta. Đức mến “khác với tình yêu đơn thuần” vì nó “không thể thực hiện được nếu không sống trong Thiên Chúa”.

Đó là một tình yêu đi ngược lại với thái độ thông thường của chúng ta. Đức Thánh Cha Phanxicô nói: “Tình yêu này, vì Chúa Kitô, thúc đẩy chúng ta đến nơi mà về mặt con người chúng ta không thể đến: đó là tình yêu dành cho người nghèo, cho những gì không đáng yêu, cho những người không yêu chúng ta và không biết ơn,” cho đến độ yêu thương và sự tha thứ cho kẻ thù của chúng ta.

“Đó là một tình yêu táo bạo đến mức gần như không thể, nhưng đó là điều duy nhất còn lại từ chúng ta.” Đây là lý do tại sao Thánh Phaolô, trong bài thánh thi nổi tiếng về đức mến, đã nói: “Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến » (1 Cr 13, 13).

Chuyển ngữ: Tý Linh

Chuyển ngữ từ: la-croix.com - Nguồn: xuanbichvietnam.net

[1] Từ ngày 27 tháng 12 năm 2023 đến ngày 22 tháng 5 năm 2024.