Thursday, December 4, 20258:11 PM(View: 27)
Nguồn: Medjugorje Thị nhân Vicka từ làng Medjugorje kể chuyện tiếp:
Thursday, December 4, 20257:56 PM(View: 25)
Nguồn: Medjugorje Thị nhân Vicka từ làng Medjugorje kể chuyện: "Thật sự thì tôi không mời gọi ai đến nhà của tôi cả. Trước đây người ta đi ngang qua nhà của tôi. Họ tỏ ra mệt mỏi, nghèo khó và đói khát. Mọi người phải chăm sóc cho họ. Làm sao mà chúng ta không thể chăm sóc cho những người nghèo được chứ? Điều khó khăn của người nghèo khó là làm sao...
Thursday, December 4, 20257:26 PM(View: 21)
Nguồn: Padre Pio Bà Caroline Millar kể cảm nghiệm của bà về ơn chữa lành mà Thánh Padre Pio ban cho bà:
Thursday, December 4, 20256:58 PM(View: 21)
I. Ghi nhận lịch sử – phụng vụ Thánh Phanxicô Xaviê qua đời ngày 3 tháng 12 năm 1552 trên tiểu đảo Thượng Xương, ngoài khơi bờ biển Quảng Đông (Trung Quốc). Ngài được Đức Giáo Hoàng Grégoire XV phong thánh cùng thời với thánh Ignatiô Loyola, năm 1622, được ghi tên vào lịch Rôma năm 1623 và được tuyên phong là bổn mạng Ấn Độ...
Wednesday, December 3, 20258:26 PM(View: 42)
Muối Thánh (đã làm phép) có thể thanh tẩy mọi sự dữ và mọi kẻ dữ. Muối Thánh làm cho ma quỷ bối rối, hư hoại và xua đuổi những ảnh hưởng xấu.
Wednesday, December 3, 20257:57 PM(View: 46)
Trong Giáo Hội có một số vũ khí thiêng liêng mà người ta không biết hoặc là không chú ý. Đó là Nước Thánh và Muối làm phép.
Wednesday, December 3, 20257:07 PM(View: 45)
"Chúa làm tất cả mọi sự để cứu chuộc chúng ta. Chúa Giêsu chết cho từng người trong chúng ta."
Wednesday, December 3, 20254:46 PM(View: 48)
"Trên Thiên Đàng có luồng ánh sáng đẹp mà không giống như ánh sáng ở trên trái đất. Tôi nhìn thấy rất nhiều người. Tất cả họ đều rất vui vẻ. Họ ca hát và nhẩy múa. Họ liên lạc với nhau bằng một cách thức lạ lùng mà không thể tưởng tượng được. Họ quen biết nhau. Họ mặc quần áo có mầu vàng, mầu xám và mầu đỏ."
Tuesday, December 2, 20259:14 PM(View: 69)
Ngày 3 tháng 12 là ngày kính Thánh Phanxico Xavier. Ngài là Thánh Quan Thầy của rất nhiều người đàn ông Việt Nam, trong đó có Đức Cố Hồng Y Phanxico Xavier Nguyễn Văn Thuận. Chuyện kể rằng:
Tuesday, December 2, 20258:47 PM(View: 61)
Nguồn: Medjugorje Cảm nghiệm của linh mục về ơn gọi của mình xuất phát từ làng Medjugorje:

Tôn trọng con người

Friday, May 30, 20254:26 PM(View: 199)

hivong1Tôn trọng con người

Ông lão ăn mặc giản dị bị từ chối suất ăn trên máy bay, sau khi hạ cánh ông sa thải toàn bộ phi hành đoàn.


Chiếc máy bay thương gia mang số hiệu VN888 chuẩn bị cất cánh từ Singapore về TP.HCM. Tại quầy làm thủ tục, một người đàn ông lớn tuổi bước đến. Ông mặc chiếc áo sơ mi ngả màu, quần kaki đã bạc, chân mang đôi dép nhựa. Trong tay ông là chiếc túi vải cũ – loại túi siêu thị ngày xưa – nhét gọn gàng vài thứ đồ cá nhân.

Nhân viên quầy check-in nhìn ông, rồi nhìn xuống tấm vé trên tay. Vé hạng thương gia. Họ thoáng giật mình, nhưng vẫn lễ phép hướng dẫn ông đến phòng chờ.
Trên khoang thương gia.

Ghế 1A – vị trí đắt đỏ nhất – được ông chọn. Khi ông vừa ngồi xuống, một nữ tiếp viên tiến đến, vẻ mặt bối rối. Cô cúi đầu lịch sự:

“Cháu xin lỗi… bác có thể cho xem lại vé một chút được không ạ?”

Ông lão cười nhẹ, lấy vé ra từ túi áo:

“Đây.”

Tiếp viên liếc nhìn, xác nhận đúng là vé thương gia, nhưng ánh mắt vẫn hiện rõ sự nghi ngờ. Sau vài câu khách sáo, cô bước về cuối khoang, thì thầm với một tiếp viên khác. Họ liếc nhìn về phía ông, cười nhỏ:

“Chắc trúng số mua vé hạng sang… nhìn như dân lao động.”

Một doanh nhân trẻ ngồi ghế 1C – áo vest hàng hiệu, đồng hồ Rolex – quay sang khẽ nhăn mặt. Anh ta nhìn ông lão từ đầu đến chân, rồi quay đi, bấm điện thoại. Dù không ai nói ra, nhưng trong khoang ấy, sự khó chịu vì “sự xuất hiện lệch đẳng cấp” rõ ràng hiện diện.

Một tiếng sau.

Khi máy bay ổn định ở độ cao, tiếp viên bắt đầu phục vụ bữa ăn. Những phần ăn sang trọng được bày ra: bò Wagyu, rượu vang đỏ, bánh mì nhập khẩu, tráng miệng panna cotta Ý.

Ông lão nhẹ nhàng gọi cô tiếp viên:

“Xin lỗi cháu, cho bác xin phần ăn được không?”

Tiếp viên mỉm cười xã giao, nhưng câu trả lời lạnh tanh:

“Dạ… hôm nay suất ăn thương gia có giới hạn, ưu tiên khách VIP thường xuyên. Mong bác thông cảm.”

Ông khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào.

Vài hành khách xung quanh nhìn nhau, cười kín đáo. Một người nói nhỏ:

“Tưởng hạng thương gia là được ăn sang à? Có tiền mua vé mà không đủ tiền mua phong cách.”

Chuyến bay kéo dài 2 giờ đồng hồ, nhưng với ông – nó là hai tiếng im lặng tột cùng.

Ông không đòi hỏi. Không trách cứ. Chỉ lặng lẽ nhìn qua cửa sổ, gương mặt già nua bình thản, nhưng đôi mắt buồn sâu thẳm.
Khi máy bay hạ cánh.

Hành khách lần lượt rời khỏi khoang. Riêng ông lão được mời nán lại vài phút.

Ngay lúc đó, cửa khoang mở ra, một đoàn người mặc vest đen bước vào. Người đi đầu là Giám đốc điều hành của hãng hàng không.

Tất cả tiếp viên, phi công, tổ bay đều bị gọi tập hợp trước mặt ông lão. Gương mặt họ thoáng ngạc nhiên, rồi bắt đầu lo lắng.

“Giới thiệu với mọi người – đây là ông Trần Vĩnh. Người sáng lập hãng bay chúng ta, chủ tịch tập đoàn sở hữu 60% cổ phần toàn hệ thống.”

Cả khoang chết lặng.

Tiếp viên trưởng đứng không vững. Cô gái từng từ chối suất ăn cúi gằm mặt.

Ông Trần Vĩnh lúc ấy mới cất tiếng – giọng ông không giận, không to, nhưng vang như sấm:

“Tôi đã muốn làm một hành khách bình thường, để trải nghiệm dịch vụ bằng chính con mắt của người không quyền lực. Và tôi đã nhìn thấy rất rõ.”

“Một con người có thể mua vé giá cao nhất, ngồi vị trí tốt nhất, nhưng chỉ vì ăn mặc không giống số đông – lập tức bị xem thường, đối xử phân biệt, từ chối những quyền lợi vốn thuộc về họ.”

Ông quay sang ban giám đốc:

“Tôi không cần những tiếp viên đẹp đẽ ngoài mặt, nhưng rỗng lòng. Tôi cần con người – biết tôn trọng người khác, bất kể họ là ai.”

Và ông nói câu cuối cùng:

“Tôi yêu cầu đình chỉ toàn bộ phi hành đoàn của chuyến bay này. Họ cần thời gian học lại cách phục vụ – và cách làm người.”

Câu chuyện ngay lập tức lan truyền khắp mạng xã hội.

Người ta xúc động. Không phải vì một màn “trả đũa quyền lực”, mà vì một bài học: Đừng đánh giá ai qua quần áo họ mặc, hay cách họ xuất hiện.
Vì có thể, chính người bạn coi thường… lại là người đang nắm giữ cả tương lai của bạn trong tay.

Sau sự việc, ông Trần Vĩnh yêu cầu mở lớp đào tạo lại về đạo đức phục vụ. Một số tiếp viên sau đó đã thay đổi thái độ sống, quay lại với nghề bằng tinh thần khác – tử tế hơn, biết ơn hơn.

Ông không hề thù hận. Nhưng ông làm vậy để bảo vệ điều lớn hơn:

“Tôn trọng con người – là nền móng duy nhất cho mọi dịch vụ chân chính.”

ST