Monday, February 16, 202612:55 PM(View: 49)
Sáng nay, 16/2/2026 và cũng là ngày 30 Tết Âm Lịch thì trời Nam California bỗng trở mưa và khí trời lạnh cóng. Vì trời mưa nên mọi hoạt động ngoài trời như dừng lại.
Monday, February 16, 202611:46 AM(View: 55)
Lạy Chúa Thánh Thần, Đấng thấu suốt tận đáy lòng con và biết mọi ngóc ngách trong tâm hồn con, con cầu xin Ngài soi sang những điều con đã giấu kín ngay cả với chính mình. Xin nhắc lại cho con những tội lỗi con đã quên. Xin nhắc lại cho lương tâm con những thất bại con đã biện minh. Xin nhắc lại cho con những khoảnh khắc con chọn sự thoải mái thay vì lòng bác ái, im lặng thay
Monday, February 16, 202611:41 AM(View: 43)
Bây giờ tôi biết một số người trong các bạn đang nghĩ gì. Các bạn đang nghĩ;
Monday, February 16, 202611:37 AM(View: 42)
Trường hợp thứ ba có lẽ là trường hợp đáng lo ngại nhất vì nó liên quan đến một tội lỗi mà hầu hết mọi người thậm chí không nhận ra đó là tội lỗi. Chuyện xảy ra vào năm 1955. Một người đàn ông tên Antonio, một luật sư đến từ Rome, đã đến gặp Cha Pio để xưng tội theo cách mà ông ta mong đợi. Antonio 60 tuổi, một người đàn ông có học thức và hiểu biết sâu sắc, một người đã ...
Sunday, February 15, 20269:40 PM(View: 49)
Một tội lỗi được tha thứ là tội lỗi đã được mang đến phòng xưng tội, được nói ra, được ăn năn hối lỗi và được tha thứ bởi một linh mục hành động nhân danh Chúa Kitô. Một tội lỗi được tha thứ đã biến mất, được xóa sạch như thể nó chưa từng xảy ra. Nhưng một tội lỗi bị lãng quên là một tội lỗi vẫn tồn tại trong tâm hồn bạn, vẫn mang đầy đủ sức nặng của nó, vẫn giữ nguyên hậu quả...
Sunday, February 15, 20269:37 PM(View: 51)
Cha Pio cảnh báo từng người quỳ gối trước ngài về một điều quan trọng hơn bất cứ điều gì khác. Không phải ngoại tình, không phải giết người, thậm chí không phải phạm thượng.
Sunday, February 15, 20261:11 PM(View: 68)
Sóng Biển xin đăng bài hay mới đọc xong thấy khiếp sợ thật. Nội dung (ở phần dưới) chỉ rõ cho thấy: Tội thiếu xót quên xưng giống như mắt xích mỗi ngày chồng chất dài thêm ra và nặng thêm lên theo năm tháng sống trên đời, rồi cột chặt chúng ta lại nơi thanh luyện theo thời gian cho tới tận thế để cân xứng với tội quên xưng hay quên chưa ăn năn xét mình kỹ để xưng tội "các...
Sunday, February 15, 20261:02 PM(View: 63)
Kinh Mân Côi: Điều Kiện Đền Bù Thật Dễ Để Cứu Linh Hồn Đáng Lẽ Phải "Ở Thanh Luyện Ngục cho Đến Tận Thế" Trong cuốn “Jacinta of Fatima” của cha Fernando Leite, S.J. (Jacinta de Fátima - Fernando Leite, pag. 78: Sobre Amelia), có diễn giải sơ qua một chút về trường hợp của cô Amelia ở Fatima, được Đức Mẹ tiết lộ cho biết phải chịu...
Sunday, February 15, 202612:42 PM(View: 67)
Mỗi năm khi gần đến Tết Nguyên Đán thì lòng tôi lại rộn rã nhớ về những kỷ niệm của ngày Tết tại quê nhà, nhớ mẹ hiền nay đã ra đi, nhớ gia đình của thời thơ ấu, dù nghèo mà an vui và hạnh phúc.
Sunday, February 15, 202611:58 AM(View: 78)
Rồi cơn đại dịch đến làm cho đất nước Bồ Đào Nha bị quét sạch. Thị nhân Francisco chết trước. Cô bé Jacinta đã nhìn thấy anh mình chịu đau khổ nên cô hiến dâng sự đau khổ của mình để cầu cho những người có tội.

CN 7902: ĐỨC MẸ HIỆN RA VỚI MỤC SƯ TIN LÀNH (1)

Monday, September 1, 20256:24 PM(View: 298)

mevamucsuCN 7902: ĐỨC MẸ HIỆN RA VỚI MỤC SƯ TIN LÀNH (1)

Nguồn: Nguồn: Ecclesiasticus

Đức Mẹ Maria hiện ra với một vị mục sư Tin Lành tại giường bịnh trong bịnh viện. Mục sư Daniel Harper trải qua một cuộc đời rao giảng Tin Mừng của Chúa. Ông sinh ra trong một thành phố nhỏ tại tiểu bang Mississippi. Từ nhỏ ông theo đạo Tin Lành Baptist. Ông hát thánh ca, đọc những đoạn Lời Chúa. Ông còn đi học Thánh Kinh vào mỗi ngày Chúa Nhật.

Khi vừa mới 25 tuổi thì ông đã rao giảng Lời Chúa một cách say mê và hăng hái. Trong nhiều thập niên, ông rao giảng về Chúa Kito với niềm xác tín. Ông kết án tội lỗi. Ông luôn an ủi nhưng kẻ đau buồn với những lời Thánh Kinh.

Nhà thờ của ông ở thành phố Jackson từ một ngôi nhà nhỏ nay thành một cộng đoàn lớn và tiếp tục phát triển. Người ta kính trọng ông, yêu mến ông và nể nang ông. Người ta khen ngợi ông vì sự năng nổ và siêng năng của ông đối với Thánh Kinh.

Tuy nhiên dưới vẻ tự tin ấy, ông luôn cảm thấy mình có nhiều câu hỏi mà không dám nói với ai. Ông âm thầm tự hỏi:

1. Sự hiệp nhất: Tại sao lại có nhiều giáo phái mà giảng giải Phúc Âm một cách khác nhau vậy?

2. Lịch sử: Tại sao giáo hội tiên khởi dường như là "Công Giáo"? Ông đã từng học những bài viết của các Thánh Ignatius, Augustine, và Polycarp.


3. Thánh Lễ và Thánh Thể: Tại sao Chúa Giêsu lại nói:


“Đây là Mình Ta" trong Tin Mừng Thánh Gioan 6 và trong đoạn ghi về Bữa Tiệc Ly chứ?


Điều làm cho ông khó hiểu nhất là người Công Giáo tôn vinh bà Maria. Mục sư Daniel thường hay chỉ trích người Công Giáo vì quá tôn vinh bà Maria. Ông nói:

“Họ tôn vinh bà ấy một cách quá đáng. Bà là một phụ nữ thánh thiện nhưng bà chỉ là một dụng cụ. Ơn cứu độ chỉ đến qua Chúa Kito."

Khi mà ông đọc bài kinh Magnificat trong Phúc Âm Thánh Luca 1, hay khi ông suy niệm về tiệc cưới Cana, thì có điều gì đó làm cho ông không hiểu được.

Sức mạnh âm thầm của bà Maria, vai trò của bà trong lịch sử ơn cứu độ, lời của bà:

"Hãy làm theo những gì mà Ngài bảo các anh."

Lòng ông Daniel cảm thấy bối rối. Nhưng ông Daniel giữ thinh lặng về những tư tưởng ấy. Ông tự nhủ:

“Nguy hiểm thật. Hãy chỉ chú tâm đến Chúa Kito mà thôi."

Khi ông được 74 tuổi thì sức khoẻ của ông Daniel bắt đầu bất ổn. Ông cảm thấy mệt mỏi, rồi ngực của ông đau. Các bác sĩ lấy thử nghiệm. Cuối cùng thì các bác sĩ tìm thấy kết quả: Đó là bịnh ung thư ở giai đoạn thứ 4 rồi. Bịnh của ông lan truyền quá nhanh.

Cả một nhà thờ cùng cầu nguyện. Những người giúp nhà thờ thì ăn chay. Mọi người hát thánh ca bên cạnh giường bịnh của ông. Ông Daniel mỉm cười một cách yếu ớt và nói:

“Lạy Chúa, dù con sống hay chết thì con vẫn thuộc về Chúa!"

Rồi mỗi đêm dường như dài hơn. Cơn đau nhiều hơn, ông Daniel cảm thấy mình cô đơn với những tư tưởng đang ám ảnh ông:

“Liệu mình có sai lầm không? Nếu có những gì hơn thế nữa thì sao?"

Đến tháng 12 thì ông Daniel đã ở lâu trong bịnh viện rồi. Máy móc vẫn kêu bíp bíp. Mùi thuốc sát trùng xông lên cả phòng bịnh. Vợ của ông là bà Ruth vẫn ngồi bên cạnh ông. Bà đọc Phúc Âm lớn lên cho ông nghe rõ. Các người con lớn của ông vẫn thăm viếng ông mỗi ngày.

Các thành viên của nhà thờ ông thì vẫn tới lui, thăm viếng ông. Người ta cầm tay ông. Người ta cảm ơn ông vì ông rất hăng say rao giảng lời Chúa.

Nhưng về đêm thì ông Daniel cảm thấy khó khăn hơn. Ông thường tỉnh giấc lúc 3 giờ sáng. Ông không thể thở được. Ông cứ chăm chú nhìn cây thánh giá mà cô y tá người Công Giáo đã đặt trong phòng của ông.


Một đêm, ông thì thầm cầu nguyện với Chúa:


"Lạy Chúa, con không hiểu được. Lạy Chúa con dâng lên Chúa tất cả mọi sự của con. Tại sao mà con luôn cảm thấy mình sống chưa trọn vẹn chứ?"


Một đêm thinh lặng có ánh trăng treo lơ lửng trên bầu trời, ông Daniel cảm thấy trong người bối rối. Ông cảm thấy lồng ngực đau nhói. Bà vợ ông là bà Ruth thì đang ngủ bên cái ghế bên cạnh giường của ông. Căn phòng thinh lặng một cách bất thường. Không khí có vẻ nặng nề trong bóng tối.

Rồi bỗng không báo trước có một ánh sáng nhẹ nhàng đến trong góc phòng bịnh viện. Ông Daniel chớp mắt. Trời ơi, có một phụ nữ mặc áo mầu trắng và mầu xanh đang đứng lặng lẽ nhìn ông. Trong bà sáng rỡ nhưng dịu hiền. Khuôn mặt bà thanh thản. Đôi mắt bà tràn đầy lòng trắc ẩn và tình yêu.

Ông Daniel lắp bắp và run rẩy hỏi:

"Bà là ai?"

Người phụ nữ bước tới gần hơn và dịu dàng đáp:

“Ta là Maria, Mẹ của Chúa Giêsu."

Ông Daniel như đông cứng lại. Với lòng đầy là lý thuyết nên ông bỗng la lên:

“Không thể được. Tôi không tin vào những cuộc hiện ra. Tôi không tin."

Nhưng người phụ nữ lại mỉm cười dịu dàng hơn:

“Con đừng sợ. Ta đến không phải để lấy đi vinh quang của Chúa. Ta đem con đến gần với Chúa hơn. Con của Ta thương yêu con, Daniel. Ngài yêu con qua mỗi bài giảng của con, qua mỗi sự nghi ngờ của con và qua những hơi thở trong cuộc đời con."

(Còn Tiếp)

Kim Hà, 1/9/2025