Friday, January 23, 20264:47 AM(View: 20)
Thánh Gonzalo do Amarante và cây cầu mà Chúa giúp xây dựng để giúp đỡ mọi người. Thánh Gonzalo de Amarante được sinh ra vào năm 1187, tại vùng Tagilde ở gần Guimarães, nước Bồ Đào Nha. Ngay từ khi còn nhỏ tuổi, ngài đã nổi tiếng là có giàu lòng thương xót và yêu mến những người nghèo.
Thursday, January 22, 20261:46 PM(View: 38)
Cảm nghiệm của anh Alex: “Vào tháng 12 năm 2022, tôi biết rằng mình bị bịnh ung thư, giai đoạn #4 tức là vào giai đoạn cuối. Lúc đó, tôi không có đức tin mà cũng không thực hành đạo Chúa. Tôi được sinh ra trong một gia đình Công Giáo. Cha mẹ tôi đã cho tôi được rửa tội. Tôi học xong lớp 12. Khi tốt nghiệp trung học xong là tôi bỏ đạo."
Thursday, January 22, 20261:24 PM(View: 37)
Nguồn: Padre Pio Một ngày kia khi Thánh Padre Pio đang cầu nguyện cho các linh hồn ở luyện ngục thì ngài nhận được một thị kiến là có một người đàn ông từ luyện ngục đã hiện về với ngài. Thân hình ông ta có đầy là lửa cháy. Thánh Padre Pio tò mò hỏi ông ấy là liệu lửa ở luyện ngục có nóng hơn lửa ở trần gian hay không. Linh hồn kia buồn rầu nói rằng
Thursday, January 22, 202612:36 PM(View: 45)
"Padre Pio xuống luyện ngục và cho tôi lên Thiên Đàng!" Dr. Angelo Raffaele Ruzziở vùng Tolve, tỉnh Potenza đã viết như sau:
Wednesday, January 21, 20265:11 PM(View: 44)
Nguồn: Spiritdaily.com Chúng tôi loan tin này với sự dè dặt. Đây là một bản tin mới do Spiritdaily.com vừa loan tin. Nguồn tin Spiritdaily là có thể tin được. Người ta vừa nhìn thấy Đức Mẹ Maria hiện ra ở miền Bắc nước Rwanda. Có nhiều đám đông tụ họp và cầu nguyện. Liệu có phải là Đức Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, Nữ Vương Tiên Tri đang...
Tuesday, January 20, 20268:20 PM(View: 64)
Nguồn: www.caccioppoli.com Cô Estelle Hartnett chia sẻ cảm nghiệm: Cô và mẹ cô đi du lịch tại nước Tây Ban Nha. Cô không may bị mắc bịnh. Vì tin rằng mình sẽ sớm khỏi bịnh nên cô không đi tìm bác sĩ. Mười ngày sau đó, cô và mẹ cô đến thăm vùng San Giovanni Rotondo để có thể tham dự Thánh Lễ của cha Padre Pio.
Tuesday, January 20, 20267:57 PM(View: 64)
Nguồn: www.caccioppoli.com Trong nhiều năm sống trong tu viện tại thành phố San Giovanni Rotondo, Thánh Padre Pio luôn cầu nguyện cho một người phụ nữ trẻ tên là Raffaelina Cerase. Bà này chịu bịnh tật lâu dài và đau đớn nhiều.
Tuesday, January 20, 20267:32 PM(View: 62)
LM Patrick Peyton đã được nổi tiếng khi ngài nói một câu nổi danh rằng:
Tuesday, January 20, 20267:15 PM(View: 66)
Đây là phép lạ thứ hai nên đã dẫn đến việc Phong Thánh cho ĐGH John Paul II. Đó là cảm nghiệm chữa lành của một phụ nữ ở vùng Santiago, Costa Rica. Bà ấy tên là Floribeth Mora Diaz. Bà được 50 tuổi. Bà Diaz bị bịnh óc vào tháng 4 năm 2011. Bà phải qua một cuộc giải phẫu suốt 3 tiếng đồng hồ. Trước đó thì các bác sĩ nói rằng tình trạng ...
Tuesday, January 20, 20267:05 PM(View: 74)
Bà Hồng Lê chia sẻ cảm nghiệm gđ bà nhận ơn chữa lành ngày 18/1/2026 tại nhà thờ Westminster như sau:

TỪ BI VỚI MÌNH

Wednesday, December 10, 20256:55 PM(View: 114)

love-0TỪ BI VỚI MÌNH

Sống vui từng ngày

Ngậm ngùi bởi tiếc nuối tuổi trẻ đã trôi qua lúc nào không hay! Ngậm ngùi phải chi hồi đó thế này thế khác... Hình như ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.

Từ ngày "thế giới phẳng", ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với bạn nhưng chuyện trò với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. Khi bắt lại câu chuyện thì nhiều khi đã lỡ nhịp! Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết quý thời gian hơn, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn. Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa! Hiện tại thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ vị lai. Dĩ nhiên, không phải trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó.

Khi biết "enjoy" nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá.

Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình, thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75! Vậy sao ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải....nguyền rủa, bất mãn với nó. Có phải tội nghiệp nó không? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!

Ta cũng có thể gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch... Cơ thể ta cứ tiến triển theo một "lộ trình" đã được vạch sãn của nó, không cần biết có ta! Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ.

Trái lại nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn.

Anh chàng Alexis Zorba nói: "Cũng phải chăm nom đến thân thể nữa chứ, hãy thương nó một chút. Cho nó ăn với. Cho nó nghỉ với. Đó là con lừa kéo xe của ta, nếu không cho nó ăn, nó nghỉ, nó sẽ bỏ rơi mình ngang xương giữa đường cho mà coi" (Nikos Kazantzaki).

Từ ngày biết thương "con lừa" của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi... cũng khác tôi xưa. Tôi biết cho con lừa của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá!

Một người cô tôi mắc bệnh "ăn không được", "ăn không biết ngon" vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, là bởi vì các con thương bà quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống!

Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon, làm sao không béo phì cho được? Giá nghèo một chút còn hay hơn! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn bà ăn thấy ngon, thấy sướng! Tôi cũng biết cho con lừa của mình ngủ hơn. Ngủ đầy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy. Sạc không đủ ma đòi pin ngon lành sao được !

Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết: Cơ tắc xan hề khốn tắc miên! (Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền!) trong bài Cư trần lạc đạo, (ở đời mà vui đạo)!

Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên Tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm.

Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nước ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp !

Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình. Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình. Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá thì phải cảnh giác!

Cũng nhớ rằng tới tuổi nào đó, tai ta sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đấu óc bắt đầu kém sắc sảo. Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai. Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi! Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe, không thì đóng lại; mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy, không thì khép lại.

Thế là "căn" hết tiếp xúc được với "trần". Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm!

Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia. Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành.

Cái mà người xưa gọi là "hoa đốm hư không" chính là nó. Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình! Chỉnh cái "tưởng" của ta nhiều khi làm hại ta. Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua. Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai, nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình.

Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình. Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả!

Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút. Nhưng muốn vậy, phải... chuyển đổi cách thở.

Thở ư? Đúng vậy! Một bác sĩ có thể biết rất nhiều về bộ máy hô hấp, về cơ thể học, sinh lý học, bệnh lý học của bộ máy hô hấp nhưng chưa chắc đã biết thở!

ST