Friday, February 6, 20265:28 PM(View: 35)
Nguồn: Eccle Ông là người tin vào khoa học. Ông là người thích lý luận. Ông nghĩ rằng đức tin là sự yếu kém. Vậy mà giờ đây Giáo Hội gọi ông là Bậc Tôi Tớ Chúa Takashi Nagai. Ông Takashi Nagai là một vị bác sĩ Y Khoa người Nhật. Ông lớn lên ở vùng Shinto. Ông say mê khoa học và gắn bó với sách vở và sự tìm tòi.
Thursday, February 5, 20266:32 PM(View: 74)
Thánh Bernadette chịu nhiều bịnh tật và đau khổ. Đó là vì Đức Mẹ đã xin chị Thánh chịu mọi sự để đền tội cho những người tội lỗi và xin ơn hoán cải cho họ
Thursday, February 5, 20266:20 PM(View: 57)
Xác của Thánh Bernadette Soubirous vẫn còn nguyên vẹn mà không phân huỷ. Thánh Bernadette Soubirous (1844–1879) được xem như một người con gái rất khiêm nhường. Đức Mẹ Maria đã hiện ra với chị Thánh trong 18 lần tại Lộ Đức, nước Pháp trong năm 1858. Dù chị được nổi tiếng nhưng chị Thánh Bernadette luôn sống một cuộc đời khiêm nhường. Chị chịu nhiều bịnh tật...
Thursday, February 5, 20266:22 AM(View: 48)
Nguồn: Medjugorje Hai nơi mà Đức Mẹ hiện ra, đó là vùng Akita, nước Nhật và làng Medjugorje,
Thursday, February 5, 20266:06 AM(View: 52)
Câu chuyện này cò vẻ hoang đường. Một người đàn ông bị cắt cái chân. Sau đó, anh ta được mọc lại cái chân khác.
Wednesday, February 4, 20268:19 PM(View: 61)
Nguồn: Eccle Tại thành phố Pompeii là một vùng quê bị núi lửa thiêu rụi, ông Bartolo đã tìm thấy sứ mạng của mình. Ông bắt đầu xây dựng một Đền Thờ và dạy giáo lý cho những người dân địa phương. Tại đó có nhiều người không biết gì về đức tin. Ông tổ chức những buỗi lần hạt Mân Côi chung. Ông dạy giáo lý cho các trẻ em. Ông thành lập các hội đoàn dâng mình...
Wednesday, February 4, 20267:58 PM(View: 62)
Nguồn: St. Joseph and St. Charbel Trước đó, ông vốn là một tư tế thờ quỷ Satan. Ông kêu cầu ma quỷ. Ông coi thường Giáo Hội. Vậy mà ngày nay Giáo Hội gọi ngài là Thánh Bartolo Longo.
Tuesday, February 3, 20267:49 PM(View: 76)
Cô Liliane nằm trong bịnh viện suốt 6 ngày. Các bác sĩ H. Matar, T. Lotfi, và F. El Hayek luân phiên chăm sóc cho cô. Họ không thể tìm ra lời giải thích cho sự ngất xỉu của cô. Phim X-rays và các cuộc thử nghiệm không cho thấy những sự bất thường.
Tuesday, February 3, 20267:27 PM(View: 82)
Có một người đàn ông gõ cửa nhà cô Liliane và nói rằng: “Đây là 18 cây nến đã được Thánh Charbel chúc phúc.”
Tuesday, February 3, 20266:55 PM(View: 72)
Sau đây là cảm nghiệm của bà Cynthia Shehadeh, một bác sĩ Y Khoa: Em bé Rosarita Sharbel Al Hashem được sinh ra tại thành phố Lebanon vào năm 2017. Ba của em là một dược sĩ, mẹ của em là một bác sĩ Y Khoa.

CHO NÓ ĂN! “Cho con bé ăn!”

Tuesday, February 3, 20266:04 PM(View: 35)

cgggg1CHO NÓ ĂN!

“Cho con bé ăn!”

“Khi con cái chúng ta gặp khủng hoảng và cần sự nuôi dưỡng tâm linh, liệu chúng ta có biết cách cho chúng điều đó không? Và làm sao có thể làm được điều đó, nếu chính chúng ta không được nuôi dưỡng bởi Tin Mừng?” - Lêô XIV.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay ghi lại một chi tiết rất đời thường: Chúa Giêsu bảo họ, “Cho con bé ăn!” Không phải một phép lạ khác, không một diễn từ dài; chỉ một mệnh lệnh giản dị - ‘cho nó ăn!’

Chúng ta thích dừng lại ở khoảnh khắc phép lạ - một bàn tay nắm lấy tay em bé và tiếng gọi “Talitha kum!” Nhưng Chúa Giêsu không chỉ trả lại sự sống; Ngài bảo đảm sự sống ấy được nuôi dưỡng. Phục sinh không phải là một cảm xúc cao trào; phục sinh phải được chăm sóc mỗi ngày. Có bao nhiêu “con bé” quanh chúng ta đang sống mà như chết? Những người trẻ mất phương hướng; những tâm hồn mỏi mệt; những đứa con khoá cửa phòng, khoá luôn trái tim. Chúng ta có thể cầu xin cho chúng một phép lạ; nhưng sau phép lạ, ai sẽ ‘cho nó ăn?’ Và điều này đòi hỏi sự quên mình! “Phương thuốc cho mọi thứ là nước mặn: mồ hôi, nước mắt, hoặc biển cả!” - Isak Dinesen.

Đức Lêô XIV đặt một câu hỏi rất thật: “Nếu chúng ta không được nuôi bằng Tin Mừng, làm sao nuôi được người khác?” Một người cha cạn kiệt đức tin, một người mẹ nguội lạnh cầu nguyện, một mục tử không còn sống với Lời - lấy gì để trao? Bánh chúng ta trao sẽ mang hương vị của chính đời sống mình. “Những gì bạn để lại không phải là khắc trên bia đá, mà là dệt nên trong cuộc sống của người khác!” - Pericles. Marcô còn kể chuyện một phụ nữ băng huyết len vào đám đông, chạm vào áo Chúa Giêsu. Bà đói! Đói một “sự chạm đến cứu độ.” Và bà được no - Ngài là nguồn lương thực!

Sau cùng, câu hỏi không chỉ dành cho những đứa trẻ; chính trong mỗi chúng ta cũng có một “con bé” mong manh - phần hồn dễ tổn thương, dễ bỏ cuộc. Nếu không được nuôi bằng Lời và Thánh Thể, phần ấy sẽ dần lịm tắt. ‘Cho nó ăn!’ - một mệnh lệnh nhỏ, nhưng là chương trình mục vụ của cả đời sống Kitô hữu: được nuôi dưỡng và biết nuôi dưỡng! “Khi bạn lớn lên, bạn sẽ nhận ra mình có hai bàn tay: một để giúp bản thân, và một để giúp người khác!”
- Maya Angelou.


Anh Chị em,


Một tâm hồn không được nuôi bằng sự thật sẽ lớn lên bằng ảo tưởng; một trái tim không được nuôi bằng tình yêu sẽ đi tìm những thay thế rẻ tiền. ‘Cho nó ăn!’, vì thế, không chỉ là việc của cha mẹ; đó còn là trách nhiệm của mọi người lớn trước những tâm hồn bé nhỏ. Một lời khích lệ đúng lúc, một giờ đọc Kinh Thánh chung, một Thánh Lễ được tham dự với ý thức - đó là những mẩu bánh nuôi dưỡng sự sống nội tâm. Vì thế, trước hết, chúng ta phải no; phải để mình được Tin Mừng đánh thức; phải để Chúa Kitô nắm tay mình và nói, “Trỗi dậy!” Một người đói không thể cho người khác no; lắm khi họ chỉ trao đi sự thiếu thốn của mình!


Chúng ta có thể cầu nguyện,


“Lạy Chúa, con đói mà tưởng mình no, xin đánh thức con; con khát mà tưởng mình say, xin hồi tỉnh con; con rỗng mà tưởng mình đầy, xin đổ tràn con bằng chính Ngài!” Amen.


Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)