Wednesday, February 24, 202111:59 AM(View: 16)
Một chị bạn trong nhóm cầu nguyện đã kể cho tôi nghe về những phép lạ mà Thánh Giuse đã làm trong gia đình chị: 1. Người em gái của chị Hương là chị Huệ khi còn 4, 5 tuổi thì bị mắc bịnh đậu mùa rất trầm trọng. Ngày ấy, phương tiện y tế và giao thông còn yếu kém. Chị Huệ bị mưng mủ, mủ vàng chẩy ra hôi thối. Mẹ chị phải đem con đến bịnh viện.
Wednesday, February 24, 202111:07 AM(View: 23)
Kể từ ngày có thuốc chủng ngừa vào tháng 12 năm 2020, trong dư luận người ta bàn tán về việc có nên chích ngừa COVID 19 hay không. Trong những lúc gần đây, có nguồn tin cho rằng thuốc chủng ngừa được làm từ các phôi thai...
Sunday, February 21, 20211:59 PM(View: 62)
Sáng nay sau khi đi Lễ về, vợ chồng tôi ghé nhà thăm đứa con thứ 5 là cháu Thiên Hương Jenny, người con gái mà tôi sinh ra tại biên giới Thái Lan cách đây hơn 40 năm.
Thursday, February 18, 202111:26 AM(View: 90)
Tôi đã nhận được giấy báo đi làm Bồi Thẩm Đoàn cả tháng nay. Họ bảo tôi bắt đầu gọi phone vào để nghe tin tức kể từ tối 12/2/2021 trong một tuần. Tối hôm qua, tôi gọi vào và được biết là mình phải trình diện ở Toà vào lúc 7:45 am hôm nay. Đúng là ngày bận rộn. Đi làm Bồi Thẩm Đoàn thường là phải ngồi từ 8:00 am cho đến 5:00 pm. Đã vậy mà trưa hôm nay, tôi lại có hẹn...
Wednesday, February 17, 20216:24 AM(View: 74)
Ở đời lúc nào cũng có định luật: "Ở hiền gặp lành, ở ác gặp dữ". Tôi nhớ mãi những câu chuyện đời thường mà tôi biết: 1. Một bà cụ sống rất không đạo đức mà chỉ là độc ác. Bà luôn miệng chửi rủa các con cháu và người làm trong nhà.
Tuesday, February 16, 20212:55 PM(View: 88)
Sau đây là cảm nghiệm của một người trẻ của Huynh Đoàn Đa Minh, Giáo Xứ Thánh Linh của chúng tôi. Tôi gọi em ấy là Đa Minh. Em ấy kể: "Em sang Mỹ lâu rồi mà bơ vơ một mình. Vì ham làm việc nên chưa lập gia đình. Một ngày nọ, người bạn của em giới thiệu cô em gái của anh ấy để em về Việt Nam xem mặt. Nếu thích thì đi đến hôn nhân luôn.
Tuesday, February 16, 20212:36 PM(View: 78)
Trong những năm thị trường nhà cửa của California bị khó khăn thì em gái tôi bán được hai căn nhà lớn nhờ sự giúp đỡ của Thánh Cả Giuse. Lúc ấy, em rể tôi muốn xây một khu 4Plex gồm 4 căn nhà nhưng kẹt vốn vì đã có nhiều căn nhà kiểu biệt thự ở trên ngọn đồi cao đẹp nhưng vì giá nhà cao nên không bán được.
Tuesday, February 16, 20212:00 PM(View: 81)
Trong gia đình tôi có nhiều phép lạ do Thánh Giuse ban cho, một trong các ơn lạ là từ gia đình em trai tôi. Em trai tôi hiện nay đang sinh sống ở vùng Fort Worth, tiểu bang Texas, Hoa Kỳ đã từng làm chứng như sau:
Tuesday, February 16, 20211:11 PM(View: 76)
LM Donald Calloway giải thích rằng những ai tham dự vào cuộc thánh hiến cho Thánh Giuse thì đều được lãnh nhận Ơn Toàn Xá. Cha nói thêm:
Saturday, February 13, 20211:05 PM(View: 89)
Thánh Valentine vốn là một vị linh mục ở Roma. Ngài bị đánh đạp, ném đá và chặt đầu bởi vị vua tên là Claudius II. Vua kết tội ngài chỉ vì ngài đã giúp cho các cặp tình nhân làm đám cưới trong thời gian mà luật của người Roma cấm người trẻ làm phép hôn phối.

TÌM Ý CHÚA

Sunday, October 1, 20174:00 AM(View: 827)
4chaTÌM Ý CHÚA

Ngày nào chúng ta cũng cầu xin: “Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên Trời.”  Chúng ta hằng nhớ đến Đức Giêsu, khi Ngài cầu nguyện: “Abba Cha, xin đừng làm điều con muốn, mà làm điều cha muốn” (Mc 14:36); nhưng ngay cả Ngài nữa cũng không dễ biết ý Cha.  Tìm kiếm “Thiên mệnh” là mục đích của nhiều nghi thức trong các truyền thống tôn giáo.  Nếu có một bộ Kinh điển, thì chắc chắn mọi giáo hữu muốn tham khảo quyển sách tìm ý Thượng đế đã mặc khải.  Nhiều tín đồ hỏi thần thánh ở nơi linh thiêng và theo lời sấm truyền, hoặc bói một quẻ xem sao.  Kẻ thì hỏi thầy tinh thần (guru), người thì tĩnh tọa suy niệm, hoặc khẩn nài xin ánh sáng, v.v…  Những ao ước ấy đích thực, vì cho thấy mình vô tri vô giác, bất lực trước đấng tuyệt đối phải vâng phục.  Đàng khác, chúng ta cảm thấy mình bị giằng co về mọi phía do nhiều “tinh thần” khác nhau, với những mục tiêu mâu thuẫn, đến nỗi càng có thiện chí mình lại càng thấy bơ vơ không biết quay vào đâu: phía nào cũng có lý.  Vậy thì phải phân định các tinh thần, đó là điều không tránh được (xem 1Gioan 4:1-3).

Chúng ta lo tìm ý Chúa có thể vì ân sủng thúc đẩy chúng ta luôn muốn thực thi thánh ý Chúa, hoặc có thể vì lý do khác không cao đẹp bằng.  Đức tin dạy rằng ý muốn của Thiên Chúa là quy tắc tuyệt đối cho nhân loại.  Kinh Thánh có nhiều thí dụ.  Thánh vịnh 119, dài nhất, chỉ có một chủ đề là thánh ý Chúa.  Tv 40:7-9 được thư Do thái áp dụng vào bản thân Đức Giêsu, như chuẩn mực của cuộc đời này: ưu tiên tối cao của con người là làm theo ý Chúa, chứ không phải theo những nghi thức thờ phượng.  Vì những ai kêu lên, “Lạy Chúa, lạy Chúa” chưa chắc sẽ vào thiên đàng, song là những ai thi hành ý Cha ở trên trời mới được cứu rỗi (xem Mt 7:21).  Đúng vậy, ai làm theo ý Chúa trở nên bà con với Chúa Kitô! (xem Mt 12:50).  Đó là lý do tại sao các Kitô hữu, trên bất cứ điều khác, phải gắng công thực hiện ý Cha ở trên trời.

Tâm lý học chứng minh rằng loài người ít khi làm điều gì chỉ vì một lý do thuần khiết.  Chúng ta có khuynh hướng bẩm sinh muốn lo cho mình được an toàn bảo đảm; giáo hữu muốn biết “chắc chắn” đó là ý Chúa, vì làm theo ý Chúa là “vé” vào nước trời.  Đa số các tín hữu mắc phải bệnh “kém tin” (xem Mt 6:30; 8:26; 14:31; 16:8), khiến họ không tin tưởng vào bàn tay nhân ái của Cha Cả, không dám liều mình vào lòng Người.  Tệ hơn nữa là tham vọng bí ẩn thao túng Thiên Chúa: cách cực đoan là tội ảo thuật; nhưng cũng có thái độ có vẻ trong trắng là cứ thử mặc cả với Chúa: con làm ý Chúa thì Chúa làm ý con nhé!  Con ngoan ngoãn rồi thì khi con xin Chúa phải cho.  Lòng trung thành đã bị dùng như con chủ bài.

Kinh nghiệm tôn giáo có tính cách cá nhân đến nỗi không ai có thể nói thay cho ai: mỗi người chỉ có thể nói về chính mình thôi.  Tuy nhiên chúng ta có thể nói cái gì khả dĩ áp dụng (ít ra là một phần nào) cho tất cả mọi người.  Thành thật tìm kiếm ý Chúa, đó là nguồn an tâm bình tĩnh.  Nếu lúc xét mình trước khi đi ngủ tôi thấy mình hết lòng ráng làm đẹp ý Chúa, thì chắc chắn tôi có thể dự kiến được những giấc mơ ngọt ngào.  Các tôn giáo khác nhau theo những lối khác nhau để đạt đến sự bình tâm này.  Có “lối tiêu cực” của đạo Phật nghĩa là tiêu diệt mọi ham muốn, vì ai không mong muốn gì thì cũng không đau lòng khi thiếu.  Cũng có “lối tiêu cực” Kitô giáo, không ham muốn điều gì hết để trở nên tự do mà theo ý Chúa.  Hoặc cách “tích cực” tìm ý Chúa theo lối nhận định (discernment).  Cả hai lối đều có thể tốn kém, vì – như người ta nói – ân sủng không rẻ đâu.  Mỗi người phải thử xem lối nào thích nghi hơn với mình.  Trong truyền thống Công giáo, các thánh đã trình bày những phương pháp nhận định, mà sau này trở nên những nền linh đạo, như Phanxicô, Biển Đức, Cát Minh, I-Nhã, Thánh Linh, v.v…  Tùy tính tình, mỗi người cảm thấy thoải mái hơn trong một linh đạo; tuy nhiên nên thí nghiệm và xét kỹ kết quả suốt một thời gian, vì đường dễ chưa chắc là đường chính.  Kinh nghiệm thiêng liêng được dựng bằng các sự việc nhỏ, vì chúng ta thường không làm nhiều phép lạ!  Ai quen nhận ra Thần khí trong những chọn lựa nhỏ, thì đã có được con mắt sáng suốt lúc phải đứng trước ngã ba sinh tử.

Trong bài này cũng nên ngỏ đôi lời về một kinh nghiệm đau đớn là sự ngại ngùng đến nỗi làm tê liệt (scruples) trong đời sống thiêng liêng.  Vốn là bệnh tật của những linh hồn tốt đẹp và lương tâm tinh khiết; kẻ nhẫn tâm hoặc thờ ơ đâu có kinh nghiệm ấy.  Ao ước tìm kiếm ý Chúa là điều tốt; nhưng lo quá chừng mức thì có thể gây rối.  Nó có thể là hậu quả cuả  thái độ muốn luôn luôn làm điều tốt nhất, mà quên mất rằng “tốt nhất” lắm khi nghịch với cái tốt đơn giản.  May mắn cho chúng ta, Chúa không hề đòi hỏi chúng ta phải luôn luôn làm điều tốt nhất.  Cái tật “ngại ngùng đến nỗi làm tê liệt” ấy cũng có thể phát sinh từ tật luôn luôn muốn biết chắc chắn mình đúng, nhưng lại quên rằng chúng ta bao giờ cũng sống trong đức tin tối tăm.  Thiên Chúa là Cha muốn con cái Người làm theo ý của họ, vì tin chắc con thảo nào tự nhiên cũng muốn điều Cha mình muốn.  Dù sao, nếu lỡ như mình mắc tật ấy, thì phải nhờ bạn giúp – và để người có kinh nghiệm - một Cha linh hướng - dắt tôi ra khỏi khủng hoảng.  Và nếu gặp ai trong trường hợp ấy thì phải biết thương xót và nhân ái thông cảm, vì kinh nghiệm scruples  đau đớn lắm.  

Linh đạo I-Nhã đã chú tâm đặc biệt đến vấn đề phân định.  Những người đã từng đi Linh Thao chắc đều quen các nguyên tắc “nhận định thần loại” trong sách Linh Thao.  Ở đây tôi chỉ nêu bật hai điểm: cầu nguyện riêng và chia sẻ với những người khác.  Muốn được thân mật với Thiên Chúa trong cầu nguyện thì giả thiết phải thành “đồng bản tính” với Người một phần nào, nghĩa là cách tự nhiên cảm thấy ý thích của Người, và lấy làm thoải mái khi thực thi ý Người.  “Phân định thần khí” (1Cr 12:10) là một đoàn sủng mình phải khẩn khoản xin cho được.  Khi đề cập đến việc chia sẻ, tôi muốn nói tìm kiếm ý Chúa cùng với người khác, chứ không một mình.  “Người khác” ấy có thể là người linh hướng, nhưng cũng có thể là một “bạn hữu trong Chúa” đồng hành tới mục đích chung.  Đối với tôi, thái độ then chốt ở đây là tâm hồn rộng mở để đón nhận “ơn lời khuyên” của một anh chị em.  Thánh I-Nhã là một người “chuyên môn chia sẻ.”  Ông khởi sự bằng cách chia sẻ kinh nghiệm thiêng liêng với người khác, rồi kiếm người bạn bè cùng bước với nhau trên đường chia sẻ ấy.  Phương pháp đặc thù của ông là bày tỏ lương tâm với cha linh hướng hay bề trên, nhờ đó mình được dẫn dắt một cách hữu hiệu hơn trên đường tìm ý Chúa.  Có lẽ nền tảng thần học của điều này là Thiên Chúa vốn là sự chia sẻ tuyệt đối: Mỗi Ngôi Vị mở ra và tự chia sẻ mình hoàn toàn với hai Ngôi Vị khác, khiến Ba Ngôi hiệp thông với nhau cách tuyệt đối.  Vậy, chúng ta càng trở nên giống như Thiên Chúa thì càng biết rõ ý Người.  Trong lịch sử, kế hoạch cứu độ cũng mở ra cho con cái Chúa góp phần tự do, nghĩa là ý Chúa hàm súc ý ta, như thể Chúa để sứ mệnh Người còn dang dở và cho chúng ta tự do hoàn tất công việc.  Trong linh đạo I-Nhã ý niệm magis, (“hơn”) đóng vai trò quan trọng.  Khẩu hiệu “để vinh quang Thiên Chúa hơn,” chỉ đường ta đi; tôi ý thức những giới hạn của tôi: tôi đành lòng biết mình không thể làm điều tốt nhất, nhưng có thể làm điều tốt hơn, với khả năng tiến bộ luôn luôn, vì mãi mãi bất toàn. Trong hoàn cảnh này tôi phải lấy ý tôi mà làm đẹp lòng Chúa, dù không biết chắc chắn là như vậy.  Số phận loài người là chỉ biết ý Chúa một cách “tạm được”, và như thế là đủ cho tôi dùng sáng kiến mà phụng sự Chúa.

Một vài tiêu chuẩn khách quan chỉ đường đi như các tín hiệu ở xa lộ.  Tôi chỉ ám chỉ đến hai chuyện: quy phạm chính thống (cái gì nghịch với đức tin thì không phải là ý Chúa: xem 1Cr 12:3; 1Gioan 4:3), và chỉ thị của Giáo Hội (lúc tôi do dự, vâng lời Giáo Hội chắc sẽ không sai).

Cuối cùng, vấn đề “ý Thiên Chúa” thành vấn đề “quyết định của tôi.”  Hiếm có ai tìm ý Chúa cách thuần túy; thường mang ngầm lý do ích kỷ.  Lắm khi chúng ta sợ trách nhiệm về sự quyết định; dù sao, mỗi khi chúng ta chủ trương làm theo “ý Chúa,” hoặc có ý thức, hoặc vô ý thức, thật ra chúng ta làm theo ý mình, chỉ hy vọng ý đó của mình trùng với ý Chúa.  Thiết tưởng trước khi tìm biết ý Chúa, chúng ta phải trung thực phân tích quá trình những quyết định của chính mình, động cơ của những hành vi, những sở thích ẩn kín của mình, v.v...  Thiên Chúa dựng nên tôi như một bản vị, tức là một nguồn cội khả dĩ tự do quyết định, và Người muốn tôi cư xử như vậy.  Nếu ai tin Thiên Chúa tạo ra loài người tự do mà bây giờ lại cấm chúng ta dùng quyền tự do ấy thì có vẻ lộng ngôn.  Một “người thiêng liêng” (spiritual person) là người sẵn sàng chịu trách nhiệm về hành vi của mình, và khiêm nhượng cậy rằng ý mình cũng là ý Chúa.  Tâm trạng này mang bình an cho linh hồn, đồng thời cần thiết cho đời sống nhân bản và tôn giáo.  Dù tôi có sai lầm trong một dịp cụ thể nào đó, tôi vẫn còn vững lòng quyết định theo ý Chúa, tùy khả năng của tôi, nghĩa là trong sự tối tăm của đức tin.  Dù hành động tôi sai lầm, tôi vẫn còn đúng đắn, vì tôi theo lương tâm và mở lòng ra cho Thần Khí sửa chữa – qua những người khác – và dẫn dắt tôi trên đường Chúa muốn.

Xin kết thúc với một nhận xét hiển nhiên: dẫu lựa chọn điều gì và theo phương pháp nào, bạn đừng bao giờ quên cái “bậc thang giá trị” là kim chỉ nam: động cơ tột cùng của hành vi Kitô là tình yêu (xem 1Cr 13: 1-3; Ep 4: 14-16).  Ai để tình thương dẫn lối, thì hiếm khi bị lạc đường.

Felipe Gomez, SJ
(Đồng Hành  2000, số 4 trang  8-9)