06 Tháng Tám 201811:41 SA(Xem: 70)
Nguồn Aleteia.org Thiên Chúa ban cho các tu sĩ có ơn đặc biệt là thông hiểu các ý định thật của những kẻ đến gặp các ngài. Trong lịch sử, Thiên Chúa đã tuyển chọn một số người để họ có thể làm phép lạ. Trong một số trường hợp, Chúa để cho một số linh mục, các tu sĩ hay giáo dân khiêm nhu để các ngài có thể nhìn thấu trái tim người khác...
05 Tháng Tám 20185:34 CH(Xem: 46)
Trong suốt cuộc đời, tôi luôn tri ân những ân nhân có lòng tử tế cầu nguyện và giúp đỡ cho gia đình tôi trong những khi nguy khốn. Tôi muốn nói đến những ai tử tế với tôi trong thái độ, lời nói và hành động. Đối với tôi, họ là những thiên thần mà Thiên Chúa đã thương xót mà gửi đẾn để an ủi, nâng đỡ và làm cho tôi cảm thấy đời đáng sống hơn.
04 Tháng Tám 20181:26 SA(Xem: 77)
Tuần qua, nhóm chúng tôi vừa được nghe phần cảm nghiệm đánh động của một người trẻ về Ơn Thiên Triệu. Anh này tên là David nhưng tên tiếng Việt của anh là Nhất Anh.
23 Tháng Bảy 20185:55 SA(Xem: 137)
Nguồn: http://divinefiat.blogspot.com "Con hãy đi vì đức tin của con cứu con!" Khi tận mắt nhìn thấy bà Alice có thể tự đi đứng một mình thì ai ai cũng cảm động. Con gái bà là cô Lesley khóc vì vui mừng. Lúc ấy, cô Lesley còn ngửi thấy có một mùi hương thơm ngọt ngào thoang thoảng.
21 Tháng Bảy 20189:41 CH(Xem: 155)
Sáng nay, tôi được mời đến tham dự một Thánh Lễ để cầu nguyện cho linh hồn một vị nữ bác sĩ Nhi Khoa vừa qua đời đột ngột tại tiểu bang Pennsylvania. Tuổi đời của bà chỉ mới 66. Tôi được nghe người bạn của bà đọc tiểu sử của bà. Thật là một tấm gương ngời sáng của tình thương.
25 Tháng Sáu 20188:48 CH(Xem: 197)
Ngày họp nguyệt hội của Huynh Đoàn Đa Minh là Chúa Nhật 17/6/2018 vừa qua, có một chị đoàn viên tên Maria chia sẻ cảm nghiệm về những sự chữa lành mà Chúa đã ban cho chị: "Tôi đã được Chúa thương chữa lành nhiều bịnh tật cho gia đình tôi...
20 Tháng Sáu 20182:14 CH(Xem: 205)
Một số người kể cho tôi nghe về nỗi lòng đau đớn của họ. Họ thắc mắc và hỏi rằng có phải họ nhận những điều xui xẻo xẩy đến cho họ là vì do các tội lỗi mà ông bà tổ tiên họ đã phạm mà gây ra hậu quả cho họ gánh chịu không?
20 Tháng Sáu 20183:25 SA(Xem: 201)
Lời kể của chị Anna: "Tôi nghiệm ra rằng mỗi khi tôi đi cầu nguyện cho một người hấp hối nào mà họ chưa được ơn ăn năn trở lại thì ngay sau đó, tôi bị một tai nạn hay là một chuyện xui xẻo nào xẩy ra ngay lập tức. Lần thứ nhất: Trong tháng 10 năm 2017, gia đình tôi cầu nguyện cho một người bịnh đang hấp hố ở bịnh viện.
20 Tháng Sáu 20183:23 SA(Xem: 202)
Một ngàn lời cầu nguyện không có giá trị bằng một hành động phó thác, quên mình. Xin đừng quên điều ấy! Không có một tuần cửu nhật nào bằng lời cầu nguyện này: "Lạy Chúa Giêsu, con xin phó thác bản thân con cho Chúa. Lạy Chúa Giêsu, xin làm chủ con. Amen." Cha Don Dolindo viết về những điều Thiên Chúa...
19 Tháng Sáu 20181:09 CH(Xem: 181)
Trong tháng Kính Thánh Tâm Chúa Giêsu là tháng 6 năm 2018 này, tại Việt Nam đang có những biến động lịch sử lớn nhất: Đó là việc toàn dân cả nước đồng lòng biểu tình chống chính quyền Cộng Sản và giặc ngoại xâm Trung Cộng, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam.

Niềm hy vọng sống lại

01 Tháng Tư 20186:27 SA(Xem: 87)
cg12Niềm hy vọng sống lại

Trong những ngày này, chúng ta hớn hở mừng vui. Tiếng Alleluia không ngừng vang lên trên môi miệng chúng ta. Tại sao chúng ta hát đi hát lại điệp khúc hân hoan ấy? Phải chăng vì Đức Kitô đã chiến thắng kẻ thù? Phải chăng vì Ngài đã thực hiện một phép lạ vĩ đại nhất: sống lại từ trong kẻ chết? Tất cả những điều đó làm cho chúng ta vui mừng khi nghĩ về biến cố Phục sinh. Tuy nhiên, niềm vui còn dạt dào hơn nữa, khi chúng ta ngắm nhìn ngôi mộ rỗng của Ngài. Niềm vui dạt dào ấy đã được thánh Phaolô diễn tả như sau: Thiên Chúa đã cho Đức Kitô sống lại thế nào thì Ngài cũng sẽ dùng quyền năng để cho chúng ta được sống lại như vậy. Đó chính là một niềm an ủi tuyệt vời nhất, một ý nghĩ cao sâu nhất xuất phát từ ngôi mộ phục sinh: Nếu Đức Kitô đã sống lại, thì rồi đến lượt chúng ta, chúng ta cũng sẽ được sống lại.

Chúng ta thường nghe thấy lời phàn nàn và kết án như sau: Đạo Công giáo là một đạo quá nghiêm khắc bởi vì Đức Kitô đã nói: Ta đến không đem sự bình an, nhưng đem gươm giáo. Với lưỡi gươm lưỡi giáo này, phải chăng Ngài đã cắt đứt xác thịt và cuộc đời chúng ta? Đọc kinh, đi lễ, bố thí mà thôi chưa đủ, Ngài còn muốn chúng ta phải dâng hiến trọn cuộc sống cho Ngài, từ tư tưởng, lời nói đến việc làm. Tôi không được phép hưởng thụ những điều bất chính, dù chỉ trong tư tưởng mà thôi. Tôi muốn ăn uống no say, nhưng hôm nay lại là ngày giữ chay, nên tôi không được phép. Tôi muốn nằm ngủ nướng cho đẫy con mắt, nhưng hôm hay là Chúa nhật, tôi có bổn phận phải thức dậy để đi tham dự thánh lễ…Cho dù tội lỗi có hấp dẫn và quyến dũ, luôn mời gọi và lôi kéo đến đâu chăng nữa, thì chúng ta cũng không được phép chạy theo. Công giáo là một đạo nghiêm khắc, đòi chúng ta phải làm chủ thân xác, chế ngự những thèm muốn và hy sinh đời sống cho Đức Kitô. Thế nhưng, cái đạo nghiêm khắc ấy đã đem đến cho chúng ta một tin mừng, đã hứa ban cho chúng ta một điều không ai có thể đem lại được, đó là: nếu Đức Kitô đã sống lại, thì rồi chúng ta cũng sẽ được sống lại. Nghĩa là một ngày kia, chúng ta sẽ tìm lại được cuộc sống vĩnh cửu đã mất đi vì tội lỗi.

Niềm tin vào sự sống lại trước hết đã được chính Chúa Giêsu truyền dạy. Ngài đã nói nhiều lần để chứng tỏ tầm mức quan trọng của nó. Thực vậy, Phúc âm thánh Gioan đã ghi lại: Giờ đến, khi mọi kẻ trong mồ nghe tiếng Ngài và bứơc ra. Những người làm lành sẽ sống lại để được sống. Còn những kẻ làm dữ sẽ sống lại để bị luận phạt…Thánh ý của Cha, Đấng đã sai Ta là: bất kỳ ai thấy Con và tin ở Ngài, thì có sự sống vĩnh cửu. Và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại ngày sau hết…Ai ăn thịt Ta và uông máy Ta, thì sẽ có sự sống đời đời.

Trước khi làm phép lạ cho Lagiarô sống lại, Ngài đã phán với Martha: Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta sẽ không chết, nhưng sẽ có sự sống đời đời. Sau cùng, khi bọn Sađucêô, những kẻ không tin vào sự sống lại dã nêu lên vấn nạn về một người đàn bà có bảy đời chồng và như vậy khi sống lại, bà ấy sẽ thuộc về ai? Chúa Giêsu đã trả lời cho họ như sau: Lúc bấy giờ, không còn vấn đề vợ chồng. Họ sẽ không chết nữa, nhưng sẽ trở nên như thiên thần. Họ sẽ là con cái của Thiên Chúa và của sự sống lại.

Chúng ta có thể suy ngắm về chính sự sống lại của Ngài để tìm thấy ở đó niềm hy vọng ủi an. Thực vậy, vào buổi sáng ngày thứ nhất, các bà đạo đức đi ra mồ để xức thuốc thơm cho thi thể Chúa. Vừa đi, các bà vừa thầm nghĩ: Ai sẽ lăn giùm tảng đá lấp cửa mồ? Phải, trước khi Đức Kitô phục sinh, một tảng đá nặng cũng đã lấp kín phần mộ của chúng ta và của những người thân yêu. Tảng đá của chết chóc, đau khổ và tuyệt vọng. Bởi vì ngôi mộ chính là trạm chót, để rồi sau đó sẽ chấm dứt cuộc sống cũng như tình thương, sẽ chấm dứt mọi ý nghĩ cũng như mọi ước mơ. Phải chăng đó là sự chấm dứt của chính con người? Thế nhưng, Đức Kitô đã phục sinh. Tảng đá nặng đã bị lăn qua một bên, bởi vì Ngài đa giải quyết được vấn đề từng làm cho chúng ta băn khoăn lo nghĩ: Sau cái chết, sẽ còn lại gì? Sự phục sinh của Ngài chính là bảo chứng cho lời Ngài đã phán: Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta sẽ không phải chết, nhưng sẽ có sự sống đời đời.

Từ khi Đức Kitô nghỉ yên trong ngôi mộ, thì ngôi mộ đã trở nên một cái gì thánh thiện đối với chúng ta. Và hơn thế nữa, kể từ khi Đức Kitô sống lại, thì tất cả chúng ta, những con người phải chết, sẽ chờ mong buổi sáng phục sinh huy hoàng. Trước Đức Kitô, con người phải chết và trên bia mộ chúng ta ghi: Đây là nơi an nghỉ trong bóng tối và trong tuyệt vọng. Nhưng từ khi Đức Kitô phục sinh, chúng ta có thể ghi trên bia mộ ấy như sau: Đậy là nơi an nghỉ trong tin yêu và hy vọng.

Sau cùng, chúng ta có thể dùng suy luận để thấy được rằng: sự sống lại là một cái gì thích hợp với chương trình của Thiên Chúa, Đấng Tạo hóa. Thực vậy, chúng ta chỉ là người bao lâu hồn còn kết hiệp với xác. Giữa hồn và xác luôn có một liên hệ mật thiết. Nếu hồn mà buồn thì nước mắt sẽ tuôn trào. Nếu hồn mà vui thì khuôn mặt sẽ rạng rỡ. Bởi đó, sự phát triển toàn vẹn của con người đòi buộc hồn xác phải kết hiệp với nhau sau một thời gian bị cái chết tạm thời chia rẽ. Hơn thế nữa, việc sống lại còn là đều thích hợp với sự công bằng của Thiên Chúa. Thân xác của chúng ta đã tham dự vào tất cả những hành vi thánh thiện cũng như tội lỗi. Vì thế, sự công bằng đòi buộc: nếu thân xác đã tham dự vào những hành động tội lỗi thì cũng phải có những hình phạt dành cho thân xác. Trái lại, nếu thân xác đã tham dự vào những hành động thánh thiện, thì cũng phải có những phần thưởng dành cho thân xác.

Tóm lại, chúng ta sống là để chuẩn bị cho cái chết và chúng ta chết là để được sống đời đời.