14 Tháng Giêng 20197:49 SA(Xem: 31)
Đây là cảm nghiệm của một linh muc tại GP Vinh, cuộc đời tạ ơn Đức Mẹ, sau 24 năm ung thư và hiện nay đang vượt qua tai biến.
11 Tháng Giêng 20197:21 CH(Xem: 47)
Đây là cảm nghiệm của bà Anna, một thành viên trong nhóm cầu nguyện của chúng tôi. Tuy bà đã lớn tuổi, lại bị mổ lưng nhiều lần; còn đôi chân bà thường bị chuột rút vào ban đêm nhưng bà rất siêng năng. Bà đi lễ hàng ngày, đọc kinh cầu nguyện thường xuyên với nhóm. Bà kể:
11 Tháng Giêng 20197:15 CH(Xem: 42)
Đây là cảm nghiệm từ một đọc giả của trang nhà www.memaria.org của chúng tôi là chị Vân từ Boston, Hoa Kỳ. Cách đây 10 năm, chị Vân gọi điện thoại sang California để nhờ nhóm cầu nguyện...
11 Tháng Giêng 20192:48 CH(Xem: 51)
Lời chia sẻ của Cô Sóng Biển, Bắc California gửi cho Kim Hà:
06 Tháng Giêng 20197:22 CH(Xem: 82)
Trong buổi họp mặt của Tổng Hội Mân Côi hôm nay, tôi được nghe một chứng từ sống động khác của chị Martha: "Chồng tôi là người ngoại giáo. Anh không tin Chúa.
06 Tháng Giêng 20196:40 CH(Xem: 84)
Trong buổi họp mặt của Tổng Hội Mân Côi hôm nay, tôi được nghe một chứng từ sống động của chị Martha: "Tôi có một người em gái bị bịnh ung thư tử cung nặng.
06 Tháng Giêng 20196:28 CH(Xem: 104)
Ngày hôm qua 4/1/2019, có hai người bạn ở Chicago, tiểu bang Illinois và Virgina sang California thăm gia đình và đến nhà thờ gặp gỡ chúng tôi. Qua việc chia sẻ cảm nghiệm của cô Maria, tôi được biết là cô đã bị một căn bịnh kỳ lạ từ năm 2011 và sau đó 4 năm thì cô được Chúa chữa lành hoàn toàn qua việc sùng kính chuỗi Kinh Lòng Chúa Thương Xót.
02 Tháng Giêng 20195:33 CH(Xem: 145)
Một tác giả viết: "Tôi muốn cầu nguyện cho bạn để năm mới 2019 này sẽ là một thời gian sung mãn, mọi giấc mơ của bạn trở thành hiện thực, một thời kỳ chữa lành. Tôi muốn nói điều này:
30 Tháng Mười Hai 20187:48 SA(Xem: 125)
Ngày hôm qua, chúng tôi tham dự Thánh Lễ giỗ 100 ngày của Ông Cố Giuse trong Cộng Đoàn Nhà thờ Thánh Linh. Một điều cảm động là dù trong mùa lễ mà có rất đông người đến cầu nguyện và hiệp dâng Thánh Lễ cầu cho linh hồn ông Cố sớm về cõi phúc.
10 Tháng Mười Hai 20186:44 CH(Xem: 245)
1. Tôi được giáo dục để kính trọng người khác, 2. Phải gõ cửa trước khi bước vào phòng. 3. Nói lời chào hỏi khi bước vào phòng, 4. Nói: "Xin vui lòng!" và "Xin cám ơn." 5. Biết kính trọng những người lớn tuổi, 6. Nhường ghế cho người khác nếu như họ cần ngồi. 7. Biết nói: "Dạ vâng, thưa bà." Hay "Dạ không, thưa ông." 8. Giúp đỡ người khác khi họ cần tôi giúp.

Trở về với chính mình (04.04.2018 – Thứ Tư Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

04 Tháng Tư 20185:22 SA(Xem: 171)
4-4Trở về với chính mình
(04.04.2018 – Thứ Tư Tuần Bát Nhật Phục Sinh)
Tin Mừng: Lc 24,13-35

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

13 Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số. 14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. 16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17 Người hỏi họ : “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời : “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.” 19 Đức Giê-su hỏi : “Chuyện gì vậy ?” Họ thưa : “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. 20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. 21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. 22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. 24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói ; còn chính Người thì họ không thấy.”

25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng : “Các anh chẳng hiểu gì cả ! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ ! 26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ? 27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. 29 Họ nài ép Người rằng : “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.” Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. 30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. 32 Họ mới bảo nhau : “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?”

33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. 34 Những người này bảo hai ông : “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn.” 35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

 Kể truyện:

Hoàn cảnh xã hội nhiễu nhương những năm 1945-1946, chiến tranh loạn lạc, bà con nhân dân di tản, Cha Bề Trên địa phận Bạc Liêu khuyên ngài lên Bạc Liêu lánh mặt, khi nào tình hình yên ổn thì sẽ trở lại họ đạo Tắc Sậy, nhưng ngài trả lời: “Tôi sống giữa đàn chiên và nếu có chết cũng chết giữa đàn chiên, không đi đâu cả”.

Khi ấy, ngày 12/03/1946, ngài bị bắt cùng với trên 70 chức sắc và giáo dân tại họ đạo Tắc Sậy, bị lùa đi và nhốt tại lẫm lúa nhà ông giáo Sự ở Cây Dừa. Người ta định giết tất cả nhưng ngài nói chính ngài là chủ chăn các con chiên đó, vậy xin chết thay cho các con chiên của ngài. Họ chấp nhận. Mọi người được thả còn ngài thì bị đem đi thủ tiêu. Đó là Cah Phanxico Trương Bửu Diệp.

Suy niệm:

Khi Tổ phụ Abraham nghe Thiên Chúa nói: “Ngươi hãy đem Isaac, đứa con một yêu dấu của ngươi, và đi đến đất Moria, và ở đó hãy dâng nó làm của lễ thượng hiến trên một quả núi ta sẽ tỏ cho ngươi” (St 22,2). Ông đã mau mắn lên đường đến núi Moria để sát tế con làm của lễ hiến dâng.

Khi Sứ Thần truyền tin cho Mẹ Maria, ngay sau đó, Đức Mẹ đã vội vã lên đường đến với chị họ của mình, để đem Chúa đến cho Gioan.

Trong giấc mộng, Thánh Giuse được mộng báo: hãy mang con trẻ trốn đi. Tỉnh giấc, Ngài đã đem Chúa Giê-su trốn sang Ai cập.

Trong dụ ngôn đứa con hoang đàng. Khi bừng tỉnh cơn mê trần thế, anh ta đã vội vã trở về Nhà Cha: “Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha” (Lc 15, 20).

Tin Mừng cho ta thấy mổ sự kiện vội vã lên đường trở về Giê-ru-sa-lem cùng với các Tông Đồ của hai môn đệ: Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó” (Lc 24, 33).

Hôm nay, trong một xã hội toàn cầu, thật thật giả giả, chúng ta không thể nhận ra Chúa đang hiện diện với chúng ta như thế nào, không thể nhận ra Chúa đang bẻ bánh để mở mắt tâm hồn chúng ta.

Như trong Tự Thuật của Thánh Augustino: “Này, Ngài vốn ở trong con, mà con lại ở ngoài con và vì thế con tìm Ngài ở bên ngoài; là kẻ xấu xa, con đã lăn xả vào những vật xinh đẹp Ngài đã tạo dựng nên. Ngài đã ở với con mà con lại không ở với Ngài” (Tự thuật I, 1, 1).

Chúng ta cũng đang đi tìm Chúa bên ngoài chúng ta, với những đam mê quyến rũ của trần gian; với biết bao cái đẹp vô cùng vĩ đại của thiên nhiên; với biết bao danh vọng quyền lực trần gian; với biết bao lo toan khó nhọc của nghèo khó; với biết bao vinh hoa phú quý của tiền bạc; với biết bao đam mê quyến rũ của xác thịt; với biết bao ham muốn thú vui của tệ nạn xã hội như: xì ke, ma túy, rượu chè, trai gái, cờ bạc, ăn sung mặc sướng… Tất cả những thứ đó đã và đang che lấp tầm nhìn của con mắt tâm hồn, làm cho chúng ta không nhận ra Chúa nơi chính chúng ta đang sống.

Ngày ngày, chúng ta vội vã lên đường đi tìm mưu sinh, tìm tiền tài danh vọng, để rồi tâm hồn chúng nhận được sự bất an. Cả cuộc đời cũng không nhận ra Chúa.

Chúng ta vội vã đi tìm Chúa với những lời đồn đoán: nơi này linh thiêng lắm, nơi kia Chúa hiện diện. Chúng ta đến, và đến nhiều lần, đến nhiều nơi, nhưng chúng ta cũng không tìm gặp Chúa. Vì Chúng ta đang ở ngoài chúng ta, mà Chúa luôn luôn hiện trong chúng ta.

Hãy trở về với chính mình, trong con người của mình để gặp Chúa. Chúa ở ngay trong ta, Chúa ở trong tha nhân bên cạnh ta, Chúa hiện diện trong Thánh Lễ Misa mỗi ngày.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giê-su, xin cho nhận ra Chúa đang và luôn ở trong con, hiện diện bên con từng giây phút trong cuộc đời, để con luôn thuộc về Chúa. Amen.

 Gã Đầu Bạc