Friday, August 19, 20226:20 PM(View: 0)
Nguồn: Internet Giáo hội Công Giáo mừng kính lễ Thánh Pio thành Pietrelcina vào ngày 23 tháng 9 hàng năm. Francesco Forgione được sinh ra tại một vùng thôn quê...
Friday, August 19, 20221:01 PM(View: 5)
Nguồn: Padre Pio Cảm nghiệm của Đức Ông James Mortimer: "Năm 1958 tôi có thể đi đến thành phố Roma để viếng Đức Giáo Hoàng Pope Pio Xll. Có thêm ba cha ở cùng giáo phận của tôi là gp Philadelphia cùng đi với tôi. Sau đó chúng tôi đi đến tu viện của Padre Pio...
Friday, August 19, 202212:35 PM(View: 5)
https://aleteia.org Thánh Padre Pio đã bị cấm không được cử hành Thánh Lễ ở nơi công cộng, không được ban lời khuyên cho các giáo hữu. Đã có lúc mà nhiều người nghi ngờ về các Vết Thương Thánh của Padre Pio và về những sự chú ý mà ngài có ...
Friday, August 19, 202212:30 PM(View: 6)
https://aleteia.org Thánh Padre Pio là người luôn truyền bá việc đọc kinh Mân Côi, nhất là trong thời đại đen tối của thế giới. Thánh Padre Pio có lòng sùng kính Đức Mẹ Mara. Ngài đã từng nói như sau:
Thursday, August 18, 20229:30 PM(View: 15)
Nguồn: Padre Pio Có một người phụ nữ bị chứng đau đầu kinh niên làm cho bà ta rất đau đớn.
Thursday, August 18, 20226:34 PM(View: 16)
Chúng con nài xin Chúa Giêsu đụng chạm, chữa lành và bảo vệ chúng con và đại gia đình của chúng con. Amen.
Thursday, August 18, 20225:58 PM(View: 16)
https://www.ncregister.com/blog/c-everett-koop-and-padre-pio Căn bịnh của cô bé Vera Marie không thể chữa lành được. Dr. Koop không giúp được nhưng Padre Pio đã giúp!
Thursday, August 18, 20224:47 PM(View: 20)
https://aleteia.org Tại Vương Cung Thánh Đường Thánh Tâm Chúa (Cathedral Basilica of the Sacred Heart) thuộc thành phố Newark, Hoa Kỳ sẽ có buổi hôn xương Thánh Padre Pio vào ngày Thứ Hai, 12 tháng 9 năm 2022. Đức TGM Tobin, sẽ cử hành một thánh lễ đặc biệt để vinh danh Thánh Padre Pio vào ngày 13/9/2022 tới đây.
Thursday, August 18, 20222:21 PM(View: 20)
Nguồn: Padre Pio Cảm nghiệm của một phụ nữ có lòng mến mộ Thánh Padre Pio: Một buổi sáng, tôi nhận được một cú điện thoại từ người bạn là bà Edda.
Thursday, August 18, 20221:45 PM(View: 18)
ĐGH Phanxico đã cho phép mọi người đi hành hương ở Medjugorje kể từ năm 2019 vì những hoa trái ân sủng tại đó mà các khách hành hương nhận lãnh tại nơi ấy. LM Arturo Romero, cha chính xứ tại St. Patrick vùng Canby, đã nhận được nhiều ơn lành tại nơi này. Ngài đã đến Medjugorje ba lần. Ngài phát biểu:

TÌNH NGƯỜI NƠI CỬA TỬ

Sunday, April 15, 20186:12 AM(View: 453)
UNGTHUTÌNH NGƯỜI NƠI CỬA TỬ

Cứ mỗi thứ Tư, tôi lại vào nơi không ai muốn đến nơi cái chết gần kề: Bệnh Viện Ung Bướu.

Ai nào đó cứ đi ngang ngã ba đường Nơ Trang Long và Phan Đăng Lưu khi rẽ vào Nơ Trang Long sẽ khá vất vả để di chuyển đi ngang cái “cửa tử”. Dẫu rằng có cầu vượt dành cho người đi bộ nhưng rồi lượng người đến đây dừng như quá tải. Giản đơn vì kèm theo một người “mang án tử” lại có thêm cả mấy người thân thương đi cùng.

Có một điều lạ lẫm, hai bên vách tường của hành lang đi lại, tôi lại thấy có cái gì đó cuộn lại nằm sát nhau. Tò mò muốn biết thì ra đó là nơi của những người nghèo không có khả năng thuê nơi trọ “dành” một chỗ qua đêm.

Với những người có tiền hay có khả năng, người ta có thể tìm đến để ngả lưng ở những nhà trọ hay phòng thuê xung quanh bệnh viện. Với những người nghèo thì đành phải chấp nhận vì lẽ vào nơi đây không chỉ tính tháng tính ngày mà có người lê lết cả năm. Có người vào nơi đây quen cả lối đến và lối về.

Thật vậy! Ai chẳng muốn mình có một chỗ ngả lưng sau những ngày hoặc đêm dài mệt nhoài vất vả nhưng rồi vì hoàn cảnh nên đành chịu vậy. Và, cứ ngày này qua ngày khác cứ phải sống trong hoàn cảnh như thế. Chẳng đặng đừng chứ chẳng ai muốn mình rơi  vào cám cảnh như thế. Thế nhưng, cũng chỉ vì chữ tình để họ đi theo người thân vào cái nơi không ai muốn đến như thế này.

Có hôm, vì hoàn cảnh để rồi tôi ở lại nơi “cửa tử” đó đến tối. Điều ngạc nhiên đập vào mắt tôi đó là những người thân đi nuôi những bệnh nhân ung thư không ai bảo ai cứ trải giấy ra ngồi tụm lại với nhau. Và, cũng chả ai trách ai, chả ai than phiền ai, cứ có cái gì đưa ra cái đó và cùng ăn chung với nhau như bữa cơm gia đình.

Có thể bon chen nơi đâu đó nhưng khi vào nơi ‘cửa tử” này người ta cần lắm sự sẻ chia và đỡ nâng. Vào đây mới cảm được ngày nay “sỏi đá cũng cần có nhau” chứ không phải đợi mãi tới ngày sau.

Có thể ở đâu đó của cuộc đời, người ta vẫn còn bon chen tranh đấu nhưng khi đến cái nơi gọi là “cửa tử” này thì tình người trở nên ấm lại. Cũng dễ hiểu vì lẽ khi đã đặt chân đến đây thì sự sống đang dần khép lại và sự sống ấy không còn tính tháng tính năm nữa nhưng lại tính theo ngày và có người tính theo giờ. Dẫu rằng biết trước sau sớm muộn gì cũng chết nhưng từ người bệnh đến thân nhân chả ai muốn cho người thân thương của mình đi sớm quá. Thế là cứ phải cố gắng để níu kéo với thời gian.

Ai nào đó có dịp vào đây thăm nom hay chữa trị sẽ phần nào hiểu được số phận của kiếp nhân sinh. Khi và chỉ khi vào đây lòng ta mới dừng lại để khỏi hăm hở bon chen.

Cách đây ¼ thế kỷ, tôi cũng đã đến nơi này để rồi ngày ngày đón nhận án tử dành cho Mẹ. Cũng chỉ vài tháng đau đớn với nỗi đau giằn vặt thì Mẹ cũng đã về Trời.

Ngày hôm nay, lại có dịp trở lại nơi “cửa tử”, phận người mong manh một lần nữa nhắc nhớ cho tôi về kiếp người. Và đặc biệt, hình ảnh của những con người chen chúc nhau trên dưới một chiếc giường thật đau khổ. Họ đã nghèo và còn khổ khi phải đặt chân đến đây.

Tiếc nuối, đớn đau, buồn tủi cho phận người.
Đã nghèo còn gặp khổ, đã đau còn gặp buồn vì phải chen chân nhau từ sáng đến tận khuya để chữa trị. Cứ ngày này qua ngày khác dù có khỏe cũng phải tàn hơi kiệt sức vì nơi đây ngày qua ngày càng quá tải.

Cũng nên chăng đi vào đây để thấm thía cái phận người và nhất là phận người phải đón nhận căn bệnh ung thư.
Cũng nên chăng đi vào đây để khám phá được tình người mà mọi người vào đây dành cho nhau khi đồng cảnh ngộ.
Cũng nên chăng đi vào đây để học biết cách thương người của những con người chưa hề quen biết để hiểu hơn giá trị của sự chia sẻ.
Trở về sau một vòng rong ruỗi nơi “cửa tử” thân quen, thoáng lên một tình thương người biết thương người.

Ai nào đó còn hơn thua tranh chấp, nên chăng cứ phải gói mình vào đây một hôm hay vài bữa sẽ nhận ra được chân đích của cõi nhân sinh. Và rồi, ngày nào còn sống cứ hãy yêu thương thật tình bởi lẽ “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”.

NGƯỜI GIỒNG TRÔM