14 Tháng Giêng 20197:49 SA(Xem: 30)
Đây là cảm nghiệm của một linh muc tại GP Vinh, cuộc đời tạ ơn Đức Mẹ, sau 24 năm ung thư và hiện nay đang vượt qua tai biến.
11 Tháng Giêng 20197:21 CH(Xem: 47)
Đây là cảm nghiệm của bà Anna, một thành viên trong nhóm cầu nguyện của chúng tôi. Tuy bà đã lớn tuổi, lại bị mổ lưng nhiều lần; còn đôi chân bà thường bị chuột rút vào ban đêm nhưng bà rất siêng năng. Bà đi lễ hàng ngày, đọc kinh cầu nguyện thường xuyên với nhóm. Bà kể:
11 Tháng Giêng 20197:15 CH(Xem: 42)
Đây là cảm nghiệm từ một đọc giả của trang nhà www.memaria.org của chúng tôi là chị Vân từ Boston, Hoa Kỳ. Cách đây 10 năm, chị Vân gọi điện thoại sang California để nhờ nhóm cầu nguyện...
11 Tháng Giêng 20192:48 CH(Xem: 48)
Lời chia sẻ của Cô Sóng Biển, Bắc California gửi cho Kim Hà:
06 Tháng Giêng 20197:22 CH(Xem: 81)
Trong buổi họp mặt của Tổng Hội Mân Côi hôm nay, tôi được nghe một chứng từ sống động khác của chị Martha: "Chồng tôi là người ngoại giáo. Anh không tin Chúa.
06 Tháng Giêng 20196:40 CH(Xem: 83)
Trong buổi họp mặt của Tổng Hội Mân Côi hôm nay, tôi được nghe một chứng từ sống động của chị Martha: "Tôi có một người em gái bị bịnh ung thư tử cung nặng.
06 Tháng Giêng 20196:28 CH(Xem: 103)
Ngày hôm qua 4/1/2019, có hai người bạn ở Chicago, tiểu bang Illinois và Virgina sang California thăm gia đình và đến nhà thờ gặp gỡ chúng tôi. Qua việc chia sẻ cảm nghiệm của cô Maria, tôi được biết là cô đã bị một căn bịnh kỳ lạ từ năm 2011 và sau đó 4 năm thì cô được Chúa chữa lành hoàn toàn qua việc sùng kính chuỗi Kinh Lòng Chúa Thương Xót.
02 Tháng Giêng 20195:33 CH(Xem: 145)
Một tác giả viết: "Tôi muốn cầu nguyện cho bạn để năm mới 2019 này sẽ là một thời gian sung mãn, mọi giấc mơ của bạn trở thành hiện thực, một thời kỳ chữa lành. Tôi muốn nói điều này:
30 Tháng Mười Hai 20187:48 SA(Xem: 125)
Ngày hôm qua, chúng tôi tham dự Thánh Lễ giỗ 100 ngày của Ông Cố Giuse trong Cộng Đoàn Nhà thờ Thánh Linh. Một điều cảm động là dù trong mùa lễ mà có rất đông người đến cầu nguyện và hiệp dâng Thánh Lễ cầu cho linh hồn ông Cố sớm về cõi phúc.
10 Tháng Mười Hai 20186:44 CH(Xem: 245)
1. Tôi được giáo dục để kính trọng người khác, 2. Phải gõ cửa trước khi bước vào phòng. 3. Nói lời chào hỏi khi bước vào phòng, 4. Nói: "Xin vui lòng!" và "Xin cám ơn." 5. Biết kính trọng những người lớn tuổi, 6. Nhường ghế cho người khác nếu như họ cần ngồi. 7. Biết nói: "Dạ vâng, thưa bà." Hay "Dạ không, thưa ông." 8. Giúp đỡ người khác khi họ cần tôi giúp.

TÌNH NGƯỜI NƠI CỬA TỬ

15 Tháng Tư 20186:12 SA(Xem: 155)
UNGTHUTÌNH NGƯỜI NƠI CỬA TỬ

Cứ mỗi thứ Tư, tôi lại vào nơi không ai muốn đến nơi cái chết gần kề: Bệnh Viện Ung Bướu.

Ai nào đó cứ đi ngang ngã ba đường Nơ Trang Long và Phan Đăng Lưu khi rẽ vào Nơ Trang Long sẽ khá vất vả để di chuyển đi ngang cái “cửa tử”. Dẫu rằng có cầu vượt dành cho người đi bộ nhưng rồi lượng người đến đây dừng như quá tải. Giản đơn vì kèm theo một người “mang án tử” lại có thêm cả mấy người thân thương đi cùng.

Có một điều lạ lẫm, hai bên vách tường của hành lang đi lại, tôi lại thấy có cái gì đó cuộn lại nằm sát nhau. Tò mò muốn biết thì ra đó là nơi của những người nghèo không có khả năng thuê nơi trọ “dành” một chỗ qua đêm.

Với những người có tiền hay có khả năng, người ta có thể tìm đến để ngả lưng ở những nhà trọ hay phòng thuê xung quanh bệnh viện. Với những người nghèo thì đành phải chấp nhận vì lẽ vào nơi đây không chỉ tính tháng tính ngày mà có người lê lết cả năm. Có người vào nơi đây quen cả lối đến và lối về.

Thật vậy! Ai chẳng muốn mình có một chỗ ngả lưng sau những ngày hoặc đêm dài mệt nhoài vất vả nhưng rồi vì hoàn cảnh nên đành chịu vậy. Và, cứ ngày này qua ngày khác cứ phải sống trong hoàn cảnh như thế. Chẳng đặng đừng chứ chẳng ai muốn mình rơi  vào cám cảnh như thế. Thế nhưng, cũng chỉ vì chữ tình để họ đi theo người thân vào cái nơi không ai muốn đến như thế này.

Có hôm, vì hoàn cảnh để rồi tôi ở lại nơi “cửa tử” đó đến tối. Điều ngạc nhiên đập vào mắt tôi đó là những người thân đi nuôi những bệnh nhân ung thư không ai bảo ai cứ trải giấy ra ngồi tụm lại với nhau. Và, cũng chả ai trách ai, chả ai than phiền ai, cứ có cái gì đưa ra cái đó và cùng ăn chung với nhau như bữa cơm gia đình.

Có thể bon chen nơi đâu đó nhưng khi vào nơi ‘cửa tử” này người ta cần lắm sự sẻ chia và đỡ nâng. Vào đây mới cảm được ngày nay “sỏi đá cũng cần có nhau” chứ không phải đợi mãi tới ngày sau.

Có thể ở đâu đó của cuộc đời, người ta vẫn còn bon chen tranh đấu nhưng khi đến cái nơi gọi là “cửa tử” này thì tình người trở nên ấm lại. Cũng dễ hiểu vì lẽ khi đã đặt chân đến đây thì sự sống đang dần khép lại và sự sống ấy không còn tính tháng tính năm nữa nhưng lại tính theo ngày và có người tính theo giờ. Dẫu rằng biết trước sau sớm muộn gì cũng chết nhưng từ người bệnh đến thân nhân chả ai muốn cho người thân thương của mình đi sớm quá. Thế là cứ phải cố gắng để níu kéo với thời gian.

Ai nào đó có dịp vào đây thăm nom hay chữa trị sẽ phần nào hiểu được số phận của kiếp nhân sinh. Khi và chỉ khi vào đây lòng ta mới dừng lại để khỏi hăm hở bon chen.

Cách đây ¼ thế kỷ, tôi cũng đã đến nơi này để rồi ngày ngày đón nhận án tử dành cho Mẹ. Cũng chỉ vài tháng đau đớn với nỗi đau giằn vặt thì Mẹ cũng đã về Trời.

Ngày hôm nay, lại có dịp trở lại nơi “cửa tử”, phận người mong manh một lần nữa nhắc nhớ cho tôi về kiếp người. Và đặc biệt, hình ảnh của những con người chen chúc nhau trên dưới một chiếc giường thật đau khổ. Họ đã nghèo và còn khổ khi phải đặt chân đến đây.

Tiếc nuối, đớn đau, buồn tủi cho phận người.
Đã nghèo còn gặp khổ, đã đau còn gặp buồn vì phải chen chân nhau từ sáng đến tận khuya để chữa trị. Cứ ngày này qua ngày khác dù có khỏe cũng phải tàn hơi kiệt sức vì nơi đây ngày qua ngày càng quá tải.

Cũng nên chăng đi vào đây để thấm thía cái phận người và nhất là phận người phải đón nhận căn bệnh ung thư.
Cũng nên chăng đi vào đây để khám phá được tình người mà mọi người vào đây dành cho nhau khi đồng cảnh ngộ.
Cũng nên chăng đi vào đây để học biết cách thương người của những con người chưa hề quen biết để hiểu hơn giá trị của sự chia sẻ.
Trở về sau một vòng rong ruỗi nơi “cửa tử” thân quen, thoáng lên một tình thương người biết thương người.

Ai nào đó còn hơn thua tranh chấp, nên chăng cứ phải gói mình vào đây một hôm hay vài bữa sẽ nhận ra được chân đích của cõi nhân sinh. Và rồi, ngày nào còn sống cứ hãy yêu thương thật tình bởi lẽ “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”.

NGƯỜI GIỒNG TRÔM