08 Tháng Mười 20187:13 SA(Xem: 69)
Mỗi khi chúng ta kêu cầu Danh của Thánh TLTT Michael (Micae) thì Satan bắt đầu run sợ. Lời kinh cầu Thánh Michael làm cho Satan bị đau đớn như là bị tra tấn. Hắn từ chối vì không muốn ai đả động đến Thánh Michael; lẽ đơn giản là vì Ngài là vị lãnh đạo của các thiên thần trung thành với Chúa. Thánh Michael đã ném Lucifer cùng với đạo binh của hắn...
05 Tháng Mười 20187:30 SA(Xem: 79)
TLTT Michael rất linh thiêng và đầy quyền thế. Theo truyền thống thì Thánh TLTT Michael đã hiện đến với một vị giám mục người Ý vào năm 493 và thánh hoá một hang động ở gần đó. Nơi này về sau được gọi là Đền Thánh Thiên Thần tại vùng Gargano, mà người ta thường gọi tắt là Monte Gargano. Đây là một trong những đền thánh xưa cổ nhất.
04 Tháng Mười 20189:22 CH(Xem: 73)
Cảm nghiệm của một phụ nữ: "Con đã bỏ Chúa rất nhiều năm.
04 Tháng Mười 20187:31 CH(Xem: 67)
Thánh Padre Pio thường trải qua những cuộc chiến thiêng liêng chống lại ma quỷ để giải thoát cho các linh hồn. Ở Đền Thánh của ngài, có một bức hình Tổng Lãnh Thiên Thần Michael đưa cho Thánh Padre Pio một lưỡi gươm. Trong tác phẩm “Deliverance Prayers For Use by the Laity,” nghĩa là "Các Lời Nguyện Giải Thoát..."
30 Tháng Chín 20187:17 SA(Xem: 100)
LTG: Lúc mới định cư ở miền Nam California vào năm 1980, gia đình chúng tôi sinh hoạt tại nhà thờ St. Bonaventure ở thành phố Huntington Beach. Đến năm 1985 mua được nhà nên chúng tôi dọn về vùng Garden Grove. Lúc ấy tôi cảm thấy bơ vơ vì phải lìa xa cộng đoàn Công Giáo thân thương của mình. Tôi bèn xin một chị bạn ở nhà thờ St. Barbara...
25 Tháng Chín 20181:59 CH(Xem: 102)
Cảm nghiệm của một phụ nữ trẻ: "Gần đây, tôi cảm thấy chán ngán mọi công việc làm thường nhật của chính mình. Vì đã làm việc cật lực trong một thời gian lâu dài, vì tranh đấu mỏi mòn với việc mưu sinh...
25 Tháng Chín 20181:50 CH(Xem: 87)
Đây là cảm nghiệm rất chân thật của một phụ nữ trẻ. Cô vốn là một người thông minh nhưng cuộc đời rất lận đận về chuyện tình duyên và hôn nhân. Cô lập gia đình 3 lần, đang có sự nghiệp rất thành công nhưng cuộc sống rất bận rộn mà không bao giờ vui vẻ. "Con lập gia đình lúc 19 tuổi với một người chồng hơn con đến 13 tuổi.
24 Tháng Chín 20186:06 CH(Xem: 87)
Nguồn: UCatholic.com Là một linh hồn nạn nhân, Thánh Veronica là người trung gian giữa Thiên Chúa và những người tội lỗi. Bà viết:
24 Tháng Chín 20185:12 CH(Xem: 99)
Nguồn: UCATHOLIC.COM Một vị thánh và cũng là một nhà thần bí ở trong thế kỷ thứ 18 bỗng dưng được biết đến tại vùng Trung Đông. Những đọc giả khi đọc về tiểu sử của bà thường rất kinh ngạc.
21 Tháng Chín 20188:50 CH(Xem: 108)
Một người mẹ trẻ có 4 người con, 3 trai và 1 gái. Cô trải qua hai cuộc hôn nhân bất thành. Giờ đây cô một mình nuôi các con. Dù cho người chồng thứ hai của cô có giúp trong việc nuôi con nhưng cô vẫn vất vả và thường phải uống thuốc cho giảm bớt đau nhức. Cách đây 2 năm, mẹ của cô qua đời nên cô cảm thấy bơ vơ trong cuộc đời.

TÂM SỰ CỦA NGƯỜI CHA ĐẠO ĐỨC CÓ ĐỨA CON GÁI DUY NHẤT GIA NHẬP DÒNG KÍN

07 Tháng Năm 20185:09 CH(Xem: 96)
agaTÂM SỰ CỦA NGƯỜI CHA ĐẠO ĐỨC CÓ ĐỨA CON GÁI DUY NHẤT GIA NHẬP DÒNG KÍN

Ông Matthew Wenke là một tín hữu Công giáo đạo đức.  Ông thường cầu nguyện cho ơn gọi tu trì, nhưng ông không nghĩ chính Nora, người con gái duy nhất dễ thương của ông lại theo ơn gọi này.  Nora gia nhập đan viện thánh Giuse của các nữ tu Passionist ở Kentucky và tháng 8 năm 2015, cô đã được lãnh tu phục và bây giờ được gọi là sơ Frances Marie.  Ông Wenke  đã trải qua những giờ phút đau lòng từ khi con gái cưng bày tỏ quyết định đi tu.  Ông đã phấn đấu và cầu nguyện rất nhiều để can đảm dâng con lại cho Chúa và cuối cùng ông đã có được niềm vui khi nhìn thấy con mình hạnh phúc trong ơn gọi đời thánh hiến.  Ông đã chia sẻ những suy nghĩ của mình về câu chuyện này.  Ông bắt đầu:

“Nếu con gái của những người khác thích đi tu, tôi sẽ không đặt câu hỏi gì cả.  Tôi sẽ tôn trọng quyết định của họ và thật lòng vui mừng cho họ.  “Đó là một ơn gọi cao trọng và đẹp đẽ!”, “Thật là một cuộc sống có ý nghĩa với mục đích thánh thiện!”, tôi không nghi ngờ chút nào về điều này.  Nhưng khi tôi nghe biết ý định vào dòng kín của con gái tôi, ngay lập tức tôi nghĩ: “Trời ơi, ba hy vọng con có ơn gọi … làm sao con có thể về thăm nhà thường xuyên?”  Suy nghĩ đầu tiên của tôi không phải là về việc hoàn thành ơn gọi và đời sống thiêng liêng của Nora.  Ý nghĩ đầu tiên của tôi là tôi có thể sẽ thiếu vắng sự hiện diện của con gái tôi trong nhà của mình, và sự đồng hành dịu dàng và vui tươi của nó.  Tôi nghĩ những điều này vì tôi biết về đời sống đan tu khi tôi đọc cuốn “Nhật ký một tâm hồn của thánh Têrêsa,” trong đó chị thánh kể khi vào đan viện, chị phải nói lời tạm biệt với người cha đang đau đớn và chị Celine.  Tạm biệt luôn là thời khắc khó khăn đối với tôi.

Tôi quan sát sự tự tin và an bình thiêng liêng của Nora trong chọn lựa ơn gọi của nó, khi Nora lần đầu thăm các nữ tu dòng Passionist trong tuần phân định “Đến và xem” trong tháng 11 đến 12 năm 2013, rồi 3 tháng như thỉnh sinh từ tháng 2 đến 5 năm 2014.  Tôi đã lo sợ rằng phải tạm biệt với đứa con gái duy nhất của tôi.  Trong khi chờ đợi và cầu nguyện trong thời gian này, tôi tự hỏi: Tôi có nên thử giữ nó ở lại nhà?  Tôi có nên làm cho nó thấy có lỗi với sự đau đớn và buồn sầu của tôi?…  Tôi nghĩ ngợi về sự ích kỷ đó, sự kiểm soát và làm dụng quyền lực của tôi.  Tôi nghĩ về tội lỗi mà tôi cảm thấy nếu tôi nhìn vào con gái của tôi, bị gài bẫy bởi sự ích kỷ của tôi.  Ý tưởng này làm tôi hoảng sợ!  Tôi cảm giác thế nào nếu ai đó đã gài bẫy tôi bằng tình cảm, không cho tôi tự do chọn ơn gọi và cách sống của tôi?  Tôi biết là tôi có thể tức giận với người đó và cảm thấy đau đớn vì không đáp lại tiếng gọi yêu thương thu hút của Chúa.  Tôi nhìn vào con gái tôi: một linh hồn trong trắng.  Một phụ nữ có đời sống thiêng liêng sâu sắc, muốn phân định tiếng Chúa gọi một cách tự do.  Nó ao ước hòa mình với ý muốn của Chúa mà tôi đã cầu nguyện, cho mọi con cái của tôi … trở thành những môn đệ đích thực, chúng tôi phải mở lòng với mọi chọn lựa, không chỉ cho chúng tôi, nhưng cho tất cả những người chúng tôi yêu quý.

Khi Nora trở về nhà sau 3 tháng thỉnh sinh ở Kentucky, nó không bao giờ trở về hoàn toàn.  Thân xác nó ở nhà nhưng lòng nó thuộc về đan viện ở Kentucky.  Nó yêu chúng tôi như trước và cố gắng để ở nhà.  Tuy vậy, sau một hay hai ngày, nó nói với tôi, đây không còn là cuộc sống của nó nữa.  Nó nói: “Con không có cuộc sống ở đây nữa; con cần đến với công việc mà Chúa dành cho con và nó không phải là ở đây nữa.  Tôi bị sốc và phần nào mềm lòng bởi những lời của nó.  Nhưng tận đáy sâu, tôi biết sự thật về chúng.  Tôi bắt đầu chuẩn bị cho lần ra đi cuối cùng của nó vào cuối tháng 7, khi mà Nora sẽ bắt đầu năm đệ tử.  Vào cuối thời gian này, nếu nó vẫn cảm thấy được gọi vào tu đan viện, nó sẽ không bao giờ trở về nhà ở Olean, New York nữa.

Những lời của Nora nhắc tôi nhớ đến lời Chúa Giêsu nói với Mẹ Maria và thánh Giuse: “Cha mẹ không biết là con phải lo chuyện của cha con sao?”  Chắc chắn những lời này làm họ đau đớn một ít, nhưng ho biết sự thật thiêng liêng sâu sắc.  Giống Chúa Giêsu, Nora vâng lời theo kế hoạch ở với chúng tôi cho đến cuối tháng 7.  Từ tháng 5 cho đến 26 tháng 7, khi chúng tôi trở lại Kentucky, tôi đã cầu xin sự can đảm, đức tin và tình yêu để cho con gái tôi đi, để dâng lại cho Chúa đứa con gái mà Ngài cho tôi mượn gần 19 năm nay.  Đứa con gái duy nhất của tôi.  Thiên Chúa đã trao con của Người cho tôi.  Tôi có thể trao lại Nora xinh đẹp của tôi vào cánh tay Người không?

Tôi không dối các bạn là tôi đã khóc, đã khóc, không biết bao nhiêu lần, khi tôi nhìn vào đứa con gái đáng yêu của tôi đang lần hạt Mân Côi bên cạnh tôi mỗi tối.  Nước mắt tôi trào ra khi tôi nhìn nó trong giờ Kinh sáng hay kinh Truyền tin vào ban trưa.  Tôi nhớ tiếng nói và thật sự tập trung vào sự thật là nó đang ngủ vào ban đêm, an toàn trong phòng của nó, dưới mái nhà tôi.  Không có ngày nào trong hai tháng này mà tôi không tranh thủ có sự hiện diện của nó.  Tôi trân trọng thời gian với con gái tôi.

Tôi đã suy tư nhiều về cuộc sống chiêm niệm.  Trong khi tôi vẫn lo sợ nói lời chia tay với Nora, tôi có thể hiểu hứng thú và niềm vui của nó, và cả ghen tị với nó trong những lúc ồn ào hỗn loạn ở nhà hay khi làm việc.  Tôi nghĩ là một phần đời sống tinh thần của tôi sẽ liên kết với Nora khi nó đến ngôi nhà mới, và lời cầu nguyện của nó ở đan viện sẽ liên kết với lời cầu nguyện của chúng tôi ở nhà hay trong Thánh lễ.  Tôi cầu nguyện:
“Chúa yêu quý, xin cho con can đảm, niềm an ủi và tình yêu sâu sa để chúng con thực hiện điều này.”

Ngày 27 tháng 7 đã đến.  Tin mừng hôm đó thực thích hợp  – mọi người tìm kiếm những viên ngọc quý và mua thửa ruộng để sở hữu gia tài.  Nora đã tìm thấy tình yêu dành cho Chúa và ao ước cho Người tất cả và được Người sở hữu hoàn toàn!  Con gái tôi là kho tàng ít có… viên ngọc này sẽ được kết vào chuỗi của những viên ngọc quý.  Mỗi viên ngọc là duy nhất; không có viên nào đẹp hơn viên khác.  Tất cả làm thành sự hoàn hảo của chuỗi ngọc. 

Tôi suy gẫm bài sách thánh này và quan sát nó với niềm vui, sự ngạc nhiên, niềm vui tỏa sáng của Nora khi trở lại đan viện.  Không có điều xấu nào có thể mang đến niềm vui, bình an và sự xuất thần rõ ràng mà Nora dường như đang cảm nghiệm.  Tôi cầu xin để cũng có thêm nhiều sự can đảm và niềm vui trong tôi.  Chúa đã ban cho tôi những điều này.  Tôi bị sốc vào buổi sáng Nora vào đan viện; niềm vui và tình yêu của nó lan truyền.  Tôi không thể nghĩ về chính tôi.  Tôi chỉ có thể nghĩ về niềm vui, sự vô vị lợi của con gái tôi và dâng nó cho  Chúa.  Không có điều gì buồn cả.  Nora vvào nhà dòng với nụ cười và chúc lành của tôi và tôi vinh danh Chúa vì Người gọi con gái yêu quý của tôi.  Nó thuộc về Người.  Tôi và bạn cũng thế!
(Aleteia  06/11/2016)

Hồng Thủy (VietVatican)