17 Tháng Năm 20181:56 CH(Xem: 75)
Cảm Nghiệm của Kim Hà, thành viên của HĐ Đa Minh, gx Thánh Linh, gp Orange, California. Thay mặt cho gia đỉnh của chú Phero Phạm Đức Long, chúng tôi xin cám ơn các bác và anh chị em trong HĐ Đa Minh, GX Thánh Linh đã thương xót cầu nguyện cho ông Phero là chú họ của tôi.
15 Tháng Năm 20185:02 CH(Xem: 64)
Bà Tricia Walker, Blackwood, New Jersey kể: “Năm ngoái, khi đi làm về, tôi nhận thấy những cái ghế ở hành lang trước nhà tôi dường như bị ai đó di chuyển đến gần cửa chính hơn. Trên nóc nhà, cái máng xối cũng không còn ở đúng vị trí nữa. Thỉ ra có dấu chỉ rằng có ai đó muốn trèo vào nhà của tôi.
15 Tháng Năm 20184:57 CH(Xem: 57)
Nguồn: Spiritdaily.com Gần đây trong khu phố tôi đã xẩy ra nhiều sự khốn khó. Một phụ nữ bị bịnh ung thư nặng và bị liệt giường đã từ lâu. Thứ Tư vừa qua, khi bà bị một cơn sốt cao thì chồng bà bèn lập tức lái xe đưa bà vào bịnh viện Mayo Clinic ở vùng Jacksonville.
14 Tháng Năm 20182:48 CH(Xem: 84)
Gần đây, tôi nhận ra là một cặp vợ chồng lúc trước dù là người Công Giáo nhưng không đi lễ, nay họ lại đi lễ thường xuyên, kể cả vào ngày thường. Tôi chia sẻ điều này với người em gái thì em tôi kể cho tôi nghe rằng cô Nancy này nhận được ơn Chúa Thánh Thần trong một Thánh Lễ chữa lành.
11 Tháng Năm 20182:03 CH(Xem: 82)
(Đây là phần cuối tiếp theo cảm nghiệm CN 4021 ngày 17/4/2018) Chúa Giêsu đã ban ơn Trí Tri cho một vị linh mục người Ái Nhĩ Lan. Từ đó, vị linh mục đã viết ra tác phẩm: In Sinu Jesu. Sau đây là một số Lời của Chúa:
11 Tháng Năm 201812:56 CH(Xem: 67)
LM Christy David Pathiala nói về người mẹ của ngài với một lòng tôn kính. Ngài cũng có lòng sùng kính Đức Mẹ Maria. Lúc còn nhỏ, ngài mắc phải chứng bịnh kinh phong vả tê giựt. Bịnh này làm cho ngài thường bị cơn sốt cao.
17 Tháng Tư 20188:11 CH(Xem: 181)
Tác phẩm The book In Sinu Jesu, tạm dịch là Nhật Ký của Một Linh Mục Đang Cầu Nguyện, chứa đầy quyền năng và sự khôn ngoan. Đó là một cuộc gặp gỡ thật sự giữa Chúa và con người, kéo dài trong một thời gian lâu dài, giải thích một cách bất ngờ những hồng ân của Chúa ban cho con người khi họ đến chầu Chúa Giê su Thánh Thể.
16 Tháng Tư 20189:14 CH(Xem: 244)
Nguồn: Spiritdaily.com Tác giả Michael Brown kể: "Nhiều năm trước, khi tôi hướng dẫn phái đoàn hành hương đi Ái Nhĩ Lan (Ireland) cùng với LM Michael Scanlan từ Đại Học Franciscan University, tôi hỏi vị linh mục Dòng Marian này để biết xem liệu ngài thấy gì ở tương lai không. Ngài trả lời là chúng ta sẽ có những biến cố lớn.
15 Tháng Tư 20187:21 SA(Xem: 122)
Nguồn: Spiritdaily.com Bà Patricia Letcavage, cư dân ở Coal Township, viết cảm nghiệm này qua lời kể của mẹ bà là cụ bà Clara, trước khi bà cụ qua đời vào năm 1995. Bà cụ Clara muốn kể về cuộc đời chồng cụ bà là cụ ông Alphonse tức là ba của Patricia, ông mất năm 1976.
15 Tháng Tư 20186:49 SA(Xem: 141)
Cảm nghiệm của bà Tonchi Weaver: Đầu năm 2001, tôi và mẹ chồng tôi túc trực bên giường của ba chồng tôi vì ông bị bịnh ung thư. Lúc ấy mẹ chồng tôi chưa phải là người Công giáo nên bà nói rằng: "Con hãy nhìn ông ấy đi, nếu ông ấy là con chó thì chúng ta hãy cho ông ấy chết để bớt đau đớn!" Tôi bị sốc khi nghe bà mẹ chồng nói thế.

TÂM SỰ CỦA NGƯỜI CHA ĐẠO ĐỨC CÓ ĐỨA CON GÁI DUY NHẤT GIA NHẬP DÒNG KÍN

07 Tháng Năm 20185:09 CH(Xem: 22)
agaTÂM SỰ CỦA NGƯỜI CHA ĐẠO ĐỨC CÓ ĐỨA CON GÁI DUY NHẤT GIA NHẬP DÒNG KÍN

Ông Matthew Wenke là một tín hữu Công giáo đạo đức.  Ông thường cầu nguyện cho ơn gọi tu trì, nhưng ông không nghĩ chính Nora, người con gái duy nhất dễ thương của ông lại theo ơn gọi này.  Nora gia nhập đan viện thánh Giuse của các nữ tu Passionist ở Kentucky và tháng 8 năm 2015, cô đã được lãnh tu phục và bây giờ được gọi là sơ Frances Marie.  Ông Wenke  đã trải qua những giờ phút đau lòng từ khi con gái cưng bày tỏ quyết định đi tu.  Ông đã phấn đấu và cầu nguyện rất nhiều để can đảm dâng con lại cho Chúa và cuối cùng ông đã có được niềm vui khi nhìn thấy con mình hạnh phúc trong ơn gọi đời thánh hiến.  Ông đã chia sẻ những suy nghĩ của mình về câu chuyện này.  Ông bắt đầu:

“Nếu con gái của những người khác thích đi tu, tôi sẽ không đặt câu hỏi gì cả.  Tôi sẽ tôn trọng quyết định của họ và thật lòng vui mừng cho họ.  “Đó là một ơn gọi cao trọng và đẹp đẽ!”, “Thật là một cuộc sống có ý nghĩa với mục đích thánh thiện!”, tôi không nghi ngờ chút nào về điều này.  Nhưng khi tôi nghe biết ý định vào dòng kín của con gái tôi, ngay lập tức tôi nghĩ: “Trời ơi, ba hy vọng con có ơn gọi … làm sao con có thể về thăm nhà thường xuyên?”  Suy nghĩ đầu tiên của tôi không phải là về việc hoàn thành ơn gọi và đời sống thiêng liêng của Nora.  Ý nghĩ đầu tiên của tôi là tôi có thể sẽ thiếu vắng sự hiện diện của con gái tôi trong nhà của mình, và sự đồng hành dịu dàng và vui tươi của nó.  Tôi nghĩ những điều này vì tôi biết về đời sống đan tu khi tôi đọc cuốn “Nhật ký một tâm hồn của thánh Têrêsa,” trong đó chị thánh kể khi vào đan viện, chị phải nói lời tạm biệt với người cha đang đau đớn và chị Celine.  Tạm biệt luôn là thời khắc khó khăn đối với tôi.

Tôi quan sát sự tự tin và an bình thiêng liêng của Nora trong chọn lựa ơn gọi của nó, khi Nora lần đầu thăm các nữ tu dòng Passionist trong tuần phân định “Đến và xem” trong tháng 11 đến 12 năm 2013, rồi 3 tháng như thỉnh sinh từ tháng 2 đến 5 năm 2014.  Tôi đã lo sợ rằng phải tạm biệt với đứa con gái duy nhất của tôi.  Trong khi chờ đợi và cầu nguyện trong thời gian này, tôi tự hỏi: Tôi có nên thử giữ nó ở lại nhà?  Tôi có nên làm cho nó thấy có lỗi với sự đau đớn và buồn sầu của tôi?…  Tôi nghĩ ngợi về sự ích kỷ đó, sự kiểm soát và làm dụng quyền lực của tôi.  Tôi nghĩ về tội lỗi mà tôi cảm thấy nếu tôi nhìn vào con gái của tôi, bị gài bẫy bởi sự ích kỷ của tôi.  Ý tưởng này làm tôi hoảng sợ!  Tôi cảm giác thế nào nếu ai đó đã gài bẫy tôi bằng tình cảm, không cho tôi tự do chọn ơn gọi và cách sống của tôi?  Tôi biết là tôi có thể tức giận với người đó và cảm thấy đau đớn vì không đáp lại tiếng gọi yêu thương thu hút của Chúa.  Tôi nhìn vào con gái tôi: một linh hồn trong trắng.  Một phụ nữ có đời sống thiêng liêng sâu sắc, muốn phân định tiếng Chúa gọi một cách tự do.  Nó ao ước hòa mình với ý muốn của Chúa mà tôi đã cầu nguyện, cho mọi con cái của tôi … trở thành những môn đệ đích thực, chúng tôi phải mở lòng với mọi chọn lựa, không chỉ cho chúng tôi, nhưng cho tất cả những người chúng tôi yêu quý.

Khi Nora trở về nhà sau 3 tháng thỉnh sinh ở Kentucky, nó không bao giờ trở về hoàn toàn.  Thân xác nó ở nhà nhưng lòng nó thuộc về đan viện ở Kentucky.  Nó yêu chúng tôi như trước và cố gắng để ở nhà.  Tuy vậy, sau một hay hai ngày, nó nói với tôi, đây không còn là cuộc sống của nó nữa.  Nó nói: “Con không có cuộc sống ở đây nữa; con cần đến với công việc mà Chúa dành cho con và nó không phải là ở đây nữa.  Tôi bị sốc và phần nào mềm lòng bởi những lời của nó.  Nhưng tận đáy sâu, tôi biết sự thật về chúng.  Tôi bắt đầu chuẩn bị cho lần ra đi cuối cùng của nó vào cuối tháng 7, khi mà Nora sẽ bắt đầu năm đệ tử.  Vào cuối thời gian này, nếu nó vẫn cảm thấy được gọi vào tu đan viện, nó sẽ không bao giờ trở về nhà ở Olean, New York nữa.

Những lời của Nora nhắc tôi nhớ đến lời Chúa Giêsu nói với Mẹ Maria và thánh Giuse: “Cha mẹ không biết là con phải lo chuyện của cha con sao?”  Chắc chắn những lời này làm họ đau đớn một ít, nhưng ho biết sự thật thiêng liêng sâu sắc.  Giống Chúa Giêsu, Nora vâng lời theo kế hoạch ở với chúng tôi cho đến cuối tháng 7.  Từ tháng 5 cho đến 26 tháng 7, khi chúng tôi trở lại Kentucky, tôi đã cầu xin sự can đảm, đức tin và tình yêu để cho con gái tôi đi, để dâng lại cho Chúa đứa con gái mà Ngài cho tôi mượn gần 19 năm nay.  Đứa con gái duy nhất của tôi.  Thiên Chúa đã trao con của Người cho tôi.  Tôi có thể trao lại Nora xinh đẹp của tôi vào cánh tay Người không?

Tôi không dối các bạn là tôi đã khóc, đã khóc, không biết bao nhiêu lần, khi tôi nhìn vào đứa con gái đáng yêu của tôi đang lần hạt Mân Côi bên cạnh tôi mỗi tối.  Nước mắt tôi trào ra khi tôi nhìn nó trong giờ Kinh sáng hay kinh Truyền tin vào ban trưa.  Tôi nhớ tiếng nói và thật sự tập trung vào sự thật là nó đang ngủ vào ban đêm, an toàn trong phòng của nó, dưới mái nhà tôi.  Không có ngày nào trong hai tháng này mà tôi không tranh thủ có sự hiện diện của nó.  Tôi trân trọng thời gian với con gái tôi.

Tôi đã suy tư nhiều về cuộc sống chiêm niệm.  Trong khi tôi vẫn lo sợ nói lời chia tay với Nora, tôi có thể hiểu hứng thú và niềm vui của nó, và cả ghen tị với nó trong những lúc ồn ào hỗn loạn ở nhà hay khi làm việc.  Tôi nghĩ là một phần đời sống tinh thần của tôi sẽ liên kết với Nora khi nó đến ngôi nhà mới, và lời cầu nguyện của nó ở đan viện sẽ liên kết với lời cầu nguyện của chúng tôi ở nhà hay trong Thánh lễ.  Tôi cầu nguyện:
“Chúa yêu quý, xin cho con can đảm, niềm an ủi và tình yêu sâu sa để chúng con thực hiện điều này.”

Ngày 27 tháng 7 đã đến.  Tin mừng hôm đó thực thích hợp  – mọi người tìm kiếm những viên ngọc quý và mua thửa ruộng để sở hữu gia tài.  Nora đã tìm thấy tình yêu dành cho Chúa và ao ước cho Người tất cả và được Người sở hữu hoàn toàn!  Con gái tôi là kho tàng ít có… viên ngọc này sẽ được kết vào chuỗi của những viên ngọc quý.  Mỗi viên ngọc là duy nhất; không có viên nào đẹp hơn viên khác.  Tất cả làm thành sự hoàn hảo của chuỗi ngọc. 

Tôi suy gẫm bài sách thánh này và quan sát nó với niềm vui, sự ngạc nhiên, niềm vui tỏa sáng của Nora khi trở lại đan viện.  Không có điều xấu nào có thể mang đến niềm vui, bình an và sự xuất thần rõ ràng mà Nora dường như đang cảm nghiệm.  Tôi cầu xin để cũng có thêm nhiều sự can đảm và niềm vui trong tôi.  Chúa đã ban cho tôi những điều này.  Tôi bị sốc vào buổi sáng Nora vào đan viện; niềm vui và tình yêu của nó lan truyền.  Tôi không thể nghĩ về chính tôi.  Tôi chỉ có thể nghĩ về niềm vui, sự vô vị lợi của con gái tôi và dâng nó cho  Chúa.  Không có điều gì buồn cả.  Nora vvào nhà dòng với nụ cười và chúc lành của tôi và tôi vinh danh Chúa vì Người gọi con gái yêu quý của tôi.  Nó thuộc về Người.  Tôi và bạn cũng thế!
(Aleteia  06/11/2016)

Hồng Thủy (VietVatican)