Saturday, May 15, 20213:19 AM(View: 2)
Gần đây, trong khi nói chuyện, một số người bạn thường nói rằng họ luôn xin khôn ngoan cho họ và gia đình họ. Tôi thấy đó là một điều tốt, nhưng khi xin ơn khôn ngoan mà không xin ơn kính sợ Thiên Chúa và ơn khiêm nhường thì chưa đủ, vì ơn kính sợ Thiên Chúa là đầu mối của sự khôn ngoan. Còn ơn khiêm nhường là một đức tính cao cả nhất.
Friday, May 14, 20219:26 PM(View: 2)
Cứ mỗi chiều thứ Bẩy là những người lính đến làng Medjugorje. Lực lượng quân đội Liên Hiệp Quốc cứ đến ngày nghỉ thì đi lang thang trong đường phố, nơi có bán đầy đồ kỷ niệm, nơi có khách sạn và các quán ăn, quán cà phê.
Friday, May 14, 20218:38 PM(View: 3)
Cảm nghiệm của ông Champ, 97 tuổi: Chuyến hành hương của ông Champ đến Medjugorje để đi xưng tội không phải là chuyện dễ dàng. Ông phải ngồi trên xe bus từ phi trường Split đi suốt 3 tiếng đồng hồ mới đến làng Medjugorje.
Friday, May 14, 20211:33 PM(View: 17)
Cha Jozo Zovko luôn so sánh những Sứ Điệp căn bản của Đức Mẹ Hồng Phúc với những khí giới mạnh mẽ chống lại kẻ thù. Cha giải thích : “Như cậu Đavít chiến thắng tên khổng lồ Gô-li-át bằng cái ná và 5 viên sỏi, cũng một cách như vậy, chúng ta có thể đánh bại Satan bằng cách sống 5 Sứ Điệp chính yếu của Đức Mẹ.” Đây là 5 viên sỏi ấy : Cầu Nguyện, Ăn Chay, Thánh Kinh, Xưng Tội, và Thánh Lễ...
Friday, May 14, 202112:45 PM(View: 18)
Tại nơi tu viện Dòng Phanxico ở vùng Siroki Brijeg, một vùng quê ở nước Bosnia-Herzegovina, có một phụ nữ xanh xao đi hành hương từ Boston, Hoa Kỳ đến đây để kể về câu chuyện của bà ta...
Friday, May 14, 20218:05 AM(View: 14)
Cảm nghiệm của cha Jozo ngày nay rất mạnh mẽ giống như 39 năm trước khi hiện tượng Hiện Ra của Medjugorje mới bắt đầu. Ngài giống như Thánh Gioan Baotixita đang kêu gọi trong sa mạc của thời đại chúng ta.
Thursday, May 13, 20215:20 PM(View: 22)
https://www.medjugorjemiracles.com/ LM Jozo Zovko là một vị linh mục được mọi người yêu mến. Cha là người quan trọng của làng Medjugorje. Khi tôi đến hành hương tại Medjugorje, tôi thật sự không biết đến uy tín và tên tuổi của cha. Người ta xem cha là một vị thánh sống. Cha có thể đọc được linh hồn người ta. Đôi bàn tay cha có thể chữa lành cho những...
Thursday, May 13, 20214:02 PM(View: 17)
Ngày 27/9/2007, nhóm hành hương chúng tôi đến thăm nhà thờ Đức Mẹ Mông Triệu của LM Jozo ở vùng Siroki Briget. Nơi này ở cách xa Medjugorje chừng 40 phút lái xe. Mỗi tuần, cha Jozo nói chuyện với nhiều nhóm hành hương khác nhau: Nhóm nói tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Ý, tiếng Đức, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Li Băng, tiếng Đại Hàn...
Wednesday, May 12, 20219:25 PM(View: 23)
Tôi rất quý sách. Khi còn khoảng 7, 8 tuổi, vì gia đình cha mẹ tôi lục đục nên mẹ con tôi lên Đà Lạt ở nhờ nhà của người bác ruột của mẹ tôi. Lúc ấy mẹ tôi gần sinh em út của tôi. Nhà ông bà bác có một tủ sách rất lớn được dùng làm tủ che chắn giữa phòng khách và phòng ăn. Từ đó, mỗi khi đi học về là tôi lén mở tủ sách, tìm một cuốn sách rồi đọc say sưa.
Wednesday, May 12, 20217:17 AM(View: 22)
Đầu năm 2015, nhân dịp kỷ niệm 400 năm Dòng Tên đến Việt Nam nên cha Hoàng Văn Quảng, Dòng Tên tổ chức cho các nhóm hành hương từ khắp nơi trên thế giới như từ Mỹ, Úc, Âu Châu và Việt Nam cùng bay về Hà Nội rồi đi hành hương chung với nhau bằng xe bus. Chúng tôi đi từ miền Bắc vào đến Nam. Đó là chuyến đi dài trong 17 ngày. Vì thế mà chúng tôi được biết rất nhiều ...

Thánh Inhaxio, Tổ phụ dòng Tên, là ai?

Wednesday, August 1, 201811:05 AM(View: 440)
duyenThánh Inhaxio, Tổ phụ dòng Tên, là ai?

Thánh Inhaxio, tổ phụ dòng Tên, tên thật là Inigo Lopez de Loyola, sinh năm 1491 tại xứ Basque, Tây Ban Nha. Vốn tính tình ương bướng và đầy tham vọng, ngay từ nhỏ, Inigo đã không từ khước bất cứ một thủ đoạn nào để mong sao có được một chỗ đứng vững chắc trong xã hội và trong triều đình. Thế nhưng, ngài luôn phải nhận lấy những thất bại dù ngài rất tài năng.

Trong một trận chiến diễn ra tại Pamplona năm 1521, ngài đã bị một viên đại bác bắn vào chân. Ngài được đưa về Loyola để dưỡng thương. Để bảo toàn tính mạng cho ngài, người ta đã phải thực hiện những cuộc phẫu thuật ở chân. Những cuộc phẫu thuật ấy diễn ra hết sức đau đớn đến độ anh của ngài khi chứng kiến cũng phải thừa nhận là bản thân không thể chịu được cơn đau như thế. Vậy mà chẳng ai nghe Inigo kêu la hay rên rỉ một lần nào. Ngay trên giường bệnh, đối diện với sự thất bại tràn trề, Inigo vẫn không từ bỏ tham vọng theo đuổi những vinh hoa thế gian của mình. Khi thấy vết thương đã làm cho chân mình trở nên xấu xí, hai đôi chân không còn bằng nhau, Inigo đã nhất quyết xin bác sĩ phẫu thuật “thẩm mỹ” lần nữa, vì ngài không thể chấp nhận một thân hình khập khiễng như thế này. Trước sự cương quyết của ngài, cả gia đình và các bác sĩ đành ưng thuận. Tuy nhiên, đôi chân ngài cũng không thể lành lặn như xưa. Do di chứng của vết thương này mà cả cuộc đời, ngài phải đi “cà nhắc”.

Inigo vẫn còn mơ tưởng rất nhiều đến một cuộc sống quyền lực và xa hoa. Trong thời gian dưỡng thương ở nhà, do quá buồn chán, ngài đã xin chị dâu cho mình vài cuốn tiểu thuyết lãng mạn đọc để giết thời gian. Nhưng chẳng có cuốn sách nào trong toà lâu đài ngoại trừ cuốn Hạnh Các Thánh và Cuộc Đời Đức Giêsu. Bất đắc dĩ, ngài mới chịu cầm lấy. Đôi mắt Inigo như chợt bừng sáng vì ngài khám phá ra được những điều mà bấy lâu nay ngài không biết. Ngài tự hỏi về ý nghĩa cuộc đời mình, về những gì mình đang theo đuổi. Thế rồi, ngài quyết tâm từ bỏ con người cũ, sống theo một lý tưởng mới. Vào một đêm nọ, ngài đã thấy Đức Mẹ bồng Chúa Hài Nhi hiện ra với mình. Thị kiến này hệt như một cuộc xác chuẩn cho đời sống mới mà Thiên Chúa dành cho Ngài.

Khi bình phục, bất chấp những phản đối của gia đình, ngài đã âm thầm trốn đi, mang trong mình ý hướng sẽ đi hành hương đất thánh và tìm một lý tưởng mới cho mình. Để khỏi bị phát hiện, ngài đã đổi quần áo sang trọng của mình với một người ăn xin. Ở Monserat, ngài đã thực hiện một cuộc canh thức thâu đêm rồi dâng thanh kiếm của mình trước ảnh Đức Mẹ ở đây để thể hiện ý muốn quyết tâm từ bỏ mọi sự.

Inhaxio đã trải qua thời kỳ thanh luyện rất gian khổ ở Mansera. Tại đây, do không có kinh nghiệm gì về đời sống thiêng liêng, ngài đã phải tự mày mò để tìm cho mình một lối sống. Ngài đã cầu nguyện rất nhiều giờ, ăn chay, nhiệm nhặt, đánh tội. Cứ tưởng rằng những điều này sẽ mang đến cho ngài niềm hạnh phúc. Nhưng càng lúc ngài càng cảm thấy cuộc sống mình thật bế tắt. Những cơn cám dỗ bảo ngài hãy bỏ cuộc lần lượt kéo tới. Ngài đã cầu nguyện, đi lễ, xưng tội, gặp các cha linh hướng nhiều lần để xin lời khuyên nhưng tất cả đều vô nghĩa. Ngài buồn bực đến độ đã có lúc nghĩ đến chuyện tự tử vì thấy mình mất đi hướng sống.

Chính trong cơn túng quẫn ấy, Thiên Chúa lại đến với ngài qua những thị kiến và dạy dỗ ngài như thầy giáo dạy một học trò nhỏ. Một trong những thị kiến nổi tiếng nhất là thị kiến bên bờ sông Cardoner. Ngài kể lại rằng lúc ấy, khi ngài đang ngồi bên con sông Cardoner thì ngài thấy Thiên Chúa Ba Ngôi hiện ra với mình như ba phím đàn. Thị kiến diễn ra chỉ trong chớp nhoáng nhưng những gì mà ngài nhận được lúc ấy còn hơn tất cả những gì ngài đã học được trong suốt quãng đời còn lại.

Ngài bắt đầu thay đổi đời sống, từ bên ngoài đến bên trong. Ngài ăn uống đàng hoàng, để râu tóc gọn gàng, tắm rửa sạch sẽ và bắt đầu thực thi những công việc tông đồ. Nhưng vì không có bằng cấp gì nên việc giảng dạy giáo lý của ngài gặp phải sự chống đối của giáo quyền. Toà dị giáo sợ rằng ngài đang truyền bá những tư tưởng lạc đạo, và dù họ không tìm thấy một sai phạm nào trong những lời dạy của ngài, họ vẫn bắt và bỏ tù ngài đến hai lần. Nhận thấy rằng việc tông đồ của mình sẽ gặp nhiều khó khăn nếu không có bằng cấp được Giáo Hội công nhận, ngài đã quyết tâm sang Paris để học. Tại đây, ngài đã gặp và kết bạn với Phêrô Favre và Phanxico Savie. Hai sinh viên trẻ này đã sớm có ấn tượng về đời sống thiêng liêng của Inhaxio. Ba người giúp nhau trong học tập và nhanh chóng trở nên thân thiết với nhau.

Sau đó, cũng có một số người khác được đời sống của Inhaxio cảm hoá. Họ trở thành một nhóm bạn thân thiết, có chung với nhau một lý tưởng là phục vụ Chúa bằng cả cuộc đời mình. Tại Montmartre, họ đã tuyên khấn khiết tịnh và khó nghèo để sống cho lý tưởng này. Tất cả đều muốn đến Giêrusalem để sống và chết cho Chúa. Nhưng vì lý do khách quan, họ đã không đi được. Họ không biết làm gì nên đành quay về Roma, với ý định sẽ đặt mình dưới quyền sai khiến của Đức Thánh Cha. Họ chia ra thành những nhóm nhỏ để về.

Inhaxio đi cùng với hai người nữa. Đến một nhà nguyện nhỏ ở La Storta, đang lúc cả ba đang cầu nguyện thì Inhaxio được ban cho một thị kiến nữa. Ngài thấy Chúa Cha, tay chỉ vào ngài, mắt nhìn Chúa Con đang vác thập giá và nói rằng: “Ta muốn con nhận người này là người phục vụ.” Chúa Con đã nhìn Inhaxio và nói rằng: “Ta muốn con phục vụ Chúng Ta.” Đối với Inhaxio, thị kiến này chính là một sự xác chuẩn cho ý muốn phục vụ Chúa và Giáo Hội của ngài.

Về tới Roma, nhóm bạn đã nhanh chóng gặp Đức Giáo Hoàng và trình bày ước nguyện. Đức Giáo Hoàng đã rất vui khi có một nhóm người vừa tri thức vừa thiêng liêng đồng tâm hiệp lực giúp đỡ mình. Thế rồi, Giáo Hoàng đã trao cho họ những sứ mạng quan trọng ở khắp nơi trên thế giới.

Trước nguy cơ nhóm có thể tan rã vì mỗi người một phương, chẳng biết có còn gặp lại nhau nữa không. Họ đã nảy sinh một ý tưởng: thành lập một dòng tu. Trước đây, họ đã khấn hai lời khấn khiết tịnh và khó nghèo rồi. Giờ đây, chỉ cần chọn một người và khấn lời khấn vâng phục người đó nữa thôi là được. Qua hai lần bỏ phiếu, tất cả đều chọn Inhaxio làm bề trên. Inhaxio, dù không muốn, nhưng nhận thấy đó là ý Chúa nên cũng chấp nhận. Với sự chuẩn nhận của Giáo Hoàng Phaolo III, một dòng tu mới ra đời vào năm 1540, ở Việt Nam gọi là dòng Tên. Inhaxio đã sống tại Roma từ đó cho đến cuối đời. Ngài viết thư điều hành dòng, nâng đỡ anh em, soạn thảo Hiến Pháp. Ngài qua đời tại căn phòng nhỏ của mình vào năm 1556 và được phong thánh năm 1622. Hội dòng mang tên Giêsu (dòng Tên) không ngừng lớn mạnh từ đó và luôn theo đuổi lý tưởng phục vụ Chúa và các linh hồn mà Đấng Tổ Phụ đã khơi lên. Cho đến nay, dòng Tên là một trong số những dòng nam có số lượng tu sĩ lớn nhất trong Giáo Hội. Các cộng đoàn dòng Tên phân bố ở rất nhiều vùng miền trên thế giới, và đảm nhận hầu hết các sứ mạng mà Giáo Hội trao phó, không trừ một mảng nào: từ truyền giáo đến giảng dạy, nghiên cứu, chăm sóc bệnh nhân, di dân, tị nạn, hoạt động mục vụ, xã hội…

Mỗi người sinh ra đều có một lịch sử, một câu chuyện và một sứ mạng. Câu chuyện cuộc đời của mỗi người không ai giống ai nhưng tất cả đều nằm trong sự quan phòng của Thiên Chúa. Ai có thể ngờ rằng một chàng thanh niên ham quyền lực và đầy tham vọng, bất chấp mọi thủ đoạn như Inigo lại có ngày trở thành một vị thánh, Đấng Sáng Lập một dòng tu nổi tiếng và có sức ảnh hưởng lớn như hiện nay? Tạ ơn Chúa đã ban cho Giáo Hội một vị thánh, một bậc thầy thiêng liêng, một mẫu gương cho chuyến hành hương tiến về Nhà Chúa.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ