Saturday, May 15, 20213:19 AM(View: 2)
Gần đây, trong khi nói chuyện, một số người bạn thường nói rằng họ luôn xin khôn ngoan cho họ và gia đình họ. Tôi thấy đó là một điều tốt, nhưng khi xin ơn khôn ngoan mà không xin ơn kính sợ Thiên Chúa và ơn khiêm nhường thì chưa đủ, vì ơn kính sợ Thiên Chúa là đầu mối của sự khôn ngoan. Còn ơn khiêm nhường là một đức tính cao cả nhất.
Friday, May 14, 20219:26 PM(View: 2)
Cứ mỗi chiều thứ Bẩy là những người lính đến làng Medjugorje. Lực lượng quân đội Liên Hiệp Quốc cứ đến ngày nghỉ thì đi lang thang trong đường phố, nơi có bán đầy đồ kỷ niệm, nơi có khách sạn và các quán ăn, quán cà phê.
Friday, May 14, 20218:38 PM(View: 3)
Cảm nghiệm của ông Champ, 97 tuổi: Chuyến hành hương của ông Champ đến Medjugorje để đi xưng tội không phải là chuyện dễ dàng. Ông phải ngồi trên xe bus từ phi trường Split đi suốt 3 tiếng đồng hồ mới đến làng Medjugorje.
Friday, May 14, 20211:33 PM(View: 17)
Cha Jozo Zovko luôn so sánh những Sứ Điệp căn bản của Đức Mẹ Hồng Phúc với những khí giới mạnh mẽ chống lại kẻ thù. Cha giải thích : “Như cậu Đavít chiến thắng tên khổng lồ Gô-li-át bằng cái ná và 5 viên sỏi, cũng một cách như vậy, chúng ta có thể đánh bại Satan bằng cách sống 5 Sứ Điệp chính yếu của Đức Mẹ.” Đây là 5 viên sỏi ấy : Cầu Nguyện, Ăn Chay, Thánh Kinh, Xưng Tội, và Thánh Lễ...
Friday, May 14, 202112:45 PM(View: 18)
Tại nơi tu viện Dòng Phanxico ở vùng Siroki Brijeg, một vùng quê ở nước Bosnia-Herzegovina, có một phụ nữ xanh xao đi hành hương từ Boston, Hoa Kỳ đến đây để kể về câu chuyện của bà ta...
Friday, May 14, 20218:05 AM(View: 14)
Cảm nghiệm của cha Jozo ngày nay rất mạnh mẽ giống như 39 năm trước khi hiện tượng Hiện Ra của Medjugorje mới bắt đầu. Ngài giống như Thánh Gioan Baotixita đang kêu gọi trong sa mạc của thời đại chúng ta.
Thursday, May 13, 20215:20 PM(View: 22)
https://www.medjugorjemiracles.com/ LM Jozo Zovko là một vị linh mục được mọi người yêu mến. Cha là người quan trọng của làng Medjugorje. Khi tôi đến hành hương tại Medjugorje, tôi thật sự không biết đến uy tín và tên tuổi của cha. Người ta xem cha là một vị thánh sống. Cha có thể đọc được linh hồn người ta. Đôi bàn tay cha có thể chữa lành cho những...
Thursday, May 13, 20214:02 PM(View: 17)
Ngày 27/9/2007, nhóm hành hương chúng tôi đến thăm nhà thờ Đức Mẹ Mông Triệu của LM Jozo ở vùng Siroki Briget. Nơi này ở cách xa Medjugorje chừng 40 phút lái xe. Mỗi tuần, cha Jozo nói chuyện với nhiều nhóm hành hương khác nhau: Nhóm nói tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Ý, tiếng Đức, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Li Băng, tiếng Đại Hàn...
Wednesday, May 12, 20219:25 PM(View: 25)
Tôi rất quý sách. Khi còn khoảng 7, 8 tuổi, vì gia đình cha mẹ tôi lục đục nên mẹ con tôi lên Đà Lạt ở nhờ nhà của người bác ruột của mẹ tôi. Lúc ấy mẹ tôi gần sinh em út của tôi. Nhà ông bà bác có một tủ sách rất lớn được dùng làm tủ che chắn giữa phòng khách và phòng ăn. Từ đó, mỗi khi đi học về là tôi lén mở tủ sách, tìm một cuốn sách rồi đọc say sưa.
Wednesday, May 12, 20217:17 AM(View: 22)
Đầu năm 2015, nhân dịp kỷ niệm 400 năm Dòng Tên đến Việt Nam nên cha Hoàng Văn Quảng, Dòng Tên tổ chức cho các nhóm hành hương từ khắp nơi trên thế giới như từ Mỹ, Úc, Âu Châu và Việt Nam cùng bay về Hà Nội rồi đi hành hương chung với nhau bằng xe bus. Chúng tôi đi từ miền Bắc vào đến Nam. Đó là chuyến đi dài trong 17 ngày. Vì thế mà chúng tôi được biết rất nhiều ...

NHẠY CẢM VÀ ĐAU KHỔ

Wednesday, August 22, 20184:20 PM(View: 749)
gkhocNHẠY CẢM VÀ ĐAU KHỔ

Daniel Berrigan từng viết một câu nói bất hủ:  “Trước khi thật tâm theo Chúa Giêsu, trước hết bạn hãy xem thử mình, khi nhìn vào bên trong, sẽ tốt đẹp được đến đâu!”

 Khi nói thế là ông đang cố nêu bật một chuyện thường bị hiểu lầm sâu sắc từ mọi khía cạnh, cụ thể là tại sao và thế nào mà một tôn giáo đích thực lại đem đau khổ đến cuộc đời chúng ta.

Một mặt, chuyện quá phổ biến là niềm tin rằng nếu bạn chào đón Thiên Chúa vào đời mình, thì bạn sẽ có một đường đi dễ dàng hơn trong đời, Chúa sẽ cho bạn tránh khỏi nhiều bệnh tật và đau khổ thường tác hại lên người khác.  Ngược lại, nhiều người lại nuôi cảm giác, thậm chí là một niềm tin rằng Thiên Chúa muốn cho chúng ta đau khổ, rằng có một mối ràng buộc cố hữu giữa đau khổ và chiều sâu, rằng càng đau đớn thì càng có tinh thần thiêng liêng.  Tất nhiên, có phần nào sự thật thâm sâu trong đó, chiều sâu thiêng liêng liên kết bất phân ly với đau khổ, và Thập giá Chúa Kitô đã biểu lộ điều này, cũng như Kinh Thánh nói rằng Thiên Chúa thanh luyện những người đến gần Ngài.  Nhưng có vô số cách hiểu lầm điều này.

Chúa Giêsu nói rằng chúng ta phải mang lấy thập giá hằng ngày mà theo Ngài, và rằng theo Ngài nghĩa là chấp nhận một đau khổ đặc biệt.  Nhưng chúng ta sẽ hỏi:  Tại sao lại thế?  Tại sao khi chúng ta chú tâm vào Chúa Giêsu thì đau khổ đi sâu vào cuộc đời chúng ta hơn?  Và điều ngược lại có đúng hay không?  Một tôn giáo thật đi ngược lại với bản tính thịnh vượng của chúng ta hay sao?  Chẳng lẽ đau khổ là thâm sâu còn vui mừng là nông cạn?  Và, chuyện này nói lên điều gì về Thiên Chúa?  Thiên Chúa ái khổ ư?  Tại sao Thiên Chúa muốn và đòi chúng ta phải đau khổ?  Tại sao nhất thiết một dòng chảy đau đớn phải đi kèm với việc thật tâm theo Chúa?

Đau đớn sẽ đổ sâu trong chúng ta hơn khi chúng ta thật tâm theo Chúa, không phải bởi Thiên Chúa muốn thế hay bởi đau đớn thì có phúc hơn vui mừng.  Không phải như vậy.  Đau khổ và đau đớn không phải là điều Chúa muốn, chúng là nhưng thứ tiêu cực, bị xóa sổ trên thiên đàng.  Nhưng, khi chúng ta thật tâm theo Chúa, chúng sẽ đổ tràn sâu hơn trong đời chúng ta là bởi khi thật sự mở ra với Thiên Chúa, chúng ta sẽ không cố níu giữ sự bảo vệ sai lầm cho bản thân mình, và như thế sẽ nhạy cảm hơn để cuộc đời đổ đầy vào chúng ta cách tự do và sâu sắc hơn.  Trong sự nhạy cảm đó, chúng ta sẽ thôi vô thức vặn vẹo mọi thứ để nhằm giữ cho mình được an toàn và không phải đau đớn.  Nói đơn giản, chúng ta sẽ cảm nghiệm một đau đớn sâu sắc hơn trong đời, bởi chúng ta nhạy cảm hơn, sẽ cảm nghiệm mọi sự sâu sắc hơn.

Ngược lại cũng đúng.  Nếu ai đó, quá vô cảm, trơ như đá, thì sự vô cảm của người đó sẽ khiến họ miễn nhiễm và những đau khổ và đau đớn của người khác hiếm khi làm phiền họ.  Tất nhiên, người đó cũng sẽ không cảm nghiệm được ý nghĩa và niềm vui một cách thật sâu sắc, và đó là cái giá của sự vô cảm.

Vài năm trước, Michael Buckley, tu sỹ dòng Tên ở California, đã giảng trong thánh lễ đầu tay của một linh mục.  Trong bài giảng, cha Buckley không hỏi linh mục tân chức rằng liệu cha có đủ mạnh để làm linh mục không, mà lại hỏi liệu cha có đủ yếu để làm linh mục hay không.  Khi chỉ ra nghịch lý này, cha Buckley giúp trả lời câu hỏi: tại sao đến gần với Chúa hơn lại cũng có nghĩa là đến gần với đau khổ hơn.  Liệu người này có đủ bất lực để không thể gạt đi những đau khổ lớn trong đời mình, để sống với một sự thất bại nhất định, để cảm nhận thế nào là một con người bình thường?  Liệu cuộc đời của cha có những bối rối, nghi hoặc bản thân, hay dằn vặt trong lòng?  Liệu cha có phải đương đầu với sợ hãi, có những lúc nản lòng, hay chấp nhận hạ bớt những kỳ vọng của mình?

Rồi cha Buckley tiếp tục so sánh giữa Socrates và Chúa Giêsu, nêu bật rằng Socrates bằng nhiều cách kêu gọi muốn có con người mạnh mẽ hơn.  Như Chúa Giêsu, Socrates cũng bị kết án tử hình một cách bất công, nhưng không như Chúa Giêsu, ông không bao giờ sợ hãi và run rẩy hay “đổ mồ hôi máu” trước cái chết của mình.  Ông uống thuốc độc và bình thản ra đi.  Còn như chúng ta biết, Chúa Giêsu không trải qua cái chết với sự bình thản như vậy.

Một phán xét hời hợt, sẽ nói rằng phản ứng khác nhau là bởi cách chết khác nhau, đóng đinh thập giá thì kinh khủng hơn uống thuốc độc nhiều.  Nhưng, dù lập luận này có phần đúng, nhưng không phải là nguyên do thật sự.  Tại sao Chúa Giêsu đấu tranh vật lộn hơn Socrates trong cái chết?  Bởi sự nhạy cảm vô cùng của Ngài.  Chúa Giêsu đơn giản là ít khả năng hơn trong việc bảo vệ khỏi nỗi đau.  Ngài cảm nhận mọi sự thật sâu sắc và hệ quả là dễ mẫn cảm với đau đớn thể xác và tinh thần, nhạy cảm hơn với sự chối bỏ và khinh dễ của con người, xúc độnghơn trước tình yêu và thù ghét.

Socrates là là một con người vĩ đại và anh hùng, nhưng không như Chúa Giêsu đã khóc thành Jerusalem, ông không bao giờ khóc thương Athens, không bao giờ biểu lộ nỗi buồn sầu và đau đớn khi bị bạn bè phản bội.  Ông mạnh mẽ, tự chủ, bình thản, và không bao giờ xúc động quá mức.  Còn Chúa Giêsu, lại yếu hơn trong việc bảo vệ mình khỏi những đau đớn, và hệ quả là, đôi khi Ngài xúc động tột cùng.

Rev. Ron Rolheiser, OMI