Saturday, May 15, 20213:19 AM(View: 2)
Gần đây, trong khi nói chuyện, một số người bạn thường nói rằng họ luôn xin khôn ngoan cho họ và gia đình họ. Tôi thấy đó là một điều tốt, nhưng khi xin ơn khôn ngoan mà không xin ơn kính sợ Thiên Chúa và ơn khiêm nhường thì chưa đủ, vì ơn kính sợ Thiên Chúa là đầu mối của sự khôn ngoan. Còn ơn khiêm nhường là một đức tính cao cả nhất.
Friday, May 14, 20219:26 PM(View: 2)
Cứ mỗi chiều thứ Bẩy là những người lính đến làng Medjugorje. Lực lượng quân đội Liên Hiệp Quốc cứ đến ngày nghỉ thì đi lang thang trong đường phố, nơi có bán đầy đồ kỷ niệm, nơi có khách sạn và các quán ăn, quán cà phê.
Friday, May 14, 20218:38 PM(View: 3)
Cảm nghiệm của ông Champ, 97 tuổi: Chuyến hành hương của ông Champ đến Medjugorje để đi xưng tội không phải là chuyện dễ dàng. Ông phải ngồi trên xe bus từ phi trường Split đi suốt 3 tiếng đồng hồ mới đến làng Medjugorje.
Friday, May 14, 20211:33 PM(View: 17)
Cha Jozo Zovko luôn so sánh những Sứ Điệp căn bản của Đức Mẹ Hồng Phúc với những khí giới mạnh mẽ chống lại kẻ thù. Cha giải thích : “Như cậu Đavít chiến thắng tên khổng lồ Gô-li-át bằng cái ná và 5 viên sỏi, cũng một cách như vậy, chúng ta có thể đánh bại Satan bằng cách sống 5 Sứ Điệp chính yếu của Đức Mẹ.” Đây là 5 viên sỏi ấy : Cầu Nguyện, Ăn Chay, Thánh Kinh, Xưng Tội, và Thánh Lễ...
Friday, May 14, 202112:45 PM(View: 18)
Tại nơi tu viện Dòng Phanxico ở vùng Siroki Brijeg, một vùng quê ở nước Bosnia-Herzegovina, có một phụ nữ xanh xao đi hành hương từ Boston, Hoa Kỳ đến đây để kể về câu chuyện của bà ta...
Friday, May 14, 20218:05 AM(View: 14)
Cảm nghiệm của cha Jozo ngày nay rất mạnh mẽ giống như 39 năm trước khi hiện tượng Hiện Ra của Medjugorje mới bắt đầu. Ngài giống như Thánh Gioan Baotixita đang kêu gọi trong sa mạc của thời đại chúng ta.
Thursday, May 13, 20215:20 PM(View: 22)
https://www.medjugorjemiracles.com/ LM Jozo Zovko là một vị linh mục được mọi người yêu mến. Cha là người quan trọng của làng Medjugorje. Khi tôi đến hành hương tại Medjugorje, tôi thật sự không biết đến uy tín và tên tuổi của cha. Người ta xem cha là một vị thánh sống. Cha có thể đọc được linh hồn người ta. Đôi bàn tay cha có thể chữa lành cho những...
Thursday, May 13, 20214:02 PM(View: 17)
Ngày 27/9/2007, nhóm hành hương chúng tôi đến thăm nhà thờ Đức Mẹ Mông Triệu của LM Jozo ở vùng Siroki Briget. Nơi này ở cách xa Medjugorje chừng 40 phút lái xe. Mỗi tuần, cha Jozo nói chuyện với nhiều nhóm hành hương khác nhau: Nhóm nói tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Ý, tiếng Đức, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Li Băng, tiếng Đại Hàn...
Wednesday, May 12, 20219:25 PM(View: 23)
Tôi rất quý sách. Khi còn khoảng 7, 8 tuổi, vì gia đình cha mẹ tôi lục đục nên mẹ con tôi lên Đà Lạt ở nhờ nhà của người bác ruột của mẹ tôi. Lúc ấy mẹ tôi gần sinh em út của tôi. Nhà ông bà bác có một tủ sách rất lớn được dùng làm tủ che chắn giữa phòng khách và phòng ăn. Từ đó, mỗi khi đi học về là tôi lén mở tủ sách, tìm một cuốn sách rồi đọc say sưa.
Wednesday, May 12, 20217:17 AM(View: 22)
Đầu năm 2015, nhân dịp kỷ niệm 400 năm Dòng Tên đến Việt Nam nên cha Hoàng Văn Quảng, Dòng Tên tổ chức cho các nhóm hành hương từ khắp nơi trên thế giới như từ Mỹ, Úc, Âu Châu và Việt Nam cùng bay về Hà Nội rồi đi hành hương chung với nhau bằng xe bus. Chúng tôi đi từ miền Bắc vào đến Nam. Đó là chuyến đi dài trong 17 ngày. Vì thế mà chúng tôi được biết rất nhiều ...

Trong cuộc đời này, người bạn suốt đời mắc nợ… chính là Mẹ.

Thursday, August 30, 20187:39 AM(View: 638)
MadonnasnowTrong cuộc đời này, người bạn suốt đời mắc nợ… chính là Mẹ.

Mẹ được chuyển ngay vào Khoa cấp cứu của bệnh viện. Tôi chỉ được bố giải thích là mẹ bị ốm nhẹ, mẹ phải xa tôi một thời gian.

Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời, hai mẹ con cùng dìu dắt nhau đi và dùng đống đất đỏ nhè nhẹ phủ lên để tiễn biệt người cha.

Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh. Người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo cho con. Ngày tiếp ngày, năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa xuân vụt lên phơi phới, nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi nhìn thấy con nhận phần thưởng.

Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ, khi đứa con vừa thi vào trường trung học của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp nặng. Việc đồng áng làm không nổi, có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ ăn. Lúc đó học sinh ở trường trung học mỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa con biết mẹ không có khả năng nên nói với mẹ: “Mẹ, con sẽ nghỉ học để giúp mẹ làm ruộng”. Mẹ vò đầu con, âu yếm nói: “Con có lòng thương mẹ như vậy, mẹ rất vui, nhưng không đi học không thể được, yên tâm. Mẹ sanh con mẹ sẽ có cách nuôi con. Con đến trường ghi danh đi, mẹ sẽ mang gạo lên sau. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường, người mẹ bực mình t á t mạnh lên mặt con, đó là lần đầu tiên 16 tuổi trong đời bị mẹ đánh như vậy.

Đứa con cuối cùng cũng cắp sách đến trường, nhìn sau lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn, người mẹ vò trán suy nghĩ. Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến. Bà khập khễnh bước vào cổng, với hơi thở hổn hểnh từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem, hốt một vóc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: “Bậc phụ huynh các người thích làm những việc có lợi cho mình. Bà xem gạo nè, có thóc có sạn có hạt cỏ… làm sao mà ăn”. Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói lời xin lỗi. Người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà. Người mẹ lại móc trong túi gỡ ra mấy lớp lấy ra 5 tệ nói với người phụ trách: “Đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền ông chuyển đến dùm. Ông đùa nói: “Thế nào bà nhặt được trên đường đó à”, bà mắc cỡ đỏ mặt nói cám ơn rồi quay lưng đi.

Rồi lại đến một tháng, bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp, người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại, cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẽ lần trước do không dặn người này rõ ràng, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “Bất cứ thứ gạo gì chúng tôi đều nhận, nhưng làm ơn để riêng ra, cho dù thế nào cũng không được để chung, như vậy chúng tôi không thể nào nấu được, nấu ra thì cơm sẽ bị sượng. Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói: “Thưa ông! Gạo nhà tôi đều như vậy cả, phải làm thế nào?” Người phụ trách đùng đùng nói: “Một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à? Thật buồn cười”. Bị la như thế bà không dám nói năng gì, lặng lẻ cúi đầu, người phụ trách cũng làm lơ để bà đi.

Đến tháng thứ ba, bà lại vất vả vác đến một bao gạo, vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước, trên mặt bà lại hiện lên nụ cười còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn nói: “Tôi nói vậy mà bà vẫn cứ như vậy không đổi. Sao mà ngoan cố, cũng thứ gạo tạp nham này, bà xem đi. Lần này mang đến thế nào thì mang về vậy!”.

Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó, bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “Tôi nói thật với ông, gạo này là… tôi đi xin đấy”, ông giật bắn người, hai mắt tròn xoe nói không nên lời.

Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến dạng, sưng húp… rơi lệ nói: “Tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể làm ruộng được. Con tôi đòi bỏ học giúp tôi, bị tôi đánh nên trở lại trường học”.

Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa giấu bà con hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thưong của những người khác, rồi đợi trời thật tối bà một mình âm thầm về. Gạo bà xin được đều để chung vào. Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách, chưa nói mà nước mắt lưng tròng. Ông đỡ bà dậy nói: “Thật là người mẹ tốt, tôi sẽ lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà”. Bà vừa nghe xong hốt hoảng lắc đầu nói: “Đừng…đừng…nếu con tôi mà biết tôi đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến sự học của nó. Ông hiểu ý bà nói: “À, thì ra bà muốn tôi giấu kín điều này, được rồi, tôi nhớ”. Bà khập khễnh như người què quay lưng đi.

Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với nét mặt hiền hòa nói: “Vì gia đình bà quá nghèo, trường sẽ miễn học phí và tiền sinh hoạt 3 năm. Ba năm sau, đứa con đã thi đậu vào trường đại học Thanh Hoa. Ngày tốt nghiệp, chiêng trống vang trời, hiệu trưởng đặc biệt chú ý người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta lên lễ đài. Cậu ta khó chịu nói: “Thi đạt điểm cao có rất nhiều, vì sao bảo em lên lễ đài? Lại càng làm mọi người ngạc nhiên hơn là trên lễ đài đổ liên tiếp ba hồi trống vang dội. Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học. Dưới lễ đài mọi người im bặt, Hiệu trưởng nhìn ba cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao gạo của người mẹ đi xin, trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo này, sau đây tôi sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài”.

Đứa con trong lòng nghi nghi, nhìn lại phía sau xem, thấy người phụ trách dìu mẹ từng bước từng bước tiến lên lễ đài. Hai mẹ con nhìn nhau, từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người mẹ, vài sợi tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước đến trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc, “Mẹ… Mẹ của con…”.

Trải qua bao nhiêu năm tháng câu chuyện của mẹ vẫn còn sáng mãi trong truyền thuyết.