23 Tháng Ba 20198:47 CH(Xem: 30)
Khi còn nhỏ, tôi chỉ có khả năng mua guốc mộc thấp và nhẹ tênh để đi học. Lớn lên khi thi đậu vào trường Nữ Trung Học Đồng Khách Huế vào đầu thập niên 1960, cứ vào mỗi mùa Đông khi những cơn mưa kéo dài lê thê suốt cả tháng trường,
22 Tháng Ba 20198:57 CH(Xem: 30)
Trong cuộc đời, tôi được đi thăm các tỉnh miền Bắc 3 lần, đó là vào các năm 2000, năm 2013 và năm 2015.
28 Tháng Hai 20193:48 CH(Xem: 91)
Bài của Deacon Guadalupe Rodriguez: Vị nữ tu Mary Ephrem, thị nhân được thị kiến các cuộc hiện ra của Đức Bà Mỹ Quốc, Chúa Giêsu, Thánh Giuse, Thánh Micae (Michael) và các Thánh tại Hoa Kỳ kể từ thập niên 1950 đến khi bà qua đời năm 2000.
28 Tháng Hai 20191:44 CH(Xem: 55)
Bài của Deacon Guadalupe Rodriguez: Vào mùa Thu năm 1954, một Thiên Thần Hoà Bình hiện đến để chuẩn bị cho Nữ Tu Mary Ephrem (1916-2000) thuộc Dòng Chị Em của Máu Thánh Cực Châu Báu Chúa Giêsu (the Sisters of the Precious Blood of Jesus) nhận được sự hiện ra của Đức Mẹ Mỹ Quốc.
24 Tháng Hai 20198:02 CH(Xem: 107)
Cách đây vài hôm có một thính giả của Radio Giờ Của Mẹ từ tiểu bang Georgia qua Cali thăm một người bạn đang bịnh nặng. Nhân dịp này, chị Mary ấy gọi điện thoại đến thăm tôi. Chị ấy kể về sự chữa lành mà chị nhận được sau khi chị được đọc hai cuốn sách: "Hãy Cứu Các Linh Hồn" và cuốn thứ 9 trong bộ sách 10 cuốn của tác phẩm "Tin Mừng Như Đã Được Vén Mở Cho Tôi."
24 Tháng Hai 20192:26 CH(Xem: 112)
ĐGH Phanxico khi sang thăm Hoa Kỳ đã có nhắc tên vị Đan Sĩ Thomas Merton này. Ông còn là một nhà thơ, nhà văn và là một triết gia. Ông bị điện giựt chết tại phòng tắm, sau khi phát biểu ở một đại hội tại Thái Lan, Châu Á. Sau đây là một vài lời của ông và về ông: 1. "Hãy sống tốt, giữ đôi chân khô ráo, đôi mắt mở to, trái tim bình an và linh hồn trong niềm vui của Chúa Kito." (Thomas Merton)
23 Tháng Hai 201911:51 SA(Xem: 145)
Nguồn: Aleteia Sau đây là lời cầu nguyện của một tác giả khuyết danh, chúng ta đặt mọi sự trước Thiên Chúa, xin Ngài giúp chúng ta đối diện với những khó khăn hàng ngày và xin Chúa ban cho chúng ta niềm vui, ơn sủng và bình an.
07 Tháng Hai 20199:50 CH(Xem: 148)
Lời khai bút đầu tiên là con xin tạ Ơn Chúa, Đức Mẹ và Triều Thần Thánh trên Thiên Đàng đã ban muôn ơn lành cho chúng con, bảo vệ và thương xót, và cùng cầu bầu cho gia đình chúng con. Năm nay có một chuyện lạ xẩy ra là chồng của tôi vốn là người ít khi nào chú ý đến việc viết lách của vợ, thế mà sáng nay,
07 Tháng Hai 20199:48 CH(Xem: 151)
Hôm nay ngày Tết, tôi nhớ đến các Cha Bố thiêng liêng của tôi: 1. Cha Cố LM Giuse Ngô Văn Trọng, California. Cha Cố Trọng rất khôi ngô, tuấn tú, tóc cha cắt ngắn; đôi mắt cha sáng và đầy vẻ uy nghiêm. Năm 1963, khi tôi đến nhà thờ Nhà Nước Phanxico Xaviê ở Huế để học giáo lý hầu chuẩn bị chịu phép Thêm Sức...
07 Tháng Hai 20199:32 CH(Xem: 101)
Lúc này tại California vẫn còn là đêm 30 Tết, là giây phút thiêng liêng của đất trời, GĐ chúng con xin Tạ Ơn Chúa vì những hồng ân hạnh phúc và đau khổ, sức khoẻ và bịnh tật, lãnh nhận ơn sủng và mất mát vật chất đến tận cùng. Con không quên cầu nguyện cho các linh mục Cha Bố thiêng liêng của con, đó là Cố LM Giuse Ngô Văn Trọng,

22 Tháng Chín, Thánh Lorenzo Ruiz và Các Bạn (1600?-1637)

22 Tháng Chín 20183:47 SA(Xem: 83)
22-9s22 Tháng Chín, Thánh Lorenzo Ruiz và Các Bạn (1600?-1637)

Lorenzo sinh trưởng ở Manila và bố là người Trung Hoa, mẹ là người Phi Luật Tân, cả hai đều là Kitô hữu. Bởi thế ngài biết tiếng Tầu và tiếng Tagalog từ bố mẹ, và ngài còn biết tiếng Tây Ban Nha từ các cha Đa Minh mà ngài thường giúp lễ và dọn lễ cho các cha. Ngài sống về nghề chuyên môn viết chữ đẹp (calligrapher), biên chép lại các tài liệu trong một dạng tự tuyệt vời. Ngài là hội viên trung kiên của Hội Ái Hữu Mai Khôi dưới sự bảo trợ của các cha Đa Minh. Ngài lập gia đình và được hai trai một gái.

Cuộc đời Lorenzo thay đổi bất ngờ khi ngài bị kết tội sát nhân. Chúng ta không được biết gì hơn ngoài lời kể của hai cha Đa Minh là “Lorenzo bị nhà cầm quyền lùng bắt vì tội giết người mà ngài có mặt tại hiện trường hoặc họ ghép tội cho ngài”.

Vào lúc đó, ba linh mục Đa Minh, Antonio Gonzalez, Guillermo Courtet và Miguel de Aozaraza, chuẩn bị dong buồm sang Nhật, mặc dù ở đó đang bắt đạo dữ dội. Cùng đi với họ có một linh mục Nhật Bản, Vicente Shiwozuka de la Cruz, và một giáo dân tên Lazaro, bị phong cùi. Lorenzo, đang lẩn tránh nhà cầm quyền nên muốn được nhập bọn, và mãi cho đến khi ra tới biển thì Lorenzo mới biết là họ sang Nhật.

Họ đổ bộ ở Okinawa. Lorenzo có thể tiếp tục đến Formosa, nhưng, ngài viết, “Tôi quyết định ở lại với các cha, vì nếu đến đó người Tây Ban Nha sẽ treo cổ tôi”. Họ ở Nhật không được bao lâu thì bị lộ tẩy, bị bắt và bị giải đến Nagasaki. Đây là một nơi mà máu người Công Giáo đã chảy thành sông. Khoảng 50.000 người Công Giáo sống ở đây đã bị phân tán hay bị chết vì đạo.

Các linh mục thừa sai, cũng như Lazaro và Lorenzo bị tra tấn một cách dã man: sau khi bị đổ nước vào cổ họng, họ được đặt nằm ngửa trên mặt đất. Một tấm ván dài được đặt trên bụng nạn nhân, và các tên lính đạp lên tấm ván để nước ứa ra từ miệng, mũi và tai nạn nhân.

Vị bề trên của họ, Cha Antonio, đã chết trong cùng ngày. Vị linh mục người Nhật và Lazaro vì khiếp sợ khi bị tra tấn bằng tăm tre đâm vào đầu ngón tay, nên đã chối đạo. Nhưng cả hai đã lấy lại can đảm khi được các bạn khuyến khích.

Khi đến phiên Lorenzo bị tra tấn, ngài hỏi người thông dịch, “Tôi muốn biết nếu bỏ đạo, họ có cho tôi sống không”. Người thông dịch không hứa hẹn gì, và Lorenzo, trong những giờ sau đó đã cảm thấy đức tin mạnh mẽ hơn. Ngài trở nên dũng cảm, ngay cả gan dạ với các lý hình.

Cả năm người bị giết chết bằng cách treo ngược đầu trong một cái hố. Chung quanh bụng của họ bị đeo bàn gông và đá được chất lên các bàn gông để gia tăng sức ép. Họ bị trói chặt để máu luân chuyển chậm hơn, và như thế cái chết sẽ kéo dài hơn. Họ bị treo như thế trong ba ngày. Vào lúc đó, Lorenzo và Lazaro đã chết. Ba vị linh mục Đa Minh vẫn còn sống, nên bị chặt đầu.

Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II phong thánh cho sáu vị này và 10 người khác, là những người Á Châu và Âu Châu, nam cũng như nữ, là những người đã loan truyền đức tin ở Phi Luật Tân, Formosa và Nhật. Thánh Lorenzo Ruiz là người Phi Luật Tân đầu tiên tử đạo.

Lời Bàn

Là những Kitô hữu ngày nay, chúng ta tự hỏi không biết làm thế nào để đứng vững trong hoàn cảnh như các vị tử đạo phải đối diện? Chúng ta thông cảm với hai vị đã có lần từ chối đức tin. Chúng ta hiểu giây phút thử thách hãi hùng của Lorenzo. Nhưng chúng ta cũng thấy sự can đảm – không thể giải thích bằng ngôn ngữ loài người – xuất phát từ kho tàng đức tin của họ. Sự tử đạo, giống như đời sống, là một phép lạ của ơn sủng.

Lời Trích

Quan án: “Nếu tao cho mày sống, mày có từ bỏ đức tin không?”

Lorenzo: “Tôi không bao giờ làm điều đó, vì tôi là một Kitô hữu, và tôi sẽ chết cho Thiên Chúa, và nếu tôi có cả ngàn mạng sống tôi cũng sẽ dâng lên cho Thiên Chúa. Bởi thế, ông muốn làm gì thì làm”.

Trích NguoiTinHuu.com