07 Tháng Hai 20199:50 CH(Xem: 80)
Lời khai bút đầu tiên là con xin tạ Ơn Chúa, Đức Mẹ và Triều Thần Thánh trên Thiên Đàng đã ban muôn ơn lành cho chúng con, bảo vệ và thương xót, và cùng cầu bầu cho gia đình chúng con. Năm nay có một chuyện lạ xẩy ra là chồng của tôi vốn là người ít khi nào chú ý đến việc viết lách của vợ, thế mà sáng nay,
07 Tháng Hai 20199:48 CH(Xem: 82)
Hôm nay ngày Tết, tôi nhớ đến các Cha Bố thiêng liêng của tôi: 1. Cha Cố LM Giuse Ngô Văn Trọng, California. Cha Cố Trọng rất khôi ngô, tuấn tú, tóc cha cắt ngắn; đôi mắt cha sáng và đầy vẻ uy nghiêm. Năm 1963, khi tôi đến nhà thờ Nhà Nước Phanxico Xaviê ở Huế để học giáo lý hầu chuẩn bị chịu phép Thêm Sức...
07 Tháng Hai 20199:32 CH(Xem: 44)
Lúc này tại California vẫn còn là đêm 30 Tết, là giây phút thiêng liêng của đất trời, GĐ chúng con xin Tạ Ơn Chúa vì những hồng ân hạnh phúc và đau khổ, sức khoẻ và bịnh tật, lãnh nhận ơn sủng và mất mát vật chất đến tận cùng. Con không quên cầu nguyện cho các linh mục Cha Bố thiêng liêng của con, đó là Cố LM Giuse Ngô Văn Trọng,
28 Tháng Giêng 20197:04 SA(Xem: 116)
Sau 20 năm phục vụ tôi về lại chốn cũ Tòa Giám Mục Xã Đoài, nơi tôi xuất phát để đồng hành với các bệnh nhân và các linh mục hưu dưỡng tại Tòa Giám Mục. Theo giáo luật, một linh mục khi 75 tuổi sẽ viết đơn xin nghỉ hưu. Tôi mới 65 tuổi mọi người ngạc nhiên sao lại về nhà hưu sớm thế!
27 Tháng Giêng 20193:26 SA(Xem: 107)
Tại giáo xứ Thánh Linh đã có chương trình yểm trợ Ơn Thiên Triệu được 23 năm nay. Tính đến năm 2018, quỹ Ơn Thiên Triệu đã tài trợ hơn $440,000 cho việc học hành của các tu sinh tại giáo phận Orange.
19 Tháng Giêng 20195:50 CH(Xem: 188)
Sau đây là cảm nghiệm của một phụ nữ trẻ mà tôi sẽ gọi cô là Anna. Cô kể: "Tôi có một tấm ảnh Thánh Tâm Chúa Giêsu. Tôi thường chiêm ngắm tấm hình Chúa và thưa với Chúa rằng: 'Lạy Chúa, mỗi ngày xin Chúa cho con yêu mến Chúa nhiều hơn!
19 Tháng Giêng 20191:48 CH(Xem: 129)
Trong Thánh Lễ chiều ngày thứ Sáu 18/1/2019, vào cuối lễ thì cha chủ tế Nguyễn Thanh Sơn chia sẻ vài lời bằng tiếng Anh cho các cháu của ông cụ Vincente vì cha Vinh Sơn đã chia sẻ bằng tiếng Việt trong bài giảng của ngài rồi. Sau đây là lời nhắn nhủ của Cha Nguyễn Thanh Sơn: "Ba tôi và ông Vincente đã quen biết nhau...
19 Tháng Giêng 20191:22 CH(Xem: 122)
Chiều ngày thứ Sáu 18/1/2019, chúng tôi tham dự một Thánh Lễ đưa chân cho ông cụ Vincente, một người quen trong nhóm Tông Đồ hoạt động nhằm đem Chúa đến cho mọi người. Vị linh mục trẻ tên Vinh Sơn đã nói về cụ Vincente trong bài giảng của ngài như sau:
19 Tháng Giêng 201912:33 CH(Xem: 130)
Ông Liêm Nguyễn từ Sàigòn chia sẻ cảm nghiệm qua email: "Chị Kim Hà và Ban Biên Tập Giờ Của Mẹ Thân Mến! Đầu dòng tôi xin chia sẻ cùng quý cha và các anh, chị phần cảm nghiệm này. Xin Chúa chúc phúc cho mọi người trong Ban Biên Tập được bình an trong Chúa và Mẹ Maria Quan Phòng.
16 Tháng Giêng 201912:36 CH(Xem: 177)
LTG: Một thành viên trong nhóm cầu nguyện của chúng tôi lúc đang đi chợ thì trượt chân té ngã và bị gẫy xương chậu. Chị phải nằm điều trị trong bịnh viện từ cuối tháng 12, 2018 cho đến nay. Chị phải trải qua cuộc giải phẫu và phải tập vật lý trị liệu để sớm đi lại được..

Gánh nặng trên lưng không bằng gánh nặng trong lòng.

26 Tháng Chín 20185:16 CH(Xem: 150)
chancatGánh nặng trên lưng không bằng gánh nặng trong lòng.

Khi còn nhỏ, tôi thường nằm trên mặt đất ngắm nhìn kiến bò, cảm thấy rất vui thích, dần dà những cảm xúc cứ nảy sinh với nhiều ý tưởng.

Đến nay đã sắp vào tuổi bất hoặc rồi, những lúc nhàn rỗi, hay hồi tưởng lại cảnh xưa, bỗng nhiên có những thể ngộ như là “bỗng quay đầu lại, người đó đang trong ánh lửa leo lắt”. Mặc dù không có gì là to tát, chỉ ghi chép lại dấu ấn của thời gian đã trôi qua. Nếu xem con người như kiến, không phải ví người như kiến, mà là con người nếu coi mình sống trên thế gian giống như đàn kiến đang bò trên bãi cát kia, vậy thì nơi đến cuối cùng của bãi cát kia là gì? Chẳng ai có thể trả lời được. Nếu nhất định phải nói, thì đó là nấm mồ. Đời người giữa sống và chết, cách nhau một quãng đường đời. Loài kiến xưa nay chưa từng suy nghĩ đến phía trước con đường của nó là gì.

Loài kiến chỉ cắm cúi bò lên phía trước, cẩn thận, nghiêm túc, tỉ mỉ, để lại dấu tích trên bãi cát, hoặc là đường thẳng ngay ngắn, hoặc là đường xiên xiên vẹo vẹo. Con người nhìn thấy vết tích này sẽ nói, một con kiến đã bò qua đây. Đây có thể xem là giá trị của cuộc đời kiến. Còn con người thì sao? Tại sao cứ phải biết chắc chắn ở phía trước có vườn hoa, trong vườn hoa có chim hót trong gió, có hoa tươi cỏ xanh, có người vỗ tay có người hoan hô, thì mới chịu bỏ sức ra bước tới?

Đối với những người này mà nói, “cuối cùng bước đến đâu” sẽ trở thành tiêu chuẩn phán đoán cuộc đời có giá trị hay không. Còn đối với dấu chân con người để lại phía sau lại chẳng có ai để mắt tới. Con người sống trên đời cũng giống như con kiến dốc hết sức, làm hết bổn phận tiến bước về phía trước. Trên suốt quãng đường, tự nhiên sẽ để lại các dấu chân. Đó chính là giá trị đích thực của đời người.

Giá trị đích thực của một con người là những dấu chân mà họ để lại.

Nếu không phải như vậy, thì con người chỉ nên đứng nguyên một chỗ mà thôi. Vì chẳng ai có thể chắc chắn phía trước có vườn hoa. Khi con kiến bò ra khỏi tổ, trên mình nó chẳng mang vật gì, nhẹ nhàng tự do tự tại. Trên đường đi, gặp một hạt gạo, liền cõng trên lưng, gặp một cái lá cây, cũng cõng trên lưng, gặp cọng cỏ, cũng cõng trên lưng.

Đối với kiến, thì hạt gạo cũng như chức vụ của người, chiếc lá cũng như danh tiếng của người, cọng cỏ cũng như một món tiền lớn của người, hoặc cơ hội một chuyến đi nước ngoài… Nhưng có người nào như kiến, trên thân không mang theo bất cứ vật gì không? Thực sự không có, cũng không thể có khả năng có. Nhưng trên thân mang theo vật là một việc, mà trong tâm có mang theo vật không lại là một việc khác.

Có câu chuyện kể về hai hòa thượng đi đường, đi đến bờ sông thì gặp trận mưa to. Một phụ nữ ướt sũng đang co ro run rẩy bên sông. Sư huynh quả quyết cõng cô gái lội qua sông. Sư đệ thì cứ canh cánh trong lòng, tối đến nghỉ ở một quán trọ, cuối cùng không nén nổi, hỏi: “Sư huynh, Phật môn giới gần nữ sắc, sao sư huynh lại cõng cô gái đó, lại còn tiếp xúc da thịt vậy?”.

Sư huynh trả lời: “Huynh đã để cô đó xuống từ lâu rồi, sao đệ đến giờ vẫn còn cõng vậy?”.

Trên lưng cõng càng nặng thì trong tâm càng phải sớm bỏ xuống, cần phải làm được như thế này. Đáng tiếc nhiều người chúng ta hiện nay, trên lưng cõng quá nhiều, trong tâm cõng còn nhiều hơn, lại còn nặng gánh hơn.

Thê thảm hơn có người trên lưng chưa từng cõng nặng, thấy người khác cõng, thì nóng mắt, sốt ruột, trong lòng bỗng cõng gánh nặng lớn. Bỏ cái gánh nặng trong lòng xuống, trong lòng sẽ rộng mở hơn, thanh thản hơn, nhàn nhã hơn, tự do hơn và nhẹ nhàng hơn.

Trên lưng cõng càng nặng thì trong tâm càng phải sớm bỏ xuống.

Coi người là kiến, không phải là miệt thị coi nhẹ con người, trái lại lại nâng cao con người. Kiến chỉ sống bởi bổn phận của nó, nó cần cù, chịu khó, kiên trì, tiết kiệm. Kiến chỉ lẳng lặng làm chẳng nói năng gì, càng không tự cho mình là đúng, chẳng vểnh râu khoe khoang. Còn con người, nếu ai có thể làm hết bổn phận mình như kiến, thì mọi người sẽ dựng bia tôn thờ…