15 Tháng Tư 20196:19 CH(Xem: 25)
Trước đây chúng tôi đã dịch thuật một cảm nghiệm rất đánh động của vị linh mục người Mỹ. Ngài làm việc với tính cách là một linh mục tuyên uý tại một bịnh viện. Mỗi ngày đêm ngài thường đi thăm các bịnh nhân, nhất là những bịnh nhân đang hôn mê, nằm bất động.
15 Tháng Tư 20195:00 SA(Xem: 44)
Tôi có hai người bạn đều là người Công Giáo. Họ đều thoát khỏi bịnh ung thư và bịnh trướng bụng là nhờ thuốc và cây lá cỏ Bồ Công Anh.
15 Tháng Tư 20194:49 SA(Xem: 38)
Trong lúc đến thu thanh bộ Audio Book Đường Hoàn Thiện của Thánh Nữ Teresa Avila cho Radio Giờ Của Mẹ (GCM) , cô Minh Tâm, xướng ngôn viên Radio GCM, đã làm chứng về ơn chữa lành mà cô nhận được...
06 Tháng Tư 20195:05 CH(Xem: 66)
Một người bạn trẻ đã đi hành hương ở Medjugorje, Nam Tư và viết cho chúng tôi như sau: Em cám tạ Chúa Giê su và Đức Mẹ Maria vì em đã có được một chuyến đi kỳ diệu đến Medjugorje.
29 Tháng Ba 20191:00 CH(Xem: 113)
Trong buổi họp của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi vào tháng 3 này, chúng tôi còn được nghe thêm cảm nghiệm chân thành của một người anh em là ông Giuse. Sau đây là lời chia sẻ của ông Giuse:
29 Tháng Ba 201911:49 SA(Xem: 107)
Trong buổi họp của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi vào tháng 3 này, chúng tôi được nghe cảm nghiệm rất đánh động của một thành viên là cô Nancy. Cô vốn là một dược sĩ. Cô còn trẻ và siêng năng đi họp nhưng mãi đến nay cô mới chia sẻ cảm nghiệm mà Chúa ban cho gia đình cô.
29 Tháng Ba 201911:05 SA(Xem: 93)
Trong Huynh Đoàn Đa Minh Thánh Giuse Hoàng Lương Cảnh, California của chúng tôi có một thành viên là chị Maria. Chị vẫn thường cầu nguyện mỗi sáng với nhóm. Chị vừa goá chồng hơn một năm. Cuối năm 2018, chị đang đi bình thường thì tự vướng chân của mình và ngã xuống đường.
28 Tháng Ba 20198:22 CH(Xem: 130)
Một phụ nữ kể: "Một buổi tối nọ, con gái út tôi lái xe tới thăm gia đình chị của cháu và cũng là một người con gái khác của tôi. Khi cháu lái xe về nhà thì thình lình một phụ nữ người Mỹ bỗng chạy ào ào từ nhà cô ta rồi nhẩy vội xuống đường và đụng vào xe của con tôi.
28 Tháng Ba 20194:19 CH(Xem: 111)
Tuần này gia đình tôi đi thăm một người dì trong gia đình. Bà dì tôi hiện đang ở tại môt nơi tạm gọi là nhà hưu dưỡng, tiếng Anh gọi là Retirement Assisted Living. Bà vốn là một người khoẻ mạnh và tháo vát.
23 Tháng Ba 20198:47 CH(Xem: 123)
Khi còn nhỏ, tôi chỉ có khả năng mua guốc mộc thấp và nhẹ tênh để đi học. Lớn lên khi thi đậu vào trường Nữ Trung Học Đồng Khách Huế vào đầu thập niên 1960, cứ vào mỗi mùa Đông khi những cơn mưa kéo dài lê thê suốt cả tháng trường,

Hãy Đi Cùng Tôi Trên Con Đường Nhiều Sợ Hãi

16 Tháng Mười 20187:23 CH(Xem: 115)
hoabuomHãy Đi Cùng Tôi Trên Con Đường Nhiều Sợ Hãi

Có một điều đáng sợ hơn hết thảy mọi nỗi sợ, đó là nỗi sợ không có Tự do. Tự do là thứ quý giá nhất của con người. Nó đáng lẽ ra là được sinh ra cùng với chúng ta và chỉ mất đi khi chúng ta chết. Nhưng Tự do lại là thứ chúng ta đang không có. Nên phải can đảm, vượt qua mọi nỗi sợ khác để dành lấy Tự do. Dù sống, dù chết hay bị tù đày, tôi vẫn phải là người Tự do…

Hãy đi cùng tôi. Vì chính bước chân của bạn sẽ làm giảm đi nỗi sợ hãi dù muốn dù không vẫn luôn tồn tại trong tôi. Hãy đi cùng tôi. Vì mỗi bước chân chúng ta đi sẽ làm nên cuộc sống của những người muốn sống một cuộc sống có ý nghĩa. Hãy đi cùng tôi. Để bạn, tôi và 90 triệu đồng bào thương yêu của chúng ta không phải sống mà như đã chết như những con cá phơi xác trên bờ biển Đông kia…
 
Nhiều người cho rằng tôi là một phụ nữ can đảm khi tôi tham gia các cuộc biểu tình ôn hòa năm 2007 trước khi bị bắt vào tù, năm 2015 sau khi hết bị quản chế và gần đây nhất là ngày 1/5/2016. Cũng nhiều người tưởng rằng tôi đã trải qua những năm tháng tù đày thì không còn sợ hãi nữa.

Không! Tôi cũng như nhiều người khác, cũng sợ hãi và lo âu.

Tôi có sợ bị đụng xe, hay bị những kẻ lạ mặt hành hung giữa đường không?: Có!

Tôi có sợ bị cướp điện thoại, bị xịt hơi cay và bị đánh đập ngay tại các cuộc biểu tình ôn hòa không?: Có!

Tôi có sợ bị lôi về đồn công an rồi bị chúng thi nhau đánh đập không?: Có! Da thịt mà, ai không đau đớn!?

Tôi có uất ức khi bị chửi rủa, xúc phạm, hạ nhục không?: Tất nhiên rồi, có chứ!

Nhưng có một điều đáng sợ hơn hết thảy mọi nỗi sợ, đó là nỗi sợ không có Tự do. Tự do là thứ quý giá nhất của con người. Nó đáng lẽ ra là được sinh ra cùng với chúng ta và chỉ mất đi khi chúng ta chết. Nhưng Tự do lại là thứ chúng ta đang không có. Nên phải can đảm, vượt qua mọi nỗi sợ khác để dành lấy Tự do. Dù sống, dù chết hay bị tù đày, tôi vẫn phải là người Tự do.

Tướng Aung San, cha của ngoại trưởng Miến Điện – bà Aung San Suu Kyi đã từng nói: “Chớ lệ thuộc vào lòng can đảm và tinh thần dũng cảm của người khác. Mỗi người và mọi người cần biết sự hy sinh để trở thành anh hùng sở hữu lòng can đảm và tinh thần dũng cảm. Chỉ khi đó chúng ta mới có thể được hưởng tự do thực sự.”

Thế nên, tôi vẫn tiếp tục con đường mình đã chọn: bước qua sợ hãi để làm người tự do.

Một trong những hành động tôi lựa chọn để thử thách lòng can đảm của chính mình là tiếp tục xuống đường tuần hành ôn hòa, yêu cầu nhà cầm quyền bạch hóa các thông tin về thảm họa môi trường.

Tôi sẽ gửi đi những thông điệp của mình bằng những việc làm nho nhỏ, như vẽ cá, vẽ biển lên mặt, cầm biểu ngữ tại những nơi công cộng, hoặc tọa kháng như các bạn của mình. Có rất nhiều cách để chúng ta tỏ bày tấm lòng với quê hương đất nước.

Ngày mai, hay trong những ngày sắp tới rất có thể nhiều người trong số chúng ta bị bắt bớ, đánh đập, thậm chí bị tra tấn. Nhưng chúng ta nhất định không lùi bước. Rồi sẽ có một ngày, nhà tù, súng đạn, giáo gươm sẽ phải đầu hàng trước lòng yêu nước và khát vọng được làm người tự do của mỗi chúng ta.

Chúng ta có Quyền Được Biết những gì đang xảy ra ở đất nước chúng ta. Chúng ta có quyền được biết tại sao Hồ Chí Minh không phải là Nguyễn Tất Thành/Nguyễn Ái Quốc. Chúng ta có quyền bày tỏ chính kiến, thể hiện trách nhiệm của một người dân đối với Tổ quốc mình. Chúng ta không thể là những người suốt đời bị dẫn dắt, bịt mắt, che tai, lầm lũi đi như những con cừu sợ hãi và tin vào một kẻ có thân thế bất minh.

Hãy đi cùng tôi. Vì chính bước chân của bạn sẽ làm giảm đi nỗi sợ hãi dù muốn dù không vẫn luôn tồn tại trong tôi.
Hãy đi cùng tôi. Vì mỗi bước chân chúng ta đi sẽ làm nên cuộc sống của những người muốn sống một cuộc sống có ý nghĩa.
Hãy đi cùng tôi. Để bạn, tôi và hơn 90 triệu đồng bào thương yêu của chúng ta không phải sống mà như đã chết như những con cá phơi xác trên bờ biển Đông kia.

Phạm Thanh Nghiên