22 Tháng Tư 20194:33 SA(Xem: 37)
Biến cố Vương Cung Thánh Đường Notre Dame De Paris bị cháy vào ngày Thứ Hai Tuần Thánh 15/4/2019 đã làm cho toàn thế giới đau buồn và tiếc xót. Tuy nhiên lại có những chuyện đáng lưu ý xẩy ra:
22 Tháng Tư 20194:13 SA(Xem: 30)
Lễ Phục Sinh thường đến trong mùa Xuân. Trước đó, cây lá vốn trơ trụi trong mùa đông thì đến mùa Xuân cây lá bỗng trổ sinh hoa trái. Trời đất có một bầu không khí vui tươi, đầy mầu sắc rực rỡ, không khí ấm áp hơn. Tuy nhiên nhiều người thường bị bịnh dị ứng với phấn hoa và bụi hoa nên phải uống thuốc.
15 Tháng Tư 20196:19 CH(Xem: 73)
Trước đây chúng tôi đã dịch thuật một cảm nghiệm rất đánh động của vị linh mục người Mỹ. Ngài làm việc với tính cách là một linh mục tuyên uý tại một bịnh viện. Mỗi ngày đêm ngài thường đi thăm các bịnh nhân, nhất là những bịnh nhân đang hôn mê, nằm bất động.
15 Tháng Tư 20195:00 SA(Xem: 87)
Tôi có hai người bạn đều là người Công Giáo. Họ đều thoát khỏi bịnh ung thư và bịnh trướng bụng là nhờ thuốc và cây lá cỏ Bồ Công Anh.
15 Tháng Tư 20194:49 SA(Xem: 75)
Trong lúc đến thu thanh bộ Audio Book Đường Hoàn Thiện của Thánh Nữ Teresa Avila cho Radio Giờ Của Mẹ (GCM) , cô Minh Tâm, xướng ngôn viên Radio GCM, đã làm chứng về ơn chữa lành mà cô nhận được...
06 Tháng Tư 20195:05 CH(Xem: 83)
Một người bạn trẻ đã đi hành hương ở Medjugorje, Nam Tư và viết cho chúng tôi như sau: Em cám tạ Chúa Giê su và Đức Mẹ Maria vì em đã có được một chuyến đi kỳ diệu đến Medjugorje.
29 Tháng Ba 20191:00 CH(Xem: 141)
Trong buổi họp của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi vào tháng 3 này, chúng tôi còn được nghe thêm cảm nghiệm chân thành của một người anh em là ông Giuse. Sau đây là lời chia sẻ của ông Giuse:
29 Tháng Ba 201911:49 SA(Xem: 122)
Trong buổi họp của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi vào tháng 3 này, chúng tôi được nghe cảm nghiệm rất đánh động của một thành viên là cô Nancy. Cô vốn là một dược sĩ. Cô còn trẻ và siêng năng đi họp nhưng mãi đến nay cô mới chia sẻ cảm nghiệm mà Chúa ban cho gia đình cô.
29 Tháng Ba 201911:05 SA(Xem: 107)
Trong Huynh Đoàn Đa Minh Thánh Giuse Hoàng Lương Cảnh, California của chúng tôi có một thành viên là chị Maria. Chị vẫn thường cầu nguyện mỗi sáng với nhóm. Chị vừa goá chồng hơn một năm. Cuối năm 2018, chị đang đi bình thường thì tự vướng chân của mình và ngã xuống đường.
28 Tháng Ba 20198:22 CH(Xem: 151)
Một phụ nữ kể: "Một buổi tối nọ, con gái út tôi lái xe tới thăm gia đình chị của cháu và cũng là một người con gái khác của tôi. Khi cháu lái xe về nhà thì thình lình một phụ nữ người Mỹ bỗng chạy ào ào từ nhà cô ta rồi nhẩy vội xuống đường và đụng vào xe của con tôi.

Lời Tâm Kinh Tắc Sậy

29 Tháng Mười 20184:07 SA(Xem: 97)
chadiep1Lời Tâm Kinh Tắc Sậy

Lần đó, tôi đi xuống Tắc Sậy. Tôi rời Sài Gòn 9 giờ tối bằng xe giường nằm. Sáng, 4 giờ, xe tới nhà thờ Tắc Sậy. Xe đò dừng lại, tôi xuống xe, bước vô quán café rửa mặt. Trời Tắc Sậy đâu đây vang tiếng gà gáy. Trong khi đợi tới giờ nhà thờ mở cửa, tôi ngồi uống café Việt Nam, hương thơm ngạt ngào và vị café ngon đã đánh thức tôi tỉnh giấc khỏi cơn mê ngủ.

Cha Trương Bửu Diệp, tôi đã thấy hình của ngài trong nhà nhiều người Việt hải ngoại. Thoạt tiên tôi tưởng là hình của liệt sĩ Yên Bái Nguyễn Thái Học, người có cùng hàm râu, cũng mái tóc cắt ngắn đi với khuôn mặt vuông vắn chữ điền. Cha Diệp, một người sống đời tận hiến. Ngài đã nằm xuống, chết đi cho đàn chiên do ngài chăm sóc. Giờ này thi hài của Cha yên nghỉ tại khuôn viên nhà thờ Tắc Sậy.

Sáng, 5 giờ, cửa nhà thờ mở. Đặt chân lên khuôn viên nhà thờ, tôi bước tới ngôi mộ Cha Diệp. Ngồi dựa cột, tôi dâng lời cám ơn Chúa đã mang tôi vượt xa xôi ngàn dậm về tới khuôn viên Tắc Sậy bình an. Tôi chưa bao giờ có dịp hít thở bầu không khí trong lành của một buổi sáng tinh mơ miền cực nam: Cà Mau. Thế mà giờ này tôi đang ngồi trên đất Tắc Sậy. Tôi nhớ vào một ngày giữa tháng 10 năm 1982, tôi từ giã Sài Gòn, đi thật xa xuống vùng cực nam: Kiên Giang. Tôi cám ơn Chúa đã ôm vào lòng, đồng hành với và cuối cùng mang thuyền gỗ tới phố Marang, Mã Lai sau bốn ngày lênh đênh trên biển. Từ giây phút con thuyền dừng lại tại bến cảng Mã Lai, tôi khoác lên người hình hài mới, tôi biến đổi hóa ra con người mới tinh khôi, tôi sau cùng trở thành tu sĩ Ngôi Lời. Ngày hôm đó, tại nguyện đường Techny, tôi khoác vào người áo Linh Mục. Từ những ngày bước lên cung thánh, tôi cũng đã nếm không thiếu những giây phút ngọt bùi lẫn chua cay! Nhưng cuối cùng, tôi vẫn bước tới, những bước chân hăm hở rộn ràng.

Cứ thế, những Lời Tâm Kinh của tôi tiếp tục bay cao lên thiên đàng trước ngôi mộ Cha Diệp. Tôi cầu nguyện với ngài xin Chúa cho tôi bước đi những bước vững vàng với đời sống tận hiến.

Tiếng gà gáy vẫn vang vang một góc nhà thờ Tắc Sậy. Những tia nắng hừng đông đầu tiên của một buổi sáng miền Nam êm đềm buông tỏa chạm nóc chuông cao vút nhà thờ. Tôi vẫn thấy tôi đang đắm chìm trong làn khói trắng của những Lời Tâm Kinh Tắc Sậy…

Nguyễn Trung Tây