22 Tháng Tư 20194:33 SA(Xem: 39)
Biến cố Vương Cung Thánh Đường Notre Dame De Paris bị cháy vào ngày Thứ Hai Tuần Thánh 15/4/2019 đã làm cho toàn thế giới đau buồn và tiếc xót. Tuy nhiên lại có những chuyện đáng lưu ý xẩy ra:
22 Tháng Tư 20194:13 SA(Xem: 30)
Lễ Phục Sinh thường đến trong mùa Xuân. Trước đó, cây lá vốn trơ trụi trong mùa đông thì đến mùa Xuân cây lá bỗng trổ sinh hoa trái. Trời đất có một bầu không khí vui tươi, đầy mầu sắc rực rỡ, không khí ấm áp hơn. Tuy nhiên nhiều người thường bị bịnh dị ứng với phấn hoa và bụi hoa nên phải uống thuốc.
15 Tháng Tư 20196:19 CH(Xem: 74)
Trước đây chúng tôi đã dịch thuật một cảm nghiệm rất đánh động của vị linh mục người Mỹ. Ngài làm việc với tính cách là một linh mục tuyên uý tại một bịnh viện. Mỗi ngày đêm ngài thường đi thăm các bịnh nhân, nhất là những bịnh nhân đang hôn mê, nằm bất động.
15 Tháng Tư 20195:00 SA(Xem: 88)
Tôi có hai người bạn đều là người Công Giáo. Họ đều thoát khỏi bịnh ung thư và bịnh trướng bụng là nhờ thuốc và cây lá cỏ Bồ Công Anh.
15 Tháng Tư 20194:49 SA(Xem: 78)
Trong lúc đến thu thanh bộ Audio Book Đường Hoàn Thiện của Thánh Nữ Teresa Avila cho Radio Giờ Của Mẹ (GCM) , cô Minh Tâm, xướng ngôn viên Radio GCM, đã làm chứng về ơn chữa lành mà cô nhận được...
06 Tháng Tư 20195:05 CH(Xem: 83)
Một người bạn trẻ đã đi hành hương ở Medjugorje, Nam Tư và viết cho chúng tôi như sau: Em cám tạ Chúa Giê su và Đức Mẹ Maria vì em đã có được một chuyến đi kỳ diệu đến Medjugorje.
29 Tháng Ba 20191:00 CH(Xem: 143)
Trong buổi họp của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi vào tháng 3 này, chúng tôi còn được nghe thêm cảm nghiệm chân thành của một người anh em là ông Giuse. Sau đây là lời chia sẻ của ông Giuse:
29 Tháng Ba 201911:49 SA(Xem: 122)
Trong buổi họp của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi vào tháng 3 này, chúng tôi được nghe cảm nghiệm rất đánh động của một thành viên là cô Nancy. Cô vốn là một dược sĩ. Cô còn trẻ và siêng năng đi họp nhưng mãi đến nay cô mới chia sẻ cảm nghiệm mà Chúa ban cho gia đình cô.
29 Tháng Ba 201911:05 SA(Xem: 108)
Trong Huynh Đoàn Đa Minh Thánh Giuse Hoàng Lương Cảnh, California của chúng tôi có một thành viên là chị Maria. Chị vẫn thường cầu nguyện mỗi sáng với nhóm. Chị vừa goá chồng hơn một năm. Cuối năm 2018, chị đang đi bình thường thì tự vướng chân của mình và ngã xuống đường.
28 Tháng Ba 20198:22 CH(Xem: 151)
Một phụ nữ kể: "Một buổi tối nọ, con gái út tôi lái xe tới thăm gia đình chị của cháu và cũng là một người con gái khác của tôi. Khi cháu lái xe về nhà thì thình lình một phụ nữ người Mỹ bỗng chạy ào ào từ nhà cô ta rồi nhẩy vội xuống đường và đụng vào xe của con tôi.

Bình an của Chúa

19 Tháng Mười Hai 20186:14 SA(Xem: 123)
hoa15Bình an của Chúa

Cuối thánh lễ, cha chủ tế nói: Chúng ta chúc bình an cho nhau. Cho nên bình an của mỗi người vô cùng quan trọng. Tâm động, không bình an, lòng lo âu, xao xuyến, bực tức, thù ghét người khác, lòng sân hận, muốn trả thù… Tâm ta không bình an, làm cho ban đêm ta không ngủ được, dĩ nhiên sau một thời gian dài chừng vài tháng sẽ thấy hậu quả của thù ghét, bực tức, đau khổ ảnh hưởng đối với sức khỏe như thế nào?

Có câu chuyện kể như sau:

Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được bức tranh đẹp nhất về sự bình an. Nhiều họa sĩ đã cố công thể hiện tài năng của mình.

Nhà vua ngắm tất cả bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông phải chọn lấy một. Một bức tranh vẽ hồ nước êm ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.

Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xoá. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.

Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ một khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang bình thản đậu trên tổ của mình…Bình yên thật sự.

“Ta chấm bức tranh này! – Nhà vua công bố – Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó chính là ý nghĩa thật sự của sự bình an. (Sưu tầm)

Khi tôi đi đến nhà của anh N. khách hàng để bán bảo hiểm nhân thọ, trình bày chương trình để dành tiền cho con, cháu nếu chẳng may mình qua đời. Cha của anh N. từ bên kia đường đi thẳng vào nhà giận dữ, la hét: “Không mua bán cái gì hết, mày đến để gạt con tao hả, tao kêu cảnh sát bắt mày bây giờ”.

Tôi đến để bán bảo hiểm, đem đến cho gia đình anh N. một sự an tâm nếu có mất đi có tiền trả tiền nợ nhà, tiền cho con cái đi học v.v…Tự nhiên bị mắng chửi, bị la lối, hăm dọa kêu “cảnh sát bắt”. Ngay lúc đó tôi không có bình an. Tôi tức giận, tôi dự định gây gỗ lại, nhưng nén cơn giận, leo lên xe, cố gắng bình tĩnh, thở sâu, hít dài hơi và thở ra vài lần như vậy rồi từ từ lái xe đi.

Làm sao có bình an khi bị hăm dọa, chửi rủa vô lý? Khó lắm, phải tập dần dần. Và cần cầu nguyện với Thiên Chúa toàn năng “xin Chúa giúp cho con được bình an vì chắc là có lý do nào đó nên người ta mới chửi rủa, cự nự, la hét, hăm dọa con như vậy”.

Trong gia đình gây gỗ, cãi vả nhau là sự thường. Nhưng tránh được cãi vả gây gỗ, nặng lời với nhau thì tốt hơn.

Lý do cãi vả, gây gỗ thường là cho rằng cái tôi là đúng là quan trọng còn bạn đời, người thân, người khác đều sai lầm hết.

Không khoan dung, tâm lý thù hận, muốn trả thù, thoả mãn ích kỹ cá nhân thường làm cho con người đó cô đơn, không có ai là bạn thân cả. Chúa nói: “Hãy Yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)”

Trước sự hăm dọa, chửi rủa của người khác nhất là sự chửi rủa, hăm dọa của người thân trong gia đình, của con cháu mới làm cho bậc cha mẹ khó quên.

Vậy làm sao quên, tha thứ để có bình an?

Chúng ta là môn đệ của Chúa, hãy học Chúa Giêsu “hiền lành và khiêm nhường trong lòng”. Vì Chúa chịu đóng đinh trên thập tự còn nói “hãy tha cho họ vì họ không biết việc họ làm”. Thông thường, bản tính của loài người, chúng ta không tha thứ cho người khác được, nhưng nếu có ơn Chúa dần dần ta sẽ quên, tha thứ được.

Chẳng những quên, tha thứ mà còn cần yêu thương họ nữa vì chắc chắn trong đời sống tâm lý họ không bình thường cho nên họ mới có tâm lý trả thù “mày hại tao một, tao sẽ trả thù cho mầy đau khổ gấp trăm, gấp ngàn lần tao mới hả dạ”.

Chỉ có yêu thương mới thay đổi chính mình trước rồi mới thay đổi được người khác. Chỉ có yêu thương mới có bình an thực sự mà thôi vì “ai không yêu thương thì không biết Thiên Chúa vì Thiên Chúa là tình yêu (1Ga 4,8)”

Phùng Văn Phụng