25 Tháng Sáu 20194:54 SA(Xem: 7)
Con học được nhiều điều tốt ở nền văn hoá Mỹ là: 1. Luôn cảm ơn (Thank You), xin lỗi (Pardon me, Excuse me), tôi lấy làm tiếc (Sorry), làm ơn (Please). 2. Khi phải đi qua mặt người khác, khi đụng vào ai, khi đi lách vào hàng ghế trong nhà thờ...thì họ luôn mỉm cười và nói xin lỗi. 3. Khi bị ho hay bị hắt hơi, họ lấy giấy che miệng,
23 Tháng Sáu 20196:44 CH(Xem: 36)
Trong bài trước, tôi đã kể về những gian nan, khốn khó của vị linh mục mà tôi gọi là cha Joe. Ngài kể tiếp: "Thật sự ở Mỹ, người ta không đói về vật chất nhưng lại đói khát về tinh thần. Nhất là những người sang Mỹ một mình, không gia đình, không thân nhân và không rành tiếng Anh. Nếu không tiền bạc,
23 Tháng Sáu 20193:06 CH(Xem: 32)
Cách đây khoảng 7 năm, có một vị linh mục ở vùng tiểu bang lạnh miền đông bắc nước Mỹ đã đọc về đề tài Đức Mẹ Medjugorje trên www.memaria.org và memaria.net của chúng tôi. Vì thế, ngài gọi điện thoại kể rằng chính ngài cũng nhận được rất nhiều ơn lành của Đức Mẹ Medjugorje. Gần đây, ngài lại gọi điện thoại cho tôi và kể cho tôi nghe về cuộc đời ba chìm bẩy nổi...
20 Tháng Sáu 20195:48 CH(Xem: 64)
Huynh Đoàn Đa Minh của giáo xứ Thánh Linh, California được thành lập vào tháng 5 năm 2005,
18 Tháng Sáu 20192:12 CH(Xem: 53)
Ngày Chúa nhật 16/6 vừa qua, cô K là người con gái của anh N. Ngô đến với Huynh Đoàn Đa Minh, giáo xứ Thánh Linh của chúng tôi. anh Ngô là hội viên lâu năm của Huynh Đoàn. Anh vừa qua đời tại viện Dưỡng Lão.
15 Tháng Sáu 20198:55 CH(Xem: 65)
Tôi cũng biết là tại xứ Mỹ này có rất nhiều gia đình thiếu người cha vì ly dị, vì cha đi làm ăn xa hay vì nhiều lý do khác. Tôi cầu xin Chúa ban bình an cho các gia đình, nhất là những gia đình thiếu thốn tình yêu phụ tử.
13 Tháng Sáu 20198:00 CH(Xem: 77)
Trưa ngày Chúa Nhật nhằm ngày Đại Lễ Chúa Thánh Thần, 9/6/2019 khi vợ chồng tôi vừa đi lễ về thì cô bạn Như Mai rủ tôi vào bịnh viện thăm một thành viên của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi là chị H. đang bị bịnh nặng.
13 Tháng Sáu 20196:00 CH(Xem: 78)
Cách đây khoảng 2 tuần, nhóm cầu nguyện của Huynh Đoàn Đa Minh thuộc giáo xứ Thánh Linh cùng nhau đến viện dưỡng lão để cầu nguyện cho một đoàn viên là Ông N. Trước đó khoảng 1 tuần thì cũng có một số anh chị em trong nhóm đi thăm và cầu nguyện cho ông.
09 Tháng Sáu 20195:04 CH(Xem: 80)
Hôm nay là ngày Đại Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống và cũng là ngày Sinh Nhật của giáo xứ Thánh Linh của chúng tôi nên cả cộng đoàn giáo xứ mừng ngày Sinh Nhật. Sau Thánh Lễ, gia đình tôi đến hội trường xem văn nghệ và mua thức ăn ủng hộ cho giáo xứ gây quỹ.
08 Tháng Sáu 20197:38 SA(Xem: 103)
1. Ấy là chính Chúa Thánh Thần đang hoạt động trong linh hồn đã được biến đổi thành tình yêu, Ngài hành động tự bên trong làm bừng lên lửa lò, lửa ngọn, cháy dào cháy dạt những yêu mến, hớp lấy cái lòng muốn của linh hồn, cho nó nên một với tình mà yêu mà mến ngất cao tột đỉnh, hiệp với ngọn lửa ấy mà hóa thành chỉ một tình yêu.(Thánh Gioan Thánh Giá, Ngọn Lửa

Hạnh phúc đơn giản lắm, chỉ cần học cách quên và tha thứ thôi

13 Tháng Giêng 201912:53 CH(Xem: 200)
roseHạnh phúc đơn giản lắm, chỉ cần học cách quên và tha thứ thôi

Nhớ những gì cần nhớ, quên những cái cần quên và tha thứ cho tất cả. Đó là cách để bạn hạnh phúc!
Cuộc sống hiện đại luôn đầy rẫy những chuyện thị phi, oan trái, giết người, cướp của... Mỗi ngày, có biết bao nhiêu bài báo đề cập đến chủ đề tiêu cực và chính vì những đề tài giật gân ấy mà rất nhiều người bị cuốn theo vòng xoáy. Chúng ta coi đó là thứ để bàn tán, tranh luận, thậm chí to tiếng với nhau chỉ vì muốn bảo vệ quan điểm của mình.

Chúng ta bàn tán về cuộc sống, công việc của một người chẳng hề quen và đưa ra lời phán xét trong khi chỉ biết về họ qua vài nguồn thông tin chưa được kiểm chứng. Chúng ta bị chìm đắm trong suy nghĩ, lo âu về những thứ xung quanh để rồi mỗi ngày qua đi, mọi thứ cũng chẳng hề thay đổi.

Cuộc sống có quá nhiều điều bất ngờ và nếu không học cách quên, cách tha thứ, không học cách "làm ngơ" với những gì cần thiết thì chẳng bao giờ chúng ta thoát khỏi vòng luẩn quẩn ấy cả.
 
Hạnh phúc đơn giản lắm, chỉ cần học cách quên và tha thứ thôi
Tại sao lại phải học cách quên? Có một câu chuyện như sau:

Một buổi tối, tôi đi thăm một người bạn từng bị vu cáo hãm hại. Lúc ăn cơm, anh nhận được một cuộc điện thoại, người trong điện thoại muốn nói cho anh biết ai đã hãm hại anh. Nhưng anh bạn tôi đã từ chối nghe. Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, anh nói "Biết rồi thì sao chứ? Cuộc sống có những chuyện không cần biết và có những thứ cần phải quên đi. Bởi vì mình đã chọn bỏ qua cho họ, nghĩa là cũng không cần thiết phải tìm hiểu họ là ai nữa. Mình an toàn, đó là điều rất may mắn". Bạn càng bị ám ảnh bởi những gì đã xảy ra, năng lượng tiêu cực càng kéo bạn xuống

Suy nghĩ của bạn, tuy thật khó giải thích, nhưng nó có thể khiến năng lượng bùng cháy. Càng nghĩ tiêu cực, bạn càng khiến mọi thứ xung quanh trở nên vô cùng tồi tệ. Bạn mất niềm tin vào cuộc sống, bạn muốn xé nát tất cả và điều đáng buồn là, chỉ có bạn đang tự giày vò mình. Những gì đã xảy ra, thực tế, chúng đã không còn ở hiện tại nữa.

Quy luật của sự hấp dẫn

Theo Jack Canfield (Tác giả cuốn sách nổi tiếng: Người nam châm – Bí mật của luật hấp dẫn): "Luật hấp dẫn là quy luật quyền năng nhất trong vũ trụ. Cũng giống như trọng lực, nó luôn phát huy tác dụng và luôn chuyển động. Ngay chính lúc này, nó cũng đang vận hành trong cuộc sống của bạn".

Điều này có thể hiểu đơn giản là bạn sẽ hấp dẫn tất cả những gì bạn tập trung vào. Bạn hướng niềm tin và dồn công sức vào những điều tích cực, bạn sẽ thu hút được thêm nhiều điều tốt đẹp vào cuộc sống của chính bạn. Ngược lại, nếu bạn chỉ liên tục nghĩ về những thứ tiêu cực, cuộc sống của bạn cũng sẽ trở nên rất bế tắc.

Đời người không phải lúc nào cũng được như ý muốn. Đôi khi để bản thân vui vẻ, mỗi người cần giảm áp lực cho chính mình và cách để giảm áp lực tốt nhất chính là học cách quên, bởi trong cuộc sống này có những thứ cần nhặt lên và bỏ xuống đúng lúc.

Học cách quên không phải điều xấu mà là một sự cân bằng. Hãy chấp nhận, chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống. Nếu cứ mãi bị dày vò bởi những sai lầm của người khác hay yếu điểm của bản thân thì chúng ta sẽ bị loại ra ngoài vòng tròn hạnh phúc.

Cuộc đời con người là một chuyến hành trình dài mà bản thân chúng ta chỉ biết điểm đến tiếp theo khi chúng ta thực sự đến. Chẳng ai biết trước hay dự đoán trước được tương lai cả. Chúng ta phải liên tục bước đi trên con đường đó và cho dù lựa chọn của mỗi người là gì thì tất cả đều di chuyển chứ không một ai dừng lại.

Bạn sẽ nhìn thấy rất nhiều phong cảnh, có lúc đẹp, có lúc tối tăm, thi thoảng lại nhiều đèo dốc, gập ghềnh... khiến bạn chỉ muốn dừng lại. Nếu như đem tất cả những thứ này để ghi nhớ hết trong lòng thì bản thân chúng ta chỉ càng chứa thêm nhiều gánh nặng không cần thiết. Hãy nghĩ đến tuổi thơ. Thật hiếm có người nào nhớ hết được tất cả những gì đã từng xảy ra trong quá khứ, ngoại trừ những kỷ niệm đẹp, những thứ sâu sắc mà thôi. Tạo hóa đã khéo sắp đặt điều này và chúng ta hoàn toàn có khả năng quên đi rất nhiều thứ để đổi lấy những điều tốt đẹp.

Sự từng trải càng phong phú, nghĩa là càng "trải đời" thì áp lực càng lớn. Thay vì thế, hãy tự quên đi một chút, vứt bỏ một chút để hành trang gọn nhẹ hơn trên đường. Những gì đã qua chẳng bao giờ lấy lại được ngoài việc hãy khắc cốt ghi tâm những kinh nghiệm để đời, sống trọn từng phút giây và yêu thương hết thảy.