14 Tháng Tám 20198:04 CH(Xem: 69)
Tôi đã được ở trong phong trào Canh Tân Đặc Sủng nhiều năm. Tôi cũng đã từng tham dự những khoá Canh Tân Trong Ơn Chúa Thánh Thần, được giảng dạy bằng tiếng Việt và tiếng Anh.
14 Tháng Tám 20196:51 CH(Xem: 65)
Một phụ nữ là Thừa Tác Viên Thánh Thể đã chia sẻ như sau: "Tôi thường rước Mình Thánh Chúa đến cho các bịnh nhân tại các nhà thương. Có những bịnh nhân quá bịnh, quá già, không thể rước Chúa Giê su Thánh Thể được nữa. Tôi hay hỏi những người ngồi chăm sóc bịnh nhân rằng liệu họ đã gọi xin gặp các vị linh mục chưa.
12 Tháng Tám 20198:42 CH(Xem: 74)
Tôi vừa gặp một người quen ở nhà thờ Thánh Linh. Cô Mary đã từng đi hành hương Medjugorje với nhóm hành hương của tôi. Kỳ này cô từ tiểu bang khác sang California thăm gia đình. Cô vui vẻ kể:
09 Tháng Tám 20195:40 CH(Xem: 81)
"Nếu con đặt tình yêu của tất cả những người mẹ vào một trái tim cũng không bằng tình yêu của Mẫu Tâm Mẹ Maria dành cho các con của Mẹ." (St Louis de Monfort)
08 Tháng Tám 20197:33 CH(Xem: 77)
Lâu lắm tôi không viết cảm nghiệm nữa vì bận sưu tầm, dịch thuật hơn 300 bài Lời Hay Ý Đẹp và hơn 120 câu nói đánh động. Ngoài ra còn thâu thanh và phát thanh Radio GCM.
06 Tháng Bảy 20196:54 CH(Xem: 78)
Trong mối tương quan xã hội, có nhiều loại người khác nhau. Nhưng đa số được xếp loại như sau: 1. "I know it all": Tôi biết hết mọi sự, khỏi cần ai dạy dỗ hay điều khiển. 2. Làm việc rất ít nhưng chuyên loan tin và nói chuyện đồn thổi. 3. Lười biếng nhưng không muốn ai giúp. Trên bàn họ để đầy hồ sơ giống như một người có quá nhiều việc đến nỗi làm khôn
27 Tháng Sáu 20196:17 CH(Xem: 259)
LTS: Một người trẻ từ Virginia gửi bài cho chúng tôi: Bởi Vì Lòng Xót Thương Chúa quá cao vời và Mẹ Maria luôn đoái thương nhân loại yêu đuối chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con. Amen.
25 Tháng Sáu 20194:54 SA(Xem: 201)
Con học được nhiều điều tốt ở nền văn hoá Mỹ là: 1. Luôn cảm ơn (Thank You), xin lỗi (Pardon me, Excuse me), tôi lấy làm tiếc (Sorry), làm ơn (Please). 2. Khi phải đi qua mặt người khác, khi đụng vào ai, khi đi lách vào hàng ghế trong nhà thờ...thì họ luôn mỉm cười và nói xin lỗi. 3. Khi bị ho hay bị hắt hơi, họ lấy giấy che miệng,
23 Tháng Sáu 20196:44 CH(Xem: 363)
Trong bài trước, tôi đã kể về những gian nan, khốn khó của vị linh mục mà tôi gọi là cha Joe. Ngài kể tiếp: "Thật sự ở Mỹ, người ta không đói về vật chất nhưng lại đói khát về tinh thần. Nhất là những người sang Mỹ một mình, không gia đình, không thân nhân và không rành tiếng Anh. Nếu không tiền bạc,
23 Tháng Sáu 20193:06 CH(Xem: 206)
Cách đây khoảng 7 năm, có một vị linh mục ở vùng tiểu bang lạnh miền đông bắc nước Mỹ đã đọc về đề tài Đức Mẹ Medjugorje trên www.memaria.org và memaria.net của chúng tôi. Vì thế, ngài gọi điện thoại kể rằng chính ngài cũng nhận được rất nhiều ơn lành của Đức Mẹ Medjugorje. Gần đây, ngài lại gọi điện thoại cho tôi và kể cho tôi nghe về cuộc đời ba chìm bẩy nổi...

CN 4136: TẠ ƠN GIỜ CỦA MẸ ĐÃ GIÚP CON VƯỢT QUA TAI BIẾN!

14 Tháng Giêng 20197:49 SA(Xem: 348)
medu1CN 4136: TẠ ƠN GIỜ CỦA MẸ ĐÃ GIÚP CON VƯỢT QUA TAI BIẾN!

Đây là cảm nghiệm của một linh muc tại GP Vinh, cuộc đời tạ ơn Đức Mẹ, sau 24 năm ung thư và hiện nay đang vượt qua tai biến.

Cách đây 5 tháng (19/08/2018) ai đến bệnh viện hữu nghị đa khoa Nghệ an thành phố Vinh thăm tôi, họ cũng đều sững sờ và thất vọng. Tôi bị hôn mê phải nằm nơi phòng cấp cứu trong vòng 12 tiếng đồng hồ, vì các bác sĩ chưa tìm ra căn nguyên cơn bệnh của tôi.

Chiều ngày 20 thì gặp bác sỹ Tùng người công giáo lúc tôi bị hôn mê và bị bán thân bất toại. Tay và chân bị tê liệt hoàn toàn. Bác sĩ chụp hình não bộ thì khám phá ra tôi bị tai biến mạch máu não và cấp cứu theo hướng tai biến, trước tiên bác sỹ chích thuốc khỏi hôn mê.

Tôi đã hồi tỉnh dần nhưng trong tình trạng bị bãi liệt bán thân, vệ sinh cá nhân, ăn uống đều phải nhờ người khác.

Khi cử động lại một tay tôi dùng điện thoại rất khó nhưng tôi vội nhắn tin cho chị Kim Hà kêu gọi nhóm GCM và những người thân mà tôi liên đới cầu nguyện. Tôi có nói với chị Kim Hà và mọi người sự sống sự chết của tôi đặt trong tay Mẹ.

Suốt 2 tháng nằm một chỗ tôi viết những cảm nghiệm đồng hành với người cận tử.

"Trên con phố nhỏ trước bệnh viện hữu nghị đa khoa Nghệ an thành phố Vinh, nhìn những nóc nhà thờ vươn cao của giáo xứ Yên Đại người ta đi lại, ăn uống, mua bán, gò, hàn, còn tôi bỗng thấy thời gian co thắt lại. Tôi biết rõ những ngày tháng còn lại nỗi đau tâm hồn và thể xác.

"Cái thành phố nham nhở các tòa nha sừng sửng mọc lên và các góc đường bóng dáng ánh đèn vàng lập ló kia cũng chỉ là một lát cắt trong sự tiếp nối vĩnh cửu của thịnh vượng và suy tàn, của xây cất và sụp đổ. Vì tôi hiểu rằng không có gì mãi mãi, tất cả đều biến dạng, chuyển hóa, nối nhau không ngừng nghỉ".

Sinh ra làm người lớn lên vậy lộn với kiếp nhân sinh thành bại xong rồi chết. Suy nghĩ về cái hữu hạn của cuộc đời.

Sau 2 tháng tôi xuất viện. Cho đến hôm nay tròn 5 tháng tôi đã đi lại bình thường và trong những giờ công tác đến với người nghèo, họ rất ngạc nhiên vì thấy khác xa những ngày nằm viện và uống thuốc nào mà Cha mau phục hồi thế.

Tôi viết đôi hàng để tạ ơn Giờ Của Me, cảm ơn các ân nhân và thân nhân, vì khi tôi nằm viện cho đến hôm nay ngày nào tôi cũng có thời gian để nghe radio GCM. Cảm tạ tình thương Mẹ cho tôi được phục hồi.

Lm. Raphael Trân Xuân Nhàn,
13/1/2019