19 Tháng Giêng 20195:50 CH(Xem: 34)
Sau đây là cảm nghiệm của một phụ nữ trẻ mà tôi sẽ gọi cô là Anna. Cô kể: "Tôi có một tấm ảnh Thánh Tâm Chúa Giêsu. Tôi thường chiêm ngắm tấm hình Chúa và thưa với Chúa rằng: 'Lạy Chúa, mỗi ngày xin Chúa cho con yêu mến Chúa nhiều hơn!
19 Tháng Giêng 20191:48 CH(Xem: 40)
Trong Thánh Lễ chiều ngày thứ Sáu 18/1/2019, vào cuối lễ thì cha chủ tế Nguyễn Thanh Sơn chia sẻ vài lời bằng tiếng Anh cho các cháu của ông cụ Vincente vì cha Vinh Sơn đã chia sẻ bằng tiếng Việt trong bài giảng của ngài rồi. Sau đây là lời nhắn nhủ của Cha Nguyễn Thanh Sơn: "Ba tôi và ông Vincente đã quen biết nhau...
19 Tháng Giêng 20191:22 CH(Xem: 36)
Chiều ngày thứ Sáu 18/1/2019, chúng tôi tham dự một Thánh Lễ đưa chân cho ông cụ Vincente, một người quen trong nhóm Tông Đồ hoạt động nhằm đem Chúa đến cho mọi người. Vị linh mục trẻ tên Vinh Sơn đã nói về cụ Vincente trong bài giảng của ngài như sau:
19 Tháng Giêng 201912:33 CH(Xem: 34)
Ông Liêm Nguyễn từ Sàigòn chia sẻ cảm nghiệm qua email: "Chị Kim Hà và Ban Biên Tập Giờ Của Mẹ Thân Mến! Đầu dòng tôi xin chia sẻ cùng quý cha và các anh, chị phần cảm nghiệm này. Xin Chúa chúc phúc cho mọi người trong Ban Biên Tập được bình an trong Chúa và Mẹ Maria Quan Phòng.
16 Tháng Giêng 201912:36 CH(Xem: 61)
LTG: Một thành viên trong nhóm cầu nguyện của chúng tôi lúc đang đi chợ thì trượt chân té ngã và bị gẫy xương chậu. Chị phải nằm điều trị trong bịnh viện từ cuối tháng 12, 2018 cho đến nay. Chị phải trải qua cuộc giải phẫu và phải tập vật lý trị liệu để sớm đi lại được..
16 Tháng Giêng 20197:08 SA(Xem: 64)
LM Rafael Trần Xuân Nhàn, GP Vinh đã được ơn chữa lành bịnh tai biến mạch máu não. Từ khi bị bịnh cho đến khi lành bịnh hoàn toàn là 5 tháng trời. Cha đã viết một cảm nghiệm cảm tạ Chúa, Đức Mẹ và các thân nhân, bạn hữu, giáo dân và làm cho mọi người xúc động.
14 Tháng Giêng 20197:49 SA(Xem: 57)
Đây là cảm nghiệm của một linh muc tại GP Vinh, cuộc đời tạ ơn Đức Mẹ, sau 24 năm ung thư và hiện nay đang vượt qua tai biến.
11 Tháng Giêng 20197:21 CH(Xem: 65)
Đây là cảm nghiệm của bà Anna, một thành viên trong nhóm cầu nguyện của chúng tôi. Tuy bà đã lớn tuổi, lại bị mổ lưng nhiều lần; còn đôi chân bà thường bị chuột rút vào ban đêm nhưng bà rất siêng năng. Bà đi lễ hàng ngày, đọc kinh cầu nguyện thường xuyên với nhóm. Bà kể:
11 Tháng Giêng 20197:15 CH(Xem: 63)
Đây là cảm nghiệm từ một đọc giả của trang nhà www.memaria.org của chúng tôi là chị Vân từ Boston, Hoa Kỳ. Cách đây 10 năm, chị Vân gọi điện thoại sang California để nhờ nhóm cầu nguyện...
11 Tháng Giêng 20192:48 CH(Xem: 77)
Lời chia sẻ của Cô Sóng Biển, Bắc California gửi cho Kim Hà:

Mầu Nhiệm Của Việc Con Người Hòa Giải Với Thiên Chúa

26 Tháng Ba 20174:50 SA(Xem: 329)

meMầu Nhiệm Của Việc Con Người Hòa Giải Với Thiên Chúa

(St. Lêô Cả, Epist. 28 ad Flavianum, 3-4: PL 54, 763-767)

 


Thấp hèn được bảo toàn nơi uy nghi, yếu đuối nơi quyền năng và sự chết nơi hằng hữu. Để trả món nợ cho tình trạng tội lỗi của chúng ta, một bản tính bất khả khổ đau đã hợp với một bản tính có thể đau khổ. Bởi thế, để thực hiện việc chữa lành cần thiết cho chúng ta, Đấng trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và loài người này là con người Giêsu Kitô đã có thể chết đi nơi bản tính này và bất khả tử nơi bản tính kia.


Đấng là Thiên Chúa thật, bởi thế, cũng là Đấng đã được sinh ra trong một bản tính hoàn toàn trọn vẹn của một con người thực sự, toàn thể con người nơi bản tính riêng của Người, toàn thể con người nơi bản tính của chúng ta. Nói về bản tính của mình là chúng ta muốn nói đến những gì Thiên Chúa đã hình thành nơi chúng ta ngay từ ban đầu, và Người cũng đã mặc lấy nó để phục hồi nó.

Bởi vì, nơi Đấng Cứu Thế, không có một dấu vết nào của những gì tên cám dỗ đã mở đường dẫn lối đánh lừa con người tự mình bước vào. Như thế không có nghĩa là vì Người đã chấp nhận tham phần vào nỗi yếu đuối của loài người chúng ta nên Người cũng can dự vào tội lỗi của chúng ta.

Người đã mặc lấy bản tính của một người tôi tớ mà không bị ô nhơ tội lỗi, thăng hóa nhân tính của chúng ta mà không suy giảm thần tính của Người. Người đã tự hư không hóa chính mình; là Đấng vô hình Người đã trở nên hữu hình, là Hóa Công và là Chúa của tất cả mọi sự Người đã muốn trở thành một trong những con người hửu tử chúng ta. Tuy nhiên, đây là việc tự hạ của lòng cảm thương, chứ không phải là sự mất mát của quyền toàn năng. Bởi thế, Đấng tự bản tính là Thiên Chúa đã dựng nên con người cũng đã trở thành chính con người nơi bản tính của một tôi tớ.

Như thế là Con Thiên Chúa đã đi vào cái thế giới thấp hèn này. Người đã từ thiên ngai mà xuống, tuy nhiên Người vẫn không tách mình khỏi vinh quang Cha của Người. Người đã được sinh ra trong một thân phận mới, bằng một cuộc hạ sinh mới.

Người đã được sinh ra trong một thân phận mới, vì vô hình nơi bản tính của mình, Người đã trở nên hữu hình nơi bản tính của chúng ta. Ở ngoài tầm tay với của chúng ta, Người muốn ở trong tầm tay của chúng ta. Hiện hữu trước khi có thời gian, Người bắt đầu hiện hữu vào một khoảnh khắc trong thời gian. Là Chúa của vũ trụ, Người đã che giấu vinh quang vô cùng của mình đi và mặc lấy bản tính của một tôi tớ. Bất khả khổ đau như là một vị Thiên Chúa, Người vẫn không ngại trở thành một con người để có thể chịu khổ. Vốn bất tử, Người đã muốn qui thuận lề luật tử thần.

Đấng là Thiên Chúa thật cũng là người thật. Nơi việc hiệp nhất này không có vấn dề sai trái, miễn là nỗi thấp hèn của loài người và sự cao sang của Thiên Chúa cùng nhau hiện hữu trong một mối liên hệ tương giao.

Như Thiên Chúa không đổi thay nơi việc tự hạ của mình thế nào thì con người cũng không bị mất hút khi được thăng hóa như vậy. Mỗi bản tính thể hiện theo sinh hoạt của mình trong mối hiệp thông với nhau. Ngôi Lời làm những gì hợp với mình, xác thịt hoàn tất những gì hợp với xác thịt.

Một bản tính thì rạng rỡ với những phép lạ, còn bản tính kia lại trở thành nạn nhân của những tổn thương. Như Ngôi Lời không mất đi thân phận ngang hàng với vinh quang của Cha thế nào, xác thịt cũng không bỏ mất bản tính của loài người chúng ta như vậy.

Cần phải lập đi lập lại mãi mãi là, cùng một con người duy nhất lại thật sự là Con Thiên Chúa và cũng thực sự là con của con người. Người là Thiên Chúa, ở chỗ từ ban đầu đã có Lời và Lời ở nơi Thiên Chúa và Lời là Thiên Chúa. Người là con người, ở chỗ Lời đã hóa thành nhục thể và ở giữa chúng ta.

 


(Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ The Office of Readings, Saint Paul Editions, 1983, trang 1375-1376)