Monday, August 2, 202111:41 AM(View: 0)
Một độc giả tên Manny Ortiz kể càm nghiệm trên Spiritdaily.com rằng: "Tôi nhớ mình đã có tham dự một cuộc tĩnh tâm về Canh Tân Đặc Sủng vào năm 1986.
Monday, August 2, 202111:38 AM(View: 0)
Thưa cả nhà, Cho đến nay, chúng tôi đã đưa lên FB và các trang nhà của chúng tôi gồm: memaria.org, memaria.net và hddaminhthanhlinh.net được tất cả là 203 bài cảm nghiệm về Medjugorje. Trong suốt 20 cuộc hành hương mà chúng tôi đã tổ chức và đi chung, kể từ năm 1999 đến năm 2017, chúng tôi đã ghi chép các cảm nghiệm của các người chứng...
Sunday, August 1, 20218:03 PM(View: 9)
Nguồn: Spiritdaily.com (Hình cô Silvia Busi, người được ơn chữa lành tại Medjugorje năm 2005) Cô Silvia Busi người Ý bị bịnh lúc 16 tuổi và phải ngồi xe lăn vì đôi chân của cô không bước đi được. Nhưng 9 tháng sau, cô bỗng dưng hết bịnh vì cô tham dự một buổi Đức Mẹ Maria hiện ra với thị nhân Medjugorje là anh Ivan Dragicevic. Lúc này cô Silvia được 23 tuổi.
Sunday, August 1, 20217:50 PM(View: 7)
lts: Ông Paul Định Đoàn là một cư dân ở tiểu bang virginia, hoa kỳ. Ông đã từng đi hành hương với nhóm chúng tôi đến medjugorje vào tháng 9 năm 2004, và đến miền đông hoa kỳ vào đầu tháng 1 năm 2005.
Sunday, August 1, 20217:33 PM(View: 9)
Đây là câu hỏi mà những người quen biết thường đặt ra với những khách hành hương về từ Medjugorje (Mễ Du) trong đó có tôi. Với tôi, câu trả lời có thể là có cũng đúng; và không thấy Đức Mẹ cũng không sai.
Saturday, July 31, 20215:30 PM(View: 14)
Câu chuyện xẩy ra rất lạ lùng ở Medjugorje. Bỗng dưng có một thầy Phó Tế người Ái Nhĩ Làn, nghe được tiếng Chúa nói với thầy rồi thầy mua tặng cây Thánh Giá cho anh Hòa Vương. Sau đây là lời cảm nghiệm của anh Hoà Vương, vùng Stockton, California: Ngày 1 tháng 10 năm 2008, sau khi tham dự Thánh Lễ và lên Đồi Hiện Ra để cầu nguyện thì vợ chồng...
Saturday, July 31, 20215:27 PM(View: 11)
Sau đây là lời cảm nghiệm của anh Hoà Vương, vùng Stockton, California: "Đã ba tuần lễ trôi qua kể từ ngày tôi đi hành hương Medjugorje về, vậy mà tôi có cảm tưởng như mình vừa trải qua môt giấc mơ. Ồ, nhưng mà không vì đó là hiện thực. Dư âm của những ngày ở Medjugorje cứ vang vọng và ám ảnh tôi.
Saturday, July 31, 20215:05 PM(View: 11)
Lộ Đức đã cho tôi thêm nghị lực và sức mạnh để tiến về Mẹ Mễ-Du cũng không ngoài việc CẢM TẠ và TRI ÂN Mẹ, đặc biệt kỷ niệm 25 năm thành hôn của tôi. Mễ-Du còn cho tôi một thúc đẩy mạnh mẽ hơn vì là nơi Mẹ vẫn thân chinh hiện ra với con cái Mẹ. Còn gì sung sướng hơn khi diện kiến trực tiếp với Mẹ và thưa lên rằng: "Mẹ ơi! Con Yêu và Tri Ân Mẹ” Lòng
Saturday, July 31, 20215:02 PM(View: 7)
Sau chuyến hành hương Fatima và Lộ Đức năm 2007 tôi đã được một cảm nhận tri ân rất lớn lao tới Mẹ Maria, người mà tôi đã một lần tận hiến để làm chiến sĩ truyền giáo cho Mẹ …nhưng vì hoàn cảnh đổi thay mà tôi đã phải rũ “áo chiến y” để theo một con đường khác.
Friday, July 30, 20218:06 AM(View: 28)
Không có đủ ngôn ngữ để lấy đi sự phiền muộn và đau buồn. Tôi học được bài học vào 20 năm trước khi tôi chứng kiến cảnh hoang tàn tại Ngũ Giác Đài (Pentagon) khi chuyến bay 77 bị bọn khủng bố sử dụng vào ngày 11/9/2001. Khi tôi đứng chung với 400 thân nhân của các nạn nhân đau buồn thương tiếc sau khi 184 người trong các gia đình của họ và bạn bè họ bị ám sát.

Bài thơ đã làm đau thắt lòng người trước vận nước điêu linh của dân tộc Việt.

Tuesday, January 29, 201911:35 PM(View: 477)
IMG_0507 Bài thơ đã làm đau thắt lòng người trước vận nước điêu linh của dân tộc Việt.
                              
  Mai con lớn !
                                
                               Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán
                                Tiếng Việt mình, nói nhỏ nhé con ơi
                                Dù mình sống trên quê hương, đất Tổ
                                Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!

                                Mai con lớn lấy chồng sao tránh khỏi
                                Bọn Hán kia tìm mọi cách “gieo nòi”
                                Còn trai Việt thoát sao đời nô lệ?
                                Chẳng biết lúc nào mất nội tạng, con ơi!

                                Mai con lớn, chữ mình con quên hết
                                Khắp nơi nơi toàn kiểu chữ tượng hình
                                Sử sách Việt sẽ ngày càng mai một
                                Ai nhớ từng có Âu Lạc với Văn Lang!

                                Mai con lớn đến nơi nào cũng cúi
                                Xứ mình nhưng chẳng dám ngẩng cao đầu
                                Vào quán xá nhớ nép mình trong góc kẹt
                                Đừng tranh ăn với lũ đói bên Tàu!

                                Mai con lớn những nơi nào đẹp nhất
                                Hạ Long, Ninh Bình, Đà Lạt, Phong Nha…
                                … và nhiều chỗ con đừng héo lánh
                                Người Việt ta không tới đó nữa con à!

                                Mai con lớn những kinh đô, thành quách
                                Những tượng thờ tiên tổ, các Hùng Vương
                                Những ngôi miếu tôn vinh Bà Trưng, Bà Triệu
                                Sẽ bị đập tan, lăn lóc giữa hoang tàn!

                                Mai con lớn, đồ ăn toàn bẩn, độc
                                Của ngon đều bị tước hết con ơi
                                Mai con lớn biển, sông, hồ nhiễm độc
                                Nước thải phương xa không ngớt đổ về!

                                Mai con lớn xin con đừng òa khóc
                                Hận tiền nhân sao nỡ để cháu con mình
                                Sống trong lòng giặc thở không dám thở
                                Vì thời của mẹ cha, ai cũng chỉ muốn “được yên bình”!

                                Mai con lớn xin con đừng hờn trách
                                Tổ tiên hèn với giặc, ác với cháu con
                                Con hãy hiểu ngày hôm nay ai cũng nói
                                “Ta không đòi được đất thì để con cháu ta đòi”!

                                Mai con lớn xin con đừng phẫn hận
                                “Ngày xưa giặc chưa vào sao câm nín, im ru?
                                Nay giặc ở khắp mọi miền bờ cõi
                                Bắt cháu con đòi, nghe có lọt tai không?

                                Mai con lớn, thôi mẹ không nghĩ nữa…
                                Chỉ mong bình minh đến thật mau…
                                Và tất cả chỉ là cơn ác mộng
                                Xin Thiên cơ ban tặng một phép màu…

                                Tác giả: Vô Danh