Saturday, June 12, 202111:56 AM(View: 1)
Nguồn: Medjugorje.com Ngày 17/4/2021, người sáng lập hội Caritas ở Birmingham,thuộc tiểu bang Alabama, thường được gọi là Friend of Medjugorje, đã bị bịnh tim cấp tinh. Ông đã qua một cuộc giải phẫu vào ngày 20/4/2021. Ngày 7/5/2021, ông ấy kêu gọi cộng đoàn của ông cùng tĩnh tâm và chia sẻ ý nghĩa của các thông điệp của Đức Mẹ...
Saturday, June 12, 20217:37 AM(View: 2)
Ngày hôm qua, 11/6/2021, Lễ Kính Thánh Tâm Chúa Giê su, chúng tôi tích cực hưởng ứng lời kêu gọi cùng đọc kinh Mân Côi chung trên toàn thế giới để cầu nguyện cho toàn thể các linh mục trên toàn thế giới. Vì thế vợ chồng tôi cùng nhau sốt sắng đọc kinh Mân Côi Năm Sự Sáng vào đúng 12 giờ trưa, giờ California và đọc thêm nhiều Chuỗi kinh Mân Côi khác...
Saturday, June 12, 20217:28 AM(View: 3)
Lúc sinh thời, Thánh Đa Minh đã có lần quả quyết : ‘‘ Không có cách nào cứu vãn tình thế cách hiệu lực bằng đọc và suy gẫm mầu nhiệm kinh Mân Côi’’. 1. Khí giới truyền giáo hiệu lực : Kinh Mân Côi Cha Đa Minh đã nhắc lại kinh nghiệm mục vụ trên đây bởi vì chính ngài đã dùng khí giới kinh Mân Côi để chống lại bè rối Albigeois.
Saturday, June 12, 20216:46 AM(View: 3)
Nguồn: Spiritdaily.com 1. Nạn hỏa hoạn ở miền Nam California: Một đọc giả là bà Deirdre Eliot kể rằng:
Friday, June 11, 20219:38 PM(View: 7)
Ông Phero vốn là ông ngoại của Diễm Thái. Diễm là một thành viên của Huynh Đoàn Đa Minh, giáo xứ Thánh Linh. Mấy hôm nay, Huynh Đoàn chúng tôi đến nhà dự Thánh Lễ cầu hồn cho ông, và chiều nay là lễ đưa chân ông ở nhà thờ.
Friday, June 11, 20211:25 PM(View: 16)
“Đừng để cho Satan lừa bịp các bạn để nghĩ rằng bạn có thể lập lại lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện không thể lập lại được. Một người Mẹ không thể lập lại đứa con của bà.
Thursday, June 10, 202112:35 PM(View: 26)
Nguồn: 101Foundation.com Một bà Sơ kể lại những phép lạ của Thánh Cả Giuse. Bà nhấn mạnh rằng nếu ta muốn Thánh Cả bảo vệ cho các cái ví, bóp, valise, túi xách của mình thì nhớ để một hình của Thánh Giuse hay một bản kinh về Thánh Giuse ở trong ví và bóp của mình.
Thursday, June 10, 20214:33 AM(View: 26)
“Đừng để cho Satan lừa bịp các bạn để nghĩ rằng bạn có thể lập lại lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện không thể lập lại được. Một người Mẹ không thể lập lại đứa con của bà. Một ngọn suối không thể lập lại dòng nước của nó. Mặt trời không thể lập lại tia sáng của nó, và trái tim con người không thể lập lại lời cầu nguyện. Vì Chúa Thánh Thần cầu nguyện...
Thursday, June 10, 20214:28 AM(View: 23)
Nguồn: Caritas of Birmingham Trong bài phỏng vấn gần đây giữa thị nhân Mirjana và các khách hành hương nói tiếng Anh tại Medjugorje, cô Mirjana đã trả lời một số câu hỏi về ngày sinh nhật của cô như sau:
Wednesday, June 9, 202111:10 AM(View: 30)
Khi chúng ta quá bận rộn, bị căng thẳng hay trong tình trạng khó khăn, hãy cầu nguyện. Thánh Gioan Phaolo nói ta hãy kêu xin Lòng Thương Xót Chúa khi mọi sự đi sai lạc trong tâm hồn hay ở chung quanh ta. Ma quỷ giống như con chó có dây xích, nó sẽ cắn ta nếu ta ở gần nó.

TÌNH YÊU DIỆU KỲ.

Saturday, February 23, 20193:12 AM(View: 874)
metc2TÌNH YÊU DIỆU KỲ.

Mẹ tôi bị chứng bệnh tâm thần phân liệt - hậu quả của những cơn đột quỵ mà trước đây bà vẫn thường gặp phải. Vì chứng bệnh đó mà chỉ trong vòng một thời gian ngắn, từ một người mạnh khỏe, lúc nào cũng tươi cười, bà dần không thể tự làm những công việc thường nhật được nữa. Với hoàn cảnh gia đình tôi lúc này, đây quả là một cú sốc. Chồng tôi công tác ở xa, thỉnh thoảng mới về nhà được vài ngày; còn tôi thì cần phải đi làm để có thể trang trải chi phí cho cả gia đình. Đồng lương ít ỏi của tôi không cho phép tôi có thể thuê một người giúp việc cho mẹ. Thế là tôi chỉ trông chờ vào hai đứa con của tôi, Theresa 9 tuổi và Ben vừa lên 6, trong việc giúp đỡ, chăm sóc bà ngoại.

Nhưng càng ngày, tình hình của mẹ tôi càng xấu dần đi. Đến lúc này thì bà lúc nhớ lúc quên, hành động ngây ngô như một đứa trẻ, suốt ngày lẩm bẩm những điều không đầu không đuôi... Tôi biết đã đến lúc tôi phải đối mặt với một quyết định khó khăn: bỏ việc ở công ty.

Dù rất tiếc nuối vị trí mình đang làm nhưng tôi hoàn toàn không còn sự lựa chọn nào khác. Mẹ đang cần tôi, và tất nhiên, tôi không thể để bà một mình được. Thế là ngay ngày hôm sau, ba mẹ con tôi dắt díu nhau về ở bên nhà ngoại.

Thời điểm gian nan nhất là khi mẹ tôi không còn nhớ mặt con cháu mình, cứ một mực cho rằng chúng tôi là người lạ. Thỉnh thoảng, bà còn tỏ ra hết sức ngạc nhiên vì không thể nhận ra ngôi nhà mà mình đã sinh sống suốt hơn 30 năm ròng. Có lần, tôi dọn bữa tối cho mẹ, bà cứ ngỡ là mình đang đi ăn ở nhà hàng nên nhất quyết đòi thanh toán hóa đơn.

Các con tôi từng có rất nhiều thời gian bên bà ngoại trước khi bà bị bệnh. Khi đó, mẹ vẫn thường giúp tôi trông nom chúng mỗi khi tôi bận bịu việc cơ quan. Ba bà cháu thương nhau lắm, cứ quấn quýt bên nhau không lúc nào rời. Mẹ dạy con gái Theresa của tôi nhồi bột và nướng bánh. Thỉnh thoảng, bà lại cặm cụi sơn móng tay cho con bé - điều mà nó rất thích. Còn Ben - con trai tôi - thì được bà ngoại bày cho đủ mọi trò chơi, từ Go Fish, Crazy Eight đến cả trò Rummy mà bà thích nhất.

Thế nhưng lúc này đây, bọn trẻ phải học cách làm quen với một "bà ngoại mới", và với những thay đổi trong thói quen sinh hoạt hàng ngày. Giấc ngủ của chúng thường bị ngắt quãng bởi mẹ tôi hay tỉnh giấc lúc nửa đêm, lục đục làm việc gì đó hay rì rầm nói chuyện một mình. Bà không còn có thể chăm sóc cho chúng như trước, không chơi đùa hay âu yếm chúng nữa. Giờ đây, bà chỉ như một đứa bé cần được chăm sóc và yêu thương thật nhiều.

Hôm nọ, tôi bất ngờ nhìn thấy Ben bỏ hẳn chương trình phim hoạt hình yêu thích nhất của mình để dành thời gian ngồi chơi với bà ngoại. Thằng bé dạy lại cho bà chơi trò Rummy, trò mà trước đây bà vẫn rất thích.

- Rummy! - Nó kêu thét lên. - Bà ngoại thắng rồi!

Rõ ràng, thằng bé đã nhường cho bà ngoại thắng, dẹp hẳn cái tính háo thắng thường ngày.
Cứ thế, nó kiên nhẫn, tận tình chỉ cho bà từng chút một, mặc dù bà đã quên hết cách chơi, thậm chí chẳng còn nhận được mặt quân bài. Nhiều lần sau đó cũng vậy, tôi nhìn thấy trong ánh mắt và giọng nói thằng bé tràn ngập tình thương mỗi khi nó ngồi chơi bài với bà ngoại.

Một lần, mẹ tôi bị viêm phổi, phải vào viện điều trị mấy ngày. Khi chúng tôi đón bà về, các bác sĩ dặn rằng phải tập cho bà cử động thường xuyên theo phương pháp vật lý trị liệu để giữ cho các cơ ở tay và chân không bị thoái hóa. Tôi loay hoay mãi với những bài tập mà chẳng thể nào giúp mẹ khá hơn, nhưng Ben thì có cách của riêng nó. Thằng bé biến bài tập thành một trò chơi. Cứ mỗi chiều, nó và bà lại cùng chơi bóng trong nhà, vừa nhẹ nhàng lại vừa bảo đảm rằng đôi chân bà ngoại được hoạt động.

- Vào, vào rồi! - Nó la lên, giơ tay lên đầu mỗi khi mẹ tôi đá được trái bóng đi.

Còn Theresa, thỉnh thoảng, tôi thấy con bé gạt nước mắt, ngậm ngùi và tủi thân khi bà không thèm đoái hoài gì đến nó. Điều đó khiến tôi rất lo, sợ rằng con bé sẽ nghĩ rằng bà không còn thương nó nữa. Nhưng rồi một bữa nọ, tôi bắt gặp Theresa ngồi với bà ngoại bên bàn học. Đôi bàn tay nhăn nheo của mẹ tôi đang đặt trong lòng bàn tay nhỏ nhắn của nó.

- Ngoại thích màu nào nè? - Con bé dịu dàng hỏi rồi cặm cụi sơn móng tay cho bà một cách nhẹ nhàng, đầy trìu mến. Lần khác, Theresa ngồi bên chiếc piano, dạo những bài hát mà nó biết bà ngoại sẽ nhớ ra, hoặc những bài mà trước đây, hai bà cháu từng hát chung với nhau. Mẹ tôi lẩm nhẩm hát theo, còn con bé mỉm cười rất tươi, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc.

Tôi cứ ngỡ rằng mình sẽ phải vất vả để dạy cho các con cách thích nghi với những thay đổi hoàn cảnh quá lớn này, nhưng thay vào đó, chính tôi lại được học từ chúng. Những bài học ấy không được phát ra bằng ngôn từ mà thông qua việc làm, qua ánh mắt ngây thơ, qua đôi tay bé bỏng và trái tim biết yêu thương của hai đứa trẻ.

Nguồn : giaoducconggiaohdgm.org