27 Tháng Sáu 20196:17 CH(Xem: 116)
LTS: Một người trẻ từ Virginia gửi bài cho chúng tôi: Bởi Vì Lòng Xót Thương Chúa quá cao vời và Mẹ Maria luôn đoái thương nhân loại yêu đuối chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con. Amen.
25 Tháng Sáu 20194:54 SA(Xem: 106)
Con học được nhiều điều tốt ở nền văn hoá Mỹ là: 1. Luôn cảm ơn (Thank You), xin lỗi (Pardon me, Excuse me), tôi lấy làm tiếc (Sorry), làm ơn (Please). 2. Khi phải đi qua mặt người khác, khi đụng vào ai, khi đi lách vào hàng ghế trong nhà thờ...thì họ luôn mỉm cười và nói xin lỗi. 3. Khi bị ho hay bị hắt hơi, họ lấy giấy che miệng,
23 Tháng Sáu 20196:44 CH(Xem: 167)
Trong bài trước, tôi đã kể về những gian nan, khốn khó của vị linh mục mà tôi gọi là cha Joe. Ngài kể tiếp: "Thật sự ở Mỹ, người ta không đói về vật chất nhưng lại đói khát về tinh thần. Nhất là những người sang Mỹ một mình, không gia đình, không thân nhân và không rành tiếng Anh. Nếu không tiền bạc,
23 Tháng Sáu 20193:06 CH(Xem: 107)
Cách đây khoảng 7 năm, có một vị linh mục ở vùng tiểu bang lạnh miền đông bắc nước Mỹ đã đọc về đề tài Đức Mẹ Medjugorje trên www.memaria.org và memaria.net của chúng tôi. Vì thế, ngài gọi điện thoại kể rằng chính ngài cũng nhận được rất nhiều ơn lành của Đức Mẹ Medjugorje. Gần đây, ngài lại gọi điện thoại cho tôi và kể cho tôi nghe về cuộc đời ba chìm bẩy nổi...
20 Tháng Sáu 20195:48 CH(Xem: 132)
Huynh Đoàn Đa Minh của giáo xứ Thánh Linh, California được thành lập vào tháng 5 năm 2005,
18 Tháng Sáu 20192:12 CH(Xem: 126)
Ngày Chúa nhật 16/6 vừa qua, cô K là người con gái của anh N. Ngô đến với Huynh Đoàn Đa Minh, giáo xứ Thánh Linh của chúng tôi. anh Ngô là hội viên lâu năm của Huynh Đoàn. Anh vừa qua đời tại viện Dưỡng Lão.
15 Tháng Sáu 20198:55 CH(Xem: 135)
Tôi cũng biết là tại xứ Mỹ này có rất nhiều gia đình thiếu người cha vì ly dị, vì cha đi làm ăn xa hay vì nhiều lý do khác. Tôi cầu xin Chúa ban bình an cho các gia đình, nhất là những gia đình thiếu thốn tình yêu phụ tử.
13 Tháng Sáu 20198:00 CH(Xem: 149)
Trưa ngày Chúa Nhật nhằm ngày Đại Lễ Chúa Thánh Thần, 9/6/2019 khi vợ chồng tôi vừa đi lễ về thì cô bạn Như Mai rủ tôi vào bịnh viện thăm một thành viên của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi là chị H. đang bị bịnh nặng.
13 Tháng Sáu 20196:00 CH(Xem: 139)
Cách đây khoảng 2 tuần, nhóm cầu nguyện của Huynh Đoàn Đa Minh thuộc giáo xứ Thánh Linh cùng nhau đến viện dưỡng lão để cầu nguyện cho một đoàn viên là Ông N. Trước đó khoảng 1 tuần thì cũng có một số anh chị em trong nhóm đi thăm và cầu nguyện cho ông.
09 Tháng Sáu 20195:04 CH(Xem: 153)
Hôm nay là ngày Đại Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống và cũng là ngày Sinh Nhật của giáo xứ Thánh Linh của chúng tôi nên cả cộng đoàn giáo xứ mừng ngày Sinh Nhật. Sau Thánh Lễ, gia đình tôi đến hội trường xem văn nghệ và mua thức ăn ủng hộ cho giáo xứ gây quỹ.

CN 4154: ƯỚC MƠ TUỔI THƠ

23 Tháng Ba 20198:47 CH(Xem: 300)
ợN 4154: ƯỚC MƠ TUỔI THƠ

Khi còn nhỏ, tôi chỉ có khả năng mua guốc làm bằng gỗ mộc thấp và nhẹ tênh để đi học. Lớn lên khi thi đậu vào trường Nữ Trung Học Đồng Khánh Huế vào đầu thập niên 1960, cứ vào mỗi mùa Đông khi những cơn mưa kéo dài lê thê suốt cả tháng trường, bà Tổng Giám Thị ra lệnh cho lũ học sinh con gái chúng tôi phải mang dép làm từ các vỏ lốp xe màu đen, hai dây tréo nhau, người ta thường gọi là giầy Bình Trị Thiên. Giầy này vừa thô xấu, vừa quê mùa. Mỗi lần phải mang đôi giầy này là một lần tôi bực mình.

Vào mùa mưa ở Huế thì thật là khốn khổ. Nhà tôi nghèo, khi đạp xe đạp đi học thì phải mang áo mưa bằng vải nhựa rẻ tiền. Hễ mặc vài lần thì chỗ nách áo mưa rách rộng ra làm cho con bé ướt như chuột lột. Khi vào lớp học thì cứ rét run lên lập cập. May mà ít khi bị cảm lạnh. Đôi dép Bình Trị Thiên hay đôi guốc mộc đều trơn trợt dễ bị té ngã.

Mãi đến năm tôi học đệ tứ, đệ tam thì mẹ tôi mới mua cho tôi một đôi guốc cao gót thường được gọi là guốc ĐaKao. Thuở đó, ai mà có đôi guốc ấy thì cứ như là có được bảo bối. Con bé quý đôi guốc hơn vàng, con bé cất kỹ vào tủ đựng quần áo và chỉ dám đi guốc quý ấy vào mỗi ngày Chúa Nhật, khi đi nhà thờ, hay khi dự những buổi lễ nào long trọng. Buổi chiều sau khi đi học về, tôi lại lôi đôi guốc từ trong tủ ra rồi đi tới, đi lui trên cái giường đi văng vì sợ nó mòn và dơ. Lúc ấy tôi cứ tưởng tượng mình như là một cô người mẫu đi trên catwalk.

Khi gia đình dọn vào Sàigon, tôi vẫn thường đi chợ Bến Thành để nhìn ngắm mấy tiệm bán giầy và guốc. Có lần một người thân của tôi dẫn tôi đi khắp mấy hàng giầy ở vùng ĐaKao và hứa rằng sẽ mua cho tôi một đôi giày nhung đen. Hai người đi suốt mấy buổi, từ vùng Đakao cho đến chợ Bến Thành mà cuối cùng chẳng mua được đôi giày hay đôi guốc nào. Từ đó từ ngữ "Đôi Giầy Nhung" đã in sâu vào tâm khảm tôi. Về sau, khi đi làm có tiền, tôi bắt đầu mua hài, mua giầy, mua guốc, chẳng phải là mình cần nhưng từ trong tiềm thức, tôi tự thưởng cho mình những gì mình đã ao ước từ khi còn nhỏ mà không có.

Lâu rồi có lần một vị Giám Mục giáo phận Thanh Hoá sang Mỹ và chia sẻ tâm tình của ngài là ao ước cho từng trẻ nhỏ của giáo phận Đức Cha được một đôi dép để các cháu khỏi phải bị đạp miểng chai hay đạp vào đinh hay đá nhọn. Đó là một giấc mơ rất bình thường của một vị cha chung. Lời chia sẻ của ngài đã đánh động tâm thức tôi.

Thật sự kể từ khi thành lập Radio Giờ Của Mẹ, qua phương tiện truyền thanh và truyền thông, qua các trang nhà Memaria.org, Memaria.net và hddaminhthanhlinh.net, chúng tôi luôn tạo điều kiện tốt để các linh mục và tu sĩ nam nữ đến từ VN được lên đài miễn phí để xin sự giúp đỡ của mọi người hầu phục vụ lợi ích phần hồn và phần xác cho đồng hương Việt Nam. Chúng tôi cũng dành những trang nhà để đăng miễn phí các lá thư xin trợ giúp của các vị linh mục và tu sĩ nam nữ từ VN. Kết quả rất khả quan mà chỉ Chúa biết rõ mà thôi.

Tôi cũng muốn trở thành người tốt luôn và có thể giúp mọi người, đặc biệt là các trẻ thơ có đôi dép, đôi giầy và đôi guốc để bảo vệ đôi chân chim nhỏ của các cháu. Tôi rút ra kinh nghiệm cho chính mình là không bao giờ nên hứa cuội, hứa xạo và hứa hão huyền. Không làm đau lòng những người khác, nhất là người nghèo và các trẻ thơ. Bản thân tôi cũng chẳng bao giờ tin những lời hứa xa vời và không thực tế. Hứa mà không làm là tự mình hạ thấp uy tín của chính mình, làm giảm niềm tin của người khác dành cho mình. Tôi nghĩ mình hãy cứ sống thật, làm việc phục vụ không vụ lợi và làm mọi sự  với trái tim hiền lành và nhân ái.

Kim Hà, 23/3/2019