01 Tháng Sáu 20206:02 SA(Xem: 29)
"Thuở trời đất nổi cơn gió bụi, Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên." (Chinh Phụ Ngâm) Cuộc đời là một cuộc hành trình không ngơi nghỉ. Từ đó, chúng ta học được rất nhiều điều bổ ích. Cuộc đời cũng là một cuộc gặp gỡ không ngừng, gặp những người xa lạ rồi trở thành người quen.
31 Tháng Năm 20202:10 CH(Xem: 37)
Hôm nay 31/5/2020 là ngày Đại Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, cũng là ngày mà Đức Mẹ Maria đi viếng Bà Thánh Elizabeth. Riêng đối với gia đình chúng tôi thì đây là kỷ niệm 35 năm ngày dọn vào ngôi nhà mới duy nhất của mình ở California. Tôi nhớ ngày 31/5/1985, tôi đã xin phép sở làm về sớm để dọn từ nhà thuê sang nhà mua.
29 Tháng Năm 20206:40 SA(Xem: 117)
Sau đây là cảm nghiệm của một nữ y tá, người luôn chăm sóc cho các bịnh nhân gần chết: "Tôi chăm sóc cho một phụ nữ, bà này được nhìn thấy các thiên thần ở trong phòng bà. Tôi thường được nghe bà ta nói chuyện với các thiên thần. Một đêm kia, tôi đến giường bà và hỏi xem bà đang nói chuyện với ai.
24 Tháng Năm 202011:36 SA(Xem: 51)
Chắc mọi người đã nhận được thông báo: Đức Cha GP Orange, CA đã cho các Giáo Xứ được cử hành thánh lễ lại đúng ngày lễ Kính Mình Máu Thánh Chúa Kitô, Chúa Nhật, ngày 14 tháng 6 năm 2020. Đó là tin vui lớn lao choi mọi người. Tôi xin chia sẻ: "Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho” (Lc 10, 9).
21 Tháng Năm 20207:53 SA(Xem: 89)
Tại Chicago, Hoa Kỳ có một người ẩn danh thường gửi cho ông Michael Brown, Spiritdaily.com những tin nhắn về các thông điệp từ Trời Cao. Ngày 15 tháng 5 năm 2020, ông Michael Brown nhận thêm một thông điệp khác. Xin mọi người cầu nguyện để xin ơn biện phân Thần Khí: “Các con ơi, hãy cầu nguyện và tiếp tục cầu nguyện để lấy đi sự nghi ngờ và buồn bã. "
20 Tháng Năm 20206:24 CH(Xem: 91)
Nguồn Spiritdaily.com Một thị nhân ở nước Brazil (Ba Tây, Nam Mỹ) có tên là Pedro Regis được thấy Đức Mẹ Maria và Mẹ nói: “Một biến cố đáng sợ sẽ xẩy ra trong Nhà Chúa và làm cho đức tin của nhiều người bị lung lay. Các con hãy chú ý. Dù bất cứ điều gì xẩy ra đừng rời xa chân lý."
20 Tháng Năm 20203:44 SA(Xem: 94)
Nguồn: Spiritdaily.com 1. Tại Phi Luật Tân Báo the Philippine Daily Inquirer có đăng lại một lá thư của Hồng Y Ricardo J. Vidal, cựu TGM của giáo phận Cebu, đã viết cho các vị giám mục Phi Luật Tân từ lâu rồi về sự nguy hiểm của nước Trung Hoa. Vào ngày 17/10/1949, ĐHY Vidal lúc ấy đang cai quản vùng Lipa. Ngài xin các vị giám muc hãy cầu nguyện nhiều vì...
19 Tháng Năm 202012:13 CH(Xem: 120)
Một buổi chiều, ông Puharich và một nhà phóng viên tên là Jorge Rizzini, cả hai đến thành phố São Paulo. Họ đặt một cái máy ảnh và quay phim ở phòng bên cạnh. Nếu ông Arigo làm gì sai thì họ sẽ thấy ngay.
18 Tháng Năm 20208:16 CH(Xem: 73)
Nguồn: Spiritdaily.com Ông Lúcio Bittencourt, một người luôn ủng hộ những người làm thợ mỏ đã đến Congonhas để gặp gỡ ông Arigo. Ông Lucio rất cảm động khi gặp ông Arigo nên ông ta mời ông Arigo nghỉ tại một khách sạn tên là the Hotel Financial. Dù ông Arigo không biết nhưng ông Bittencourt đang bị ung thư phổi...
18 Tháng Năm 202012:42 CH(Xem: 87)
Có thể bạn đã nghe nói về ông mà cũng có thể là chưa. Ông ấy là một tín hữu Công giáo ở vùng rừng núi nước Ba Tây (Brazil), Nam Mỹ. Trong lịch sử, ông ta là người chữa lành đặc biệt nhất trong các kẻ sống, chỉ trừ có Chúa Giê su mà thôi. Vâng, bạn đang đọc điều này là điều đúng theo các tài liệu lịch sử và khoa học.

Con nhớ Mẹ thật nhiều, Mẹ ơi!

15 Tháng Năm 20198:24 CH(Xem: 229)

meCon nhớ Mẹ thật nhiều, Mẹ ơi!

Tôi vẫn nhớ những dư hương êm đẹp thời thơ ấu, nhất là về Mẹ tôi, người luôn tần tảo, làm lụng vất vả và khó nhọc để nuôi nấng chúng tôi nên người.

Nhớ mãi ngày 15/10, ngày chị tôi mất khi đang tuổi “trăng rằm”. Chị xinh thiệt xinh, nhưng bị bịnh tim nặng, ban đêm phải nửa nằm nửa ngồi trên ghế bố đặt luôn trên giường, phủ màn chống muỗi. Như thường lệ, Mẹ ghé vào màn hỏi chị muốn ăn gì để Mẹ mua sau khi đi lễ sáng về. Không thấy trả lời, Mẹ khẽ lay người chị, nhưng chị không còn hơi thở nào nữa, chị đã âm thầm đi thật xa… Mẹ hốt hoảng, ngã bật ra phía tường… Và cũng thật lạ, đêm hôm đó, chị thật tỉnh táo, leo xuống giường, đi đến phía sau nhà nơi anh tôi đang làm việc, nói chuyện vu vơ với anh, uống chút cà phê, ăn tí bánh, nằm trên chiếc ghế dựa, rồi hai anh em kể chuyện với nhau khá lâu… Vậy mà chị đã từ giã chúng tôi thật nhẹ nhàng để về Thiên quốc.

Chuỗi Mân Côi vẫn không rời tay chị, ngay khi đã nhắm mắt lìa đời. Mẹ tôi khóc như mưa, như suối như sông. Lúc đó tôi còn nhỏ xíu, sáng sớm được các anh chị gọi dậy, mặc quần tây áo sơmi chỉnh tề, rồi đến trưa đội lên đầu một vành tang trắng… lúc đó mới biết là nhà có tang, có “đám ma”. Tóc Mẹ lại thêm nhiều sợi bạc.

Những năm tháng sau đó, Mẹ càng vất vả và lo toan nhiều hơn cho đàn con. Cơm trộn khoai, bo bo… ăn rệu rã, đói và đói. Các anh chị tôi tìm đường vượt biên, tìm lối thoát cho chính mình và cho gia đình. Mỗi khi có anh hay chị nào ra đi, Mẹ luôn ngồi đọc kinh cầu nguyện trong giường rất lâu. Cho đến bây giờ, tôi vẫn nhớ những đêm khuya xa xưa ấy, khi chợt tỉnh giấc vì tiếng chuông nhà thờ lúc 4 giờ sáng, tôi thấy bóng Mẹ ngồi đọc kinh trong giường đơn côi, đầy đau khổ. Ngày ấy, có ai biết con mình sẽ đi đâu về đâu, “một là nuôi Má, hai là nuôi cá, ba là Má nuôi”; mà nếu may mắn đi thoát, biết ngày nào mới có thể gặp lại con mình, rồi con mình sẽ sống làm sao trên xứ lạ quê người. Ra đi là biền biệt, ngàn trùng xa cách…

Lời kinh cầu mà Mẹ dâng lên Chúa và Đức Mẹ Maria có lẽ đã được nhậm lời, các anh và chị dâu tôi đều vượt thoát bình an, dù có người đã phải ngồi tù vài lần hay trốn chui trốn nhủi vài năm. Những năm tháng khổ đau, thương nhớ ấy hằn lên mái tóc và dáng Mẹ hao gầy. Khi nhận được “mật thư” của các anh báo tin đã đến đảo bình an, Mẹ đã có nụ cười trên môi, nhưng ánh mắt Mẹ vẫn buồn, buồn lắm khi phải xa từng đứa con trong hoàn cảnh ngặt nghèo. Tóc Mẹ bạc trắng sau những đêm dài.

Ba tôi mất vào Tháng Hai năm 2000. Chỉ hơn sáu tháng sau, Mẹ theo Ba, từ giã trần gian. Ba tôi “bảo lãnh Mẹ theo diện đoàn tụ” quá nhanh! Anh chị em tôi bàng hoàng, khóc thương Mẹ không nói nên lời. Làm sao tôi quên được ngày đau buồn đó khi anh chị tôi từ Việt Nam gọi điện báo tử lúc sáng sớm. Những cú điện thoại vào giữa khuya hay sáng sớm thời đó đều lành ít dữ nhiều. Tôi khóc nghẹn trong tim, khóc không thành tiếng… Và tôi không thể bay về nhà để nhìn ngắm Mẹ và đưa tiễn Mẹ lần cuối! Tôi viết một điện thơ (email) muộn màng… cho Mẹ, gởi qua email của bà chị còn ở Việt Nam và nhờ in ra, đặt thư vào quan tài Mẹ. Anh tôi đã thay mặt tôi đọc thư đó trước nghi thức nhập quan, “dù con đang ở phương xa, con vẫn tin rằng Mẹ sẽ luôn phù hộ, nâng đỡ và che chở con… con nhớ Mẹ thật nhiều, Mẹ ơi!”

“Chiều nay đốt hương tưởng niệm trước mồ
Nhìn khói đau lòng tưởng nhớ năm xưa
Công ơn sinh thành ngày nao đền trả
Mẹ ơi con nguyện, nhớ lời mẹ khuyên.” (Mẹ tôi – Nhị Hà)

Lãng Tử