02 Tháng Bảy 20207:12 CH(Xem: 11)
Tôi có một người cháu trai còn trẻ bị bịnh COVID 19 vì bị lây bịnh của người bạn ở cùng nhà. Cháu bị sốt cao và khó thở. Cháu vào bịnh viện gần 1 tuần lễ để chữa trị. Đến nay cháu đã thử nghiệm và kết quả là đã lành bịnh. Cháu kể: "Sở dĩ tôi được lành bịnh là nhờ bác sĩ chuyền huyết tương của những người đã được chữa lành cho tôi đến ba lần.
02 Tháng Bảy 20206:32 CH(Xem: 12)
Ngày nhỏ tôi đọc một câu chuyện cổ tích như sau: Một cô công chúa nói với vua cha rằng: "Thưa Phụ Hoàng, con thích có một chuỗi dây chuyền làm bằng bong bóng nước có 7 mầu sắc rực rỡ. Xin Phụ Hoàng ra lệnh cho người ta làm cho con cái chuỗi ấy để con đeo cho xứng với sắc đẹp của con. " Vua Cha biết ý thích của con gái là vô lý nhưng ngài vẫn ra lệnh...
30 Tháng Sáu 20208:31 SA(Xem: 37)
Trong cuộc sống, không ai là không trải qua những cơn đau khổ cùng cực. Vì thế tôi vẫn thường đi tìm đọc những bài viết về sự đau khổ để có thêm lòng can đảm đối diện với đau khổ một cách hợp lý hơn. Tìm kỹ hơn trong hạnh các thánh, tôi nhận thấy một điều rõ rệt là: Không có thánh nào mà không chịu nhiều đau khổ.
30 Tháng Sáu 20207:33 SA(Xem: 19)
Tối hôm qua, tôi nhận được một cú phone của người bạn trẻ và cũng là người giúp cho www.memaria.org mua được website để post bài. Vì bài vở của website này rất nhiều, đã post từ năm 1999 đến nay nên cần phải có một dung lượng lớn để chứa bài.
27 Tháng Sáu 20207:50 CH(Xem: 32)
Ngày 25/6/2020 đánh dấu 39 năm ngày mà Đức Mẹ hiện ra tại Medjgorje, nước Bosnia. Chúng tôi đã được đến hành hương nơi này hơn 20 lần, kể từ năm 1999 đến gần đây. Lần cuối mà chúng tôi đến với Mẹ là năm 2017.
26 Tháng Sáu 202012:14 CH(Xem: 50)
Đối với tôi, ngôi nhà là một cái gì rất quan trọng, thiêng liêng và linh thánh, giống như là một gia đình quan trọng đối với con người. Lúc nhỏ, tôi luôn vẽ về cái nhà, về gia đình, về mặt trời, về hoa lá. Lớn hơn một chút, tôi thích bài hát:
25 Tháng Sáu 20208:03 SA(Xem: 43)
Gia đình tôi có 4 chị em nhưng hai người em trai của tôi ở hai tiểu bang xa, chỉ có hai chị em tôi là ở gần nhau tại California. Khi mẹ tôi còn sống thì hầu như tuần nào đại gia đình cũng sum họp vì bà mẹ luôn là nơi quy tụ con cháu. Khi bà mất rồi thì các con cháu ít gặp nhau hơn. Tuy nhiên vì nhà chúng tôi có đông người nên dường như tháng nào cũng có sinh nhật...
24 Tháng Sáu 20205:58 CH(Xem: 45)
Tràng hạt Mân Côi là một người bạn đồng hành ngày đêm của tôi. Tôi nghiệm ra rằng: Khi gặp sự gì khó khăn thì mình chỉ cần nắm chặt chuỗi tràng hạt và lần chuỗi là sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua hết mọi sự dữ.
22 Tháng Sáu 20208:07 SA(Xem: 77)
Chúng ta cầu nguyện là để xin Chúa bảo vệ và giải thoát ta khoải tay kẻ dữ. Chúng ta rất cẩn phải cầu nguyện và xin ơn lành. Vì sự an toàn của ta mà ta cần cầu nguyện. Khi cầu nguyện ta c ó niềm hy vọng và không còn sợ hiểm nguy. Đa số người trên thế giới không nghe nói đến St. Vincenza Pasini, nhưng bà là vợ của một nông dân...
21 Tháng Sáu 20206:14 SA(Xem: 69)
Biến cố chính trị lớn nhất trong đời tôi là biến cố ngày 30 tháng 4 năm 1975. Ngày hôm ấy đến với gia đình tôi cũng có nghĩa là mọi sự thay đổi tận cùng. Hai vợ chồng thất nghiệp. Vì không biết sống bằng cách nào nên cả hai hoang mang tột độ. Chúng tôi bắt đầu cãi cọ và đổ lối cho nhau. Chồng tôi bảo:

CN 4181: NỖI CAY ĐẮNG CỦA ĐỜI LINH MỤC

23 Tháng Sáu 20196:44 CH(Xem: 740)

IMG_2034CN 4181: NỖI CAY ĐẮNG CỦA ĐỜI LINH MỤC

Trong bài trước, tôi đã kể về những gian nan, khốn khó của vị linh mục mà tôi gọi là cha Joe. Ngài kể tiếp:

"Thật sự ở Mỹ, người ta không đói về vật chất nhưng lại đói khát về tinh thần. Nhất là những người sang Mỹ một mình, không gia đình, không thân nhân và không rành tiếng Anh. Nếu không tiền bạc, không người hướng dẫn thì dễ bị bịnh trầm cảm lắm.

Tôi được thụ phong linh mục ngày 5/6/2009, đúng 10 năm hồng ân linh mục. Chúng tôi có 3 thầy học chung: một thầy người xứ Peru, một thầy người xứ Columbia và tôi là người VN duy nhất. Nhưng rồi một thầy về cưới vợ, một thầy xuất, rốt cuộc chỉ còn một mình tôi được thụ phong linh mục.

Những linh mục không nói nhiều hoặc không cười chào mọi người thì bị cho là Introvert, kém xã giao, kém không biết cách giao dịch, không thân thiện. Chị biết không? Khi tôi đi xứ, mỗi khi tan lễ, tôi được dạy là phải bắt tay, cười nói, hỏi chào các giáo dân một cách thân thiện.

Nhà thờ có 4 cửa chính. Tôi chỉ có thể đứng ở một trong 4 cửa để bắt tay chào hỏi các giáo dân mà thôi. Thế mà mấy người phụ trách trong giáo xứ luôn rình rập xem tôi có bắt tay và hỏi chuyện các giáo dân hay không. Tôi có cảm tưởng họ rình mò để báo cáo, để lấy cớ đuổi tôi ra khỏi giáo xứ mà tôi đang phục vụ.

Có thể là vì khả năng tiếng Anh của tôi chưa đủ để tiếp xúc với họ. Có thể cách phát âm của tôi chưa chỉnh. Tôi rất khổ tâm nên bị bịnh triền miên. Trước đây, tôi được chỉ định làm việc phụng sự mà thôi còn thầy Sáu người Mỹ thì chăm sóc mọi việc hành chánh và tài chánh trong giáo xứ.

Để có thể ở lại Mỹ, tôi phải chạy đôn đáo, gọi điện thoại đến hơn 200 giáo phận của Mỹ để xin các vị Giám Mục nhận tôi vào giáo phận của các ngài. Vì tôi được nhận vào Mỹ qua Visa sinh viên. Nếu tôi không cẩn thận mà đi về VN hay đi ra khỏi nước Mỹ mà khi trở lại Mỹ mà họ không chịu nhận vào Mỹ thì khốn khổ.

Bây giờ tôi chăm sóc phần tâm linh cho một số viện dưỡng lão và các bịnh nhân. Tôi mong muốn khi về hưu thì sẽ xin về nơi có đông người VN để có được niềm vui, bình an và sự an ủi của người đồng hương. "

Cha Joe còn có nhiều nỗi thống khổ nữa nhưng không tiện nói ra. Xin Chúa thương xót cha một cách đặc biệt.

Con luôn cầu cho các linh mục của Chúa hàng ngày. Con sẽ nhớ cầu nguyện cho cha bớt bịnh và luôn được Chúa và Đức Mẹ che chở vào bảo vệ.

Xin mọi người thương xót và cầu nguyện cho các linh mục và đặc biệt là cha Joe. Amen.

Kim Hà, 23/6/2019