14 Tháng Tám 20198:04 CH(Xem: 47)
Tôi đã được ở trong phong trào Canh Tân Đặc Sủng nhiều năm. Tôi cũng đã từng tham dự những khoá Canh Tân Trong Ơn Chúa Thánh Thần, được giảng dạy bằng tiếng Việt và tiếng Anh.
14 Tháng Tám 20196:51 CH(Xem: 36)
Một phụ nữ là Thừa Tác Viên Thánh Thể đã chia sẻ như sau: "Tôi thường rước Mình Thánh Chúa đến cho các bịnh nhân tại các nhà thương. Có những bịnh nhân quá bịnh, quá già, không thể rước Chúa Giê su Thánh Thể được nữa. Tôi hay hỏi những người ngồi chăm sóc bịnh nhân rằng liệu họ đã gọi xin gặp các vị linh mục chưa.
12 Tháng Tám 20198:42 CH(Xem: 55)
Tôi vừa gặp một người quen ở nhà thờ Thánh Linh. Cô Mary đã từng đi hành hương Medjugorje với nhóm hành hương của tôi. Kỳ này cô từ tiểu bang khác sang California thăm gia đình. Cô vui vẻ kể:
09 Tháng Tám 20195:40 CH(Xem: 67)
"Nếu con đặt tình yêu của tất cả những người mẹ vào một trái tim cũng không bằng tình yêu của Mẫu Tâm Mẹ Maria dành cho các con của Mẹ." (St Louis de Monfort)
08 Tháng Tám 20197:33 CH(Xem: 65)
Lâu lắm tôi không viết cảm nghiệm nữa vì bận sưu tầm, dịch thuật hơn 300 bài Lời Hay Ý Đẹp và hơn 120 câu nói đánh động. Ngoài ra còn thâu thanh và phát thanh Radio GCM.
06 Tháng Bảy 20196:54 CH(Xem: 67)
Trong mối tương quan xã hội, có nhiều loại người khác nhau. Nhưng đa số được xếp loại như sau: 1. "I know it all": Tôi biết hết mọi sự, khỏi cần ai dạy dỗ hay điều khiển. 2. Làm việc rất ít nhưng chuyên loan tin và nói chuyện đồn thổi. 3. Lười biếng nhưng không muốn ai giúp. Trên bàn họ để đầy hồ sơ giống như một người có quá nhiều việc đến nỗi làm khôn
27 Tháng Sáu 20196:17 CH(Xem: 251)
LTS: Một người trẻ từ Virginia gửi bài cho chúng tôi: Bởi Vì Lòng Xót Thương Chúa quá cao vời và Mẹ Maria luôn đoái thương nhân loại yêu đuối chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con. Amen.
25 Tháng Sáu 20194:54 SA(Xem: 192)
Con học được nhiều điều tốt ở nền văn hoá Mỹ là: 1. Luôn cảm ơn (Thank You), xin lỗi (Pardon me, Excuse me), tôi lấy làm tiếc (Sorry), làm ơn (Please). 2. Khi phải đi qua mặt người khác, khi đụng vào ai, khi đi lách vào hàng ghế trong nhà thờ...thì họ luôn mỉm cười và nói xin lỗi. 3. Khi bị ho hay bị hắt hơi, họ lấy giấy che miệng,
23 Tháng Sáu 20196:44 CH(Xem: 349)
Trong bài trước, tôi đã kể về những gian nan, khốn khó của vị linh mục mà tôi gọi là cha Joe. Ngài kể tiếp: "Thật sự ở Mỹ, người ta không đói về vật chất nhưng lại đói khát về tinh thần. Nhất là những người sang Mỹ một mình, không gia đình, không thân nhân và không rành tiếng Anh. Nếu không tiền bạc,
23 Tháng Sáu 20193:06 CH(Xem: 196)
Cách đây khoảng 7 năm, có một vị linh mục ở vùng tiểu bang lạnh miền đông bắc nước Mỹ đã đọc về đề tài Đức Mẹ Medjugorje trên www.memaria.org và memaria.net của chúng tôi. Vì thế, ngài gọi điện thoại kể rằng chính ngài cũng nhận được rất nhiều ơn lành của Đức Mẹ Medjugorje. Gần đây, ngài lại gọi điện thoại cho tôi và kể cho tôi nghe về cuộc đời ba chìm bẩy nổi...

Tại sao các linh mục cần phải chuyển xứ? (2)

06 Tháng Tám 20193:40 SA(Xem: 29)

lm1TẠI SAO CÁC LINH MỤC CẦN PHẢI CHUYỂN XỨ? (2)
(Tìm hiểu lại nhân dịp mùa chuyển xứ).

CÂU CHUYỆN SỐ 2:

Một Linh mục kia còn rất trẻ, Ngài đang coi sóc 1 giáo xứ giàu có ở vùng thành phố.


Ngài có đầy đủ tiện nghi vật chất, nào nhà cao cửa rộng, nào cung điện nguy nga tráng lệ, nào vi tính tân thời, nào laptop hàng xịn, nào sơn hào hải vị, nào thuốc lá hàng hiệu, nào đam mê bóng đá, nào ô tô sang đẹp, nào tủ lạnh đời mới, nào điện thoại thông minh, nào du lịch đây đó, nào đồ tân đồ cổ, nào trên nhung dưới lụa, nào chim thú cây cảnh, nào động vật quý hiếm, nào sơn thủy hữu tình, nào thế rồng dáng phượng...


Đó là bề nổi. Còn bề chìm thì chỉ có Chúa mới biết chuyện gì đang diễn ra.

Ngài luôn quỵ lụy khúm núm trước các đại gia, nhưng lại thờ ơ hững hờ với người nghèo khó.

Ngài rất chăm chỉ với những việc giải trí, nhưng lại nhếch nhác các việc đạo đức và kinh Lễ.

Ngài nhớ rất kỹ tỷ số của các trận bóng đá, nhưng lại không nhớ nổi các câu Kinh Thánh cơ bản.

Ngài có đời sống bề ngoài rất phong phú đa dạng, nhưng đời sống nội tâm rất nghèo nàn trống rỗng.


Cuộc sống đang êm đềm yên ổn, xuôi chèo mát mái như 1 ông hoàng, như 1 đại gia, như 1 công tử bạc liêu.

Đùng 1 cái, Đức Cha giáo phận quyết định thuyên chuyển Ngài đến 1 giáo xứ vùng núi xa xôi hẻo lánh, không điện, không tiện nghi, không internet...

Ngài mặt mũi buồn bã, tâm trí thẫn thờ lên gặp Đức Cha xin cho đi 1 giáo xứ khác của vùng thành phố, vì Ngài có nhiều thứ quá, mà vào vùng núi hẻo lánh lại không sử dụng được.


Nhưng Đức Cha không đồng ý, Ngài bảo Cha cứ đi.


Ngài giải thích rằng, những thứ vật chất đó chỉ là phương tiện để rao giảng Tin Mừng thôi. Mà đã là phương tiện thì có cũng tốt, mà không có cũng chẳng sao. Phương tiện vật chất không cứu rỗi các Linh hồn được.

Điều quan trọng nhất để rao giảng là cuốn Kinh Thánh làm kim chỉ nam, là hăng say cầu nguyện, là luôn có Chúa trong mình, có Chúa thì cái gì rồi cũng có.

Cha đó đã buộc phải vâng lời, nhưng trong lòng vẫn ấm ức, tâm can hậm hực.

Nhưng khi Ngài đến ở giáo xứ mới 1 thời gian, thì Ngài đã ngộ ra rằng, bấy lâu nay Ngài đã quá bám víu vào vật chất và của cải thế gian, nên Chúa đã không thực sự ở trong Ngài. Ngài đã quên mất sứ vụ đích thực của mình.

Rồi sau đó Ngài quyết tâm cầu nguyện, siêng năng chầu Thánh Thể, chăm chỉ lần hạt Mân Côi, hoàn toàn phó thác mọi sự cho Chúa. Và Ngài đã phục sinh. Ngài đã thay đổi 180 độ thành con người tốt lành, tín thác, cậy trông, khiêm nhường, thánh thiện.

Điều quan trọng nhất là tâm hồn Ngài lại tràn đầy niềm vui, hạnh phúc viên mãn và Ngài lại hăng say hăm hở thao thức với sứ vụ như thuở ban đầu, thuở còn son.

Không điện, không tiện nghi, không Internet, thì lại có Chúa.
Có điện, có tiện nghi, có Internet, lại không có Chúa.

Vậy cái nào hơn???

Thật là tuyệt vời!

Vậy là vị Linh mục đó từ việc quá đam mê của vật chất và bám víu vào phù vân hay hư nát, đã hoàn toàn chuyển ngay sang yêu mến Thiên Chúa và xót thương con người. Vậy là bài sai của Đức Cha đã trở thành bài hoàn toàn đúng.

Vài tháng sau về tĩnh tâm, Linh mục đó đã niềm nở đến cám ơn và tâm phục khẩu phục Đức Cha về sự sắp xếp sáng suốt của Ngài.

Có Chúa là có tất cả. Giáo xứ nào mà chẳng có Chúa.


Những Linh mục do dự không muốn chuyển xứ, thường là những Linh mục không thực sự có Chúa trong mình và là những Linh mục mê muội vật chất và của cải thế gian.


Khi con người ta sở hữu Chúa trong tâm hồn, thì những thứ vật chất lại trở nên không còn quan trọng và rất đỗi tầm thường.


Khi con người ta có Chúa trong mình, thì người ta sẽ không còn quá coi trọng hay bám víu vào danh dự và của cải thế gian.

Nhiều Linh mục càng giàu càng xa Chúa.
Nhiều Linh mục càng sang càng xa Dân.


Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn Linh mục giàu có và đẳng cấp vào nước Thiên Đàng.

Có người đã nhận xét đáng động não rằng: Chủng viện chỉ dạy các Chủng sinh làm cha chứ không dạy làm con. Cho nên đã có những Linh mục đáng buồn như vậy.


Giuse Kích