14 Tháng Tám 20198:04 CH(Xem: 46)
Tôi đã được ở trong phong trào Canh Tân Đặc Sủng nhiều năm. Tôi cũng đã từng tham dự những khoá Canh Tân Trong Ơn Chúa Thánh Thần, được giảng dạy bằng tiếng Việt và tiếng Anh.
14 Tháng Tám 20196:51 CH(Xem: 35)
Một phụ nữ là Thừa Tác Viên Thánh Thể đã chia sẻ như sau: "Tôi thường rước Mình Thánh Chúa đến cho các bịnh nhân tại các nhà thương. Có những bịnh nhân quá bịnh, quá già, không thể rước Chúa Giê su Thánh Thể được nữa. Tôi hay hỏi những người ngồi chăm sóc bịnh nhân rằng liệu họ đã gọi xin gặp các vị linh mục chưa.
12 Tháng Tám 20198:42 CH(Xem: 52)
Tôi vừa gặp một người quen ở nhà thờ Thánh Linh. Cô Mary đã từng đi hành hương Medjugorje với nhóm hành hương của tôi. Kỳ này cô từ tiểu bang khác sang California thăm gia đình. Cô vui vẻ kể:
09 Tháng Tám 20195:40 CH(Xem: 66)
"Nếu con đặt tình yêu của tất cả những người mẹ vào một trái tim cũng không bằng tình yêu của Mẫu Tâm Mẹ Maria dành cho các con của Mẹ." (St Louis de Monfort)
08 Tháng Tám 20197:33 CH(Xem: 64)
Lâu lắm tôi không viết cảm nghiệm nữa vì bận sưu tầm, dịch thuật hơn 300 bài Lời Hay Ý Đẹp và hơn 120 câu nói đánh động. Ngoài ra còn thâu thanh và phát thanh Radio GCM.
06 Tháng Bảy 20196:54 CH(Xem: 66)
Trong mối tương quan xã hội, có nhiều loại người khác nhau. Nhưng đa số được xếp loại như sau: 1. "I know it all": Tôi biết hết mọi sự, khỏi cần ai dạy dỗ hay điều khiển. 2. Làm việc rất ít nhưng chuyên loan tin và nói chuyện đồn thổi. 3. Lười biếng nhưng không muốn ai giúp. Trên bàn họ để đầy hồ sơ giống như một người có quá nhiều việc đến nỗi làm khôn
27 Tháng Sáu 20196:17 CH(Xem: 251)
LTS: Một người trẻ từ Virginia gửi bài cho chúng tôi: Bởi Vì Lòng Xót Thương Chúa quá cao vời và Mẹ Maria luôn đoái thương nhân loại yêu đuối chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con. Amen.
25 Tháng Sáu 20194:54 SA(Xem: 192)
Con học được nhiều điều tốt ở nền văn hoá Mỹ là: 1. Luôn cảm ơn (Thank You), xin lỗi (Pardon me, Excuse me), tôi lấy làm tiếc (Sorry), làm ơn (Please). 2. Khi phải đi qua mặt người khác, khi đụng vào ai, khi đi lách vào hàng ghế trong nhà thờ...thì họ luôn mỉm cười và nói xin lỗi. 3. Khi bị ho hay bị hắt hơi, họ lấy giấy che miệng,
23 Tháng Sáu 20196:44 CH(Xem: 349)
Trong bài trước, tôi đã kể về những gian nan, khốn khó của vị linh mục mà tôi gọi là cha Joe. Ngài kể tiếp: "Thật sự ở Mỹ, người ta không đói về vật chất nhưng lại đói khát về tinh thần. Nhất là những người sang Mỹ một mình, không gia đình, không thân nhân và không rành tiếng Anh. Nếu không tiền bạc,
23 Tháng Sáu 20193:06 CH(Xem: 196)
Cách đây khoảng 7 năm, có một vị linh mục ở vùng tiểu bang lạnh miền đông bắc nước Mỹ đã đọc về đề tài Đức Mẹ Medjugorje trên www.memaria.org và memaria.net của chúng tôi. Vì thế, ngài gọi điện thoại kể rằng chính ngài cũng nhận được rất nhiều ơn lành của Đức Mẹ Medjugorje. Gần đây, ngài lại gọi điện thoại cho tôi và kể cho tôi nghe về cuộc đời ba chìm bẩy nổi...

CUỘC ĐỜI CỦA CHA

07 Tháng Tám 20196:39 SA(Xem: 30)

78stCUỘC ĐỜI CỦA CHA

Cha tôi là đứa con người vợ lẽ bạc phận mồ côi khi mới được ba tháng tuổi
Bà nội tôi mất thì ông nội tôi mới đón cha về giao cho bà cả nuôi
Bà cả ngày ngày bón cháo cho cha tôi lên dần cũng rất thương cha tôi
Bà dạy dỗ cha tôi từng li từng tí...có đám cỗ nào cũng cõng cha tôi đi
Cha tôi càng lớn càng đẹp và rất thông minh khỏe mạnh

Bác tôi là con bà cả thì lại èo ọt nay ốm mai đau
Suốt ngày chơi bời lêu lổng rồi ăn trộm thóc đi bán lấy tiền chơi xóc đĩa, tổ tôm.

Một hôm bà cả với ông nội đi vắng ,ở nhà bác tôi bắt cha tôi làm việc gì đó nhưng cha tôi không làm
Bác tôi trói cha tôi lại rồi vứt vào tổ kiến lửa

Lúc ấy cha tôi mới lên bẩy còn bác đã mười bẩy tuổi
Cha tôi lăn được ra khỏi tổ kiến đến gần bờ hè liền đập gáy vào để chết chứ quyết không khóc ,không van xin
Bác tôi vẫn ngồi trong nhà điềm nhiên như không có gì xảy ra


May vừa lúc bà cả với ông nội tôi về...thấy máu loang ra sau cổ cha liền cởi trói bế thốc cha đi tìm người băng bó...lúc ấy cha tôi ngất rồi
Bác tôi bị bà cả trói vào gốc cau đánh cho quần áo rách hết ...cứ để thế sáng hôm sau mới được tha
Lúc cha tôi mười năm mười sáu là đến thời cải cách ruộng đất

Bác tôi người yếu lại lười lã chơi bời quen lên chỉ có mình cha tôi đi hết ao nọ đầm kia đánh vó tôm ,thả lưới nuôi cả nhà

Sau được trả nhà và một phần ruộng thì bác tôi lấy vợ ra ở giêng

Cha tôi lại cặm cụi cày sâu cuốc bẫm nuôi ông nội và bà cả
Cha tôi đi dân công gặp mẹ tôi rồi sinh ra tôi thì mẹ tôi bệnh nặng

Cha làm ruộng ,nuôi vịt đẻ....rồi ra sông đánh cá đêm để lấy tiền thuốc thang cho mẹ

Bệnh mẹ tôi không chữa được ,hàng ngày mẹ tôi thấy cha tôi quá vất vả...thương chồng thương con không muốn thành gánh nặng của cha lên một ngày mùa đông mẹ tôi trầm mình xuống ao
Sau cái chết của mẹ tôi ....cha tôi ốm...người muốn buông xuôi...nhưng vì còn đứa con gái nhỏ lên cha tôi lại gượng dây cố gắng bước đi....
Rồi bà cả cũng mất ...


Lúc tôi bốn tuổi thì cha tôi lấy mẹ tôi
Cũng chỉ làm vài mâm cơm đơn giản mời anh em trong nhà
Cha tôi lên phố huyện thuê nhà rồi đón tôi và mẹ tôi lên
Cha mẹ tôi làm đậu phụ bán....lúc mẹ tôi sinh em tôi thì ông nội tôi bị tai biến liệt nửa người


Bác tôi im lặng không nói gì về việc chăm ông cha tôi liền cõng ông nội lên phố huyện cách nhà hơn hai chục cây số
Ngày nóng cha tôi tắm gội rồi đặt ông ngồi chơi trên cái chõng tre gần bờ dậu cúc tần
Ngày nào cha tôi cũng nhắc mẹ mua thức ăn cho ông
Còn cả nhà chỉ ăn uống qua loa


Thỉnh thoảng bác tôi vảng qua chơi rồi về ngay....ông nội tôi vốn đã khó tính ..giờ ốm đau sinh bẳn gắt...cáu kỉnh
Nhưng tuyệt nhiên cha tôi không một lời khó chịu
Cha tôi còn dặn mẹ tôi đừng cãi lại vì ông cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa
Lúc ông nội yếu vệ sinh không tự chủ được nữa
Cha tôi lại cõng ông tôi về quê ...rồi ở luôn quê chăm sóc

Lúc ông nội tôi mất...cha tôi đun nước lá thơm tắm rửa thay quần áo sạch sẽ mới đi báo họ hàng
Bác tôi sợ bẩn lên hai tay đút túi quần không dám động đến bố ..hai cô tôi cùng mẹ đẻ ra với bác rất ghét bác ...quay sang quý bố tôi như vàng
Ông nội mất cha tôi lại lên phố huyên làm ăn như trước

Bác tôi lúc ấy đã có vợ và con gái lớn rồi còn bỏ bê vợ theo gái...cha tôi thương bác dâu và cháu lên đón cả hai mẹ con lên phố huyện ở cùng...bác dâu tôi là người phụ nữ hiền lành đến nhu nhược ....bác trai tôi dắt bà hai bụng to về nhà của ông nội để lại ở quê ở
Cha tôi giận bác lên anh em không qua lại với nhau nữa

Cha tôi ngoại giao tốt lên làm ăn dễ dàng ...mẹ tôi trong vòng sáu năm sinh cho cha tôi bốn đứa con ...hai trai hai gái....các em tôi đứa nào cũng ngoan ngoãn vâng lời bố mẹ và tôi
Nhà tôi mua được đất đai rộng có của ăn của để...anh em họ hàng con cháu ở quê ai khó khăn gì tìm đến cha tôi nhờ ...cha tôi không để ai về tay không bao giờ cả

Bác tôi ở quê xúi xó chả làm được gì nên của ăn. Bà vợ hai lại đẻ mấy đứa con liền ...đi cỗ đâu cũng nói xấu cha tôi bảo cha tôi về làm gì cho bẩn làng

Cha tôi về giỗ ông nội xong gọi bác tôi ra mắng ..bác tôi không cãi được câu nào
Cha tôi mắng bác bạc tình ...không làm tròn trách nhiệm với vợ con...cha tôi phải thay bác lo cho chị dâu và cháu...
Bác tôi lên nhà tôi xin đón bác gái và con gái về ở chung với bà vợ hai

Sau đó cha tôi xin cho bác tôi một chỗ làm đậu phụ bán...bác tôi với bà vợ hai đi làm hàng bán...còn mấy con nhỏ giao cho bác cả nuôi

Bác cả hiền lành lại chăm con khéo lên bà hai về thăm con ..các anh chị con bà không theo mẹ đẻ mà cứ chui hết vào giường ngủ với mẹ cả

Bác dâu cả tôi có mỗi người con gái sau chị đi lấy chồng ...bác trai tôi đón ba người con bé lên phố huyện ở rồi đi học ...duy anh con trai bác là do bà hai đẻ ở lại với bác dâu cả quê...đến lúc anh lấy vợ mới ngủ riêng ...lớn thanh niên rồi vẫn vén mùng chui vào ngủ với mẹ cả
Lúc bác dâu cả tôi ốm nặng anh là người ngày đêm trông nom cơm nước hầu hạ

Như thế cũng phần nào bù đắp cho nỗi thiệt thòi của bác dâu tôi
Cha tôi là người làm ăn giỏi ,ngoại hình lại đẹp lên đi đâu cũng có đàn bà thích
Nhưng cả cuộc đời cha tôi chưa từng làm cho mẹ tôi phải tủi thân
Cha tôi là một trong ba người mua được xe máy đầu tiên trong huyện.

Tôi nhớ có lần cha lai hai chị em tôi về quê

Qua con dốc dài ở bờ đê...có hai vợ chồng người nông dân đẩy xe cải tiến chất đầy phân chuồng....xe nặng mà dốc cao loay hoay mãi không lên được
Cha tôi đỗ xe lại ,ra cầm càng ..còn hai vợ chồng bác kia đẩy...chả mấy chốc đã lên được dốc..
Cha tôi quay xuống thằng em tôi nó cứ càu nhàu
Cha tôi bảo . Cha cũng là người nông dân ..chỉ là giờ cha
may mắn hơn họ chút thôi.

Cha tôi dạy chị em chúng tôi ở đời này không được phép coi thường bất cứ ai
Vì trường đời là sân khấu hiện thực...con người là diễn viên của cuộc sống ...khi hạ màn rồi ...vua quan hay đầy tớ cũng như nhau mà thôi

Khi nói chuyện với bạn bè gặp phải chuyện phiền muộn ..cha tôi hay nói...
Dù ai khóc hay cười...hai bốn tiếng vẫn cứ trôi qua...nó không đợi người cười ....nó cũng chẳng chờ người khóc....thế lên không việc gì phải buồn vì những cái không đáng cả

Trước lúc mất ông nội tôi dặn bác tôi và cha là ngôi nhà gỗ lim năm gian chia cho cha tôi hai gian...chia cho bác tôi ba gian..
Về sau bác tôi muốn dỡ nhà ra để chia nhưng cha tôi không cho dỡ

Cha tôi bảo nhà để đó bác ở cả....mai sau làm nhà thờ họ
Vì thế lên ngôi nhà của ông nội tôi vẫn còn nguyên vẹn đến bây giờ
Nhà tôi đất rộng lên có rất nhiều tre cha tôi trồng xung quanh

Năm ấy vì xây nhà máy lên giải tỏa mấy trăm hộ dân vào phố huyện.
Nhà nước dành cả khu đất rộng để tái định cư ...khu đất đó cách nhà tôi có một cây số

Năm đó vào dịp gần tết thì thấy rất nhiều gia đình vào nhận đất làm nhà...
Hồi ấy nhà toàn lợp bằng giấy dầu...màu đen nắng nóng ngửi mùi khét lẹt
Tường nhà buộc bằng những cây dóc ngang dọc rồi trát rơm trộn đất lên...gọi là trát trẫy


Nhà tôi có nhiều tre lên ngày nào cũng có người vào hỏi mua để làm lạt buộc...ai vào cha tôi hỏi thăm gia đình rồi vui vẻ chặt cho mấy cây...những người xin được lại mách người khác...dần dần những vì tre quanh nhà tôi hết sạch
Mẹ tôi tiếc của phàn nàn...cha tôi mới nói những người kia mất nhà vì giải tỏa giờ thiếu thốn bơ vơ..giúp được vài cây tre làm lạt thì giúp tiếc làm gì
Cha tôi chỉ là đứa con thêm của người vợ lẽ...vượt qua tất cả số phận thiệt thòi không may mắn vươn lên sống nhân hậu cao cả ..làm rạng danh cho cả dòng tộc ..làng xã ..quê hương tôi

Lúc các con phương trưởng hết thì cha tôi ra đi đột ngột vào một ngày tháng sáu...


Đám tang cha tôi giữa ngày nắng nóng ...rất đông những người chúng tôi chưa từng biết tên trong thị xã đến phúng viếng...những người bạn của cha khóc nức nở....chị con nhà bác tôi ...người mà cha tôi mang ra phố huyện nuôi mấy năm gào thét thảm thiết bên linh cữu cha...tôi biết từ bao năm qua trong lòng chị. Chị coi cha tôi là cha mình.

Rất đông những ông bà đứng tuổi đến phúng viếng...họ lên phát biểu trước linh cữu...họ cảm ơn cha ..họ là những người được cha cho tre làm nhà năm xưa. Đám đưa tang đông hiếm có...dòng người dài đến hơn ba cây số ...


Có người hiếu kì qua đường dừng lại hỏi mấy bác hàng xóm hộ đám tang...ông cụ này làm chức vụ gì mà đám tang lớn vậy ..
Mấy bác trả lời ...ông ấy chỉ là dân thường thôi ,nhưng ông ấy có tình cảm lớn lên nhiều người quý trọng
Với riêng tôi ..cha tôi là người cha người thầy tuyệt vời..


Mười năm vắng bóng cha trên cõi thế nhưng những lúc sóng gió cuộc đời...cha vẫn là động lực để các con đứng dậy
Cha tôi vẫn ở đâu đó trên kia dõi theo mỗi bước chúng tôi đi trong cuộc đời này!


Bài thơ nhớ cha
Cha ơi ! Đã mười năm qua
Xác thân cát bụi hồn hòa khói sương
Ngắn dài một cõi vô thường
Mười năm con sống đoạn đường không cha


Hết,
Đinh Tuyết