25 Tháng Chín 202011:41 CH(Xem: 7)
Bạn có tin thật là bạn phải chịu trách nhiệm về những linh hồn ở chung quanh bạn không? Không chỉ các linh hồn hướng theo bạn trong mạng xã hội như FB, nhưng còn là gia đình bạn, bạn bè, bạn cùng lớp, bạn đồng nghiệp, ngay cả cấp trên của bạn nữa. Ngay cả những người hàng xóm mà bạn không thích, hay cả cái cô thu ngân thô lỗ ở tiệm bách hoá.
25 Tháng Chín 20202:38 CH(Xem: 12)
Nguồn: Answers and Prayers Đây là cảm nghiệm của ông Bob Amodeo: "Xin chào cả nhà, chúng ta hãy nhìn vào một bức tranh lớn. Có khoảng 65 triệu thai nhi bị phá ở Hoa Kỳ kể từ năm 1973 đến nay. Dân số Hoa Kỳ chỉ là chừng 5% của dân số thế giới. Như thế thì tổng số có thể là trên 1 ngàn triệu, tức là khoảng 1 tỷ thai nhi bị giết kể từ 1973...
24 Tháng Chín 20202:49 CH(Xem: 27)
Một người đàn ông kể: "Mẹ tôi đến từ vùng Foggia. Bà là một trong những người con gái thiêng liêng của Cha Padre Pio. Bà xin Padre Pio hãy hoán cải và bảo vệ chồng của bà tức là cha của tôi. Vào tháng 4 năm 1945, cha tôi bị kết án xử tử bởi một đội quân cầm súng. Lúc đó, cha tôi đứng ở đàng trước thì bỗng dưng
23 Tháng Chín 20201:53 SA(Xem: 36)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Một ông chia sẻ: Tôi tên là James. Tôi lấy vợ tôi được 14 năm mà không có con. Là những người con của Chúa, chúng tôi vẫn tin Chúa sẽ ban cho chúng tôI một đứa con. Cuối cùng, vợ tôi có thai và mọi sự dường như tốt lành.
22 Tháng Chín 20201:26 CH(Xem: 29)
Nguồn Catholic Answer and Prayers Một người tâm sự: "Tôi xin nói về tình trạng tâm linh của tôi. Tôi xin Chúa linh ứng cho tôi. Xin Chúa hướng dẫn tôi để viết về những điều này. Tôi mong muốn rằng các bạn sẽ yêu mến Chúa hơn sau khi đọc những dòng chữ này. Tôi xin làm chứng rằng Chúa đã luôn giúp đỡ tôi...
20 Tháng Chín 202011:42 CH(Xem: 58)
Hình ảnh này nói lên rất nhiều điều: Một vị linh mục bị xô ngã xuống đất khi ngài đang trao Mình Thánh Chúa. Ngài dùng sức mạnh còn lại để lượm Mình Thánh và mảnh Mình Thánh vụn đã rơi xuống đất. Vị linh mục tên là Cha Bartholomew Mun Jung-hyun đã dâng Thánh Lễ khi chính quyền xông vào và bắt đầu đánh những ai đang hiện diện,
16 Tháng Chín 20206:48 CH(Xem: 82)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Tôi là một bà mẹ cô đơn có một con gái sắp được 14 tuổi rồi. Đôi lúc trẻ con không muốn kể cho mình nghe nhưng từ cảm nghiệm của tôi, tôi biết là trẻ con không bao giờ muốn kể cho cha mẹ nghe về những gì thực sự xẩy ra cho chúng.
16 Tháng Chín 202012:17 CH(Xem: 86)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Lời Nói Đầu: Trong trang mạng trên, người ta vào xin lời cầu nguyện nên họ kể những cảm nghiệm thật đau đớn. Xin mọi người đọc xong thì vui lòng cầu nguyện cho những người kể cảm nghiệm của họ. Xin cám ơn quý vị. (Kim Hà)
14 Tháng Chín 20209:03 CH(Xem: 92)
Trưa Thứ Tư ngày 9/9/2020, từ 3:00 pm đến 4:00 pm, khi vợ chồng tôi đang cầu nguyện Chuỗi Kinh LTX Chúa và chuỗi Kinh Mân Côi thì trên cửa sổ xuất hiện hình một phụ nữ bới tóc, mặc áo đen tay ngắn. Tôi nhân danh Chúa hỏi bà là ai nhưng không nghe tiếng trả lời. Hình ấy ở đó suốt 1 tiếng đồng hồ rồi mới biến đi.
12 Tháng Chín 202012:16 CH(Xem: 104)
Có một người đàn ông từ thành phố New York đã lìa bỏ đạo Công Giáo và không đi xưng tội đã lâu lắm rồi. Anh ta tiếp xúc với người đại diện cho Hội America Needs Fatima là ông Jose Walter Ferraz. <p>Sau cuộc thăm viếng, anh ta đem về nhà một tràng hạt Mân Côi và một tờ giấy hướng dẫn cách đọc kinh Mân Côi.

NGƯỜI CON

02 Tháng Mười 20196:48 CH(Xem: 295)

familyNGƯỜI CON

Mấy tháng nay, mẹ An bệnh ngày càng nặng, không thể đi làm nữa. Ngoài giờ đi học, An phải làm đủ việc để nuôi mẹ. Từ mò cua, bắt ốc, đi mót cá con ở các bến thuyền của ngư dân…An gầy và ốm yếu. Nước da đậm màu của nắng và nước biển, trông bạn ấy nhỏ thó và tội nghiệp. Nhưng An học giỏi nhất lớp 8A.

Mẹ An là một người đàn bà còn trẻ và bất hạnh. Bà không có chồng. Trong một lần đi lao động ở thành phố, bà nhặt được An từ một thùng rác trong đêm. Đêm đó, bà bỏ thành phố mang An về sống ở làng chài này. Hai năm trước bà bị tai nạn, ảnh hưởng về thần kinh khiến bà nhiều lúc như trẻ con, có khi như điên dại. Cám cảnh trước đứa con nhỏ phải quần quật nuôi sống mình, nhiều lần bà đã muốn quyên sinh.

- Con...hãy để mẹ được ra đi. Mẹ biết con sẽ buồn khi không có mẹ. Nhưng rồi thời gian sẽ đưa con lớn lên, và nỗi buồn sẽ vơi theo. Còn thế này….mẹ đau lắm. Mà nỗi đau này chẳng bao giờ vơi được, con trai ạ. Mẹ không muốn con mẹ khổ…

Bà thường nói với con như thế. Lúc đầu An khóc, nhưng dần dần cậu đã không còn nước mắt. Cậu ôm mẹ vào lòng, với một tình yêu vô bờ bến.

Chỉ cần nhìn thấy con, được con động viên, bà ấy lại quên đi ý định tự tử.

Cho đến một ngày, cả lớp tôi ngạc nhiên vì thấy An có điện thoại. Cậu mang tới lớp và lén lút nhắn tin cho ai đó trong suốt cả giờ học. Nhà trường cấm học sinh dùng điện thoại. Hễ bị bắt là tịch thu 2 ngày. An bị phát hiện và tịch thu. Nhưng An vẫn chứng nào tật nấy. Cứ 30 phút là lôi điện thoại ra nhắn tin. Rồi lần thứ 2, An bị cô giáo bắt gặp. Bị phạt đứng úp mặt vào tường. An lầm lì thực hiện mà không nói một lời nào. Được 15 phút, khi cô giáo đang giảng bài, An vụt chạy ra khỏi lớp.

Cô giáo và chúng tôi đều bực tức trước những hành động vô lễ của An. Cậu ấy lại là một học sinh nghèo. Thế nên, mấy ngày qua cả lớp ai cũng ghét và xa lánh An. Cô giáo bảo, buổi chiều cô sẽ đến nhà An. Nếu cần thiết sẽ báo lên ban giám hiệu.

Sáng hôm sau. Cô giáo tới lớp vào giờ sinh hoạt 15' . Khi cả lớp yên lặng, cô từ tốn bảo:

Các em thân yêu. Hôm qua cô đã tới nhà An….nói đến đây cô giáo nghẹn ngào, một giọt nước mắt lăn dài trên má. An đã phải dành dụm từng đồng tiền để mua điện thoai cũ,Các em ạ. Cô giáo nói tiếp. - Chúng ta đừng nhìn vẻ bề ngoài và hành động của một ai đó để đánh giá họ Mẹ An, vì thương bạn ấy đã nhiều lần muốn tự tử.

- Hằng ngày, bạn ấy nhắn tin cho mẹ. Vì sợ bác ấy sẽ buồn chán mà tìm đến cái chết. Đi làm được một lúc là An phải chạy về nhà ôm mẹ, nói yêu mẹ để bác ấy có nghị lực sống. Còn đi học vì xa quá, nên An mới nghĩ ra cách dùng điện thoại này…


Nước mắt cô giáo không ngừng rơi khi kể về An. Dưới lớp, tiếng sụt sịt nổi lên. Chúng tôi ai cũng mắt đỏ hoe. Có bạn nữ đã khóc thành tiếng. – đây các em đọc đi. Chúng tôi truyền tay nhau đọc những dòng tin nhắn mà An viết cho mẹ, trên nền chiếc điện thoại Nokia bị vỡ màn hình, những dòng chữ lấm lem:


- Mẹ, con yêu mẹ nhiều lắm. Chờ con về nhé.

- Mẹ, hôm nay con được chín điểm Toán. Mẹ chờ con về con cho mẹ xem nhé.


- Mẹ yêu quý, sáng nay trước giờ đi học con đã kiếm được 10 ngàn nhờ xách cá lên đò cho bà Bảy đấy. Trưa về con mua quà cho mẹ nhé.

- Mẹ, con nhớ mẹ lắm…


Cả lớp học chúng tôi…ngập chìm trong nước mắt. Một lòng yêu thương An vô bờ bến ngập tràn. Mấy bạn nữ úp mặt xuống bàn khóc.


-Cô giáo nói tiếp: Hôm qua suýt nữa thì cô đã ân hận cả đời. Vì không thấy An nhắn tin, vì buồn nản, mẹ bạn đã định tự tử. May mà An chạy về kịp. Hôm nay An sợ, phải ở nhà một bữa với mẹ….Các em ạ…. An của chúng ta, bạn ấy dù nghèo đói, khổ cực. Nhưng bạn ấy có một trái tim giàu tình yêu thương.

Chúng ta đừng vội nhìn hành động mà đánh giá người khác. Hãy yêu và hiểu họ từ tâm của mình. Đừng để vẻ bề ngoài đánh lừa chúng ta. Đừng để sự thờ ơ, lãnh cảm làm cho cuộc sống này vô vị và thiếu tình thương yêu các em nhé.


Cả lớp chúng tôi, lưng tròng nước mắt nhìn nhau cùng gật đầu với cô giáo. Dù không nói, nhưng chúng tôi hiểu, ai cũng muốn buổi học hôm nay tan sớm. Chúng tôi sẽ chạy tới nhà An. Ôm bạn ấy vào lòng. Với những cái ôm bao la tình thương mến.


ST