08 Tháng Mười Một 20194:02 SA(Xem: 48)
Hãy mở mắt mỗi ngày để quan sát, Các phép lạ diệu kỳ của tình yêu. Nếu ta không mở to đôi mắt, Không thấy điều Chúa âu yếm ban cho. Phép lạ của tình Chúa yêu nhân loại, Phép lạ của tình yêu gia đình. Phép lạ của người hy sinh chính mình cho người khác, Phép lạ của tình bạn thiêng liêng.
07 Tháng Mười Một 20194:14 CH(Xem: 50)
Đây là câu chuyện thật xẩy ra trong nhóm Huynh Đoàn Đa Minh của giáo xứ Thánh Linh của chúng tôi: Bà Maria và chồng bà vì lớn tuổi, đã vất vả làm việc nhiều mà lại đông con nên cả hai ông bà đều đau bịnh nhiều. Ông thì đã vào ở trong viện dưỡng lão, còn bà thì hôm nào khỏe thì bà đi dự lễ.
03 Tháng Mười Một 20196:29 SA(Xem: 69)
Trong Thánh Lễ cầu hồn ngày 2/11/2019 tại nhà thờ Thánh Linh có 4 linh mục và 3 thầy Phó Tế cùng dâng Thánh Lễ với cộng đoàn mà đa số là các thân nhân của những người quá cố trong năm 2019 này. Thánh Lễ được diễn ra với ba ngôn ngữ: tiếng Anh, tiếng Việt và tiếng Tây Ban Nha. Cha Joseph Sơn Nguyễn vốn là cha Tuyên Uý tại bịnh viện Đại Học UCI...
03 Tháng Mười Một 20195:42 SA(Xem: 90)
Có một cô gái đến gặp tôi để xin tôi cầu nguyện cho cô. Cô khóc thảm thiết vì cha mẹ bất hoà. Vì bất mãn mẹ cô nên ba cô mưu đốt nhà cho cả nhà chết. Đêm hôm định mệnh ấy, Chúa khiến cô đi chơi về khuya, chừng 2 giờ sáng. Khi vào nhà, cô ngửi thấy toàn là mùi xăng. Cô thấy ba của cô còn thức và mặt mũi lấm lét.
02 Tháng Mười Một 201912:48 CH(Xem: 77)
Trong chuyến hành hương năm 2014 do Kim Hà tổ chức, đi từ California sang thăm Ba Lan và Medjugorje, chúng tôi luôn cầu nguyện chung khi ở trên xe bus và khi thăm những nơi thánh thiêng.
31 Tháng Mười 20196:51 CH(Xem: 87)
Một người quen từ Mỹ về quê nhà VN để cải mộ mẹ. Mẹ anh mất năm 1977. Tính đến nay là 42 năm. Khi người ta mở quan tài của bà thì xương cốt bà tiêu tan rồi, chỉ còn có mỗi một cỗ Áo Đức Bà là còn nguyên vẹn. <p>Đức Mẹ hứa: "Những ai mặc Áo Đức Bà và sống thánh thiện thì sẽ không bao giờ thấy Hoả Ngục."
31 Tháng Mười 20196:37 CH(Xem: 69)
Ông chăm sóc cho con trai út cho đến khi anh Michael này qua đời. Chúng tôi cũng đã tham dự tang lễ của Michael cách đây 5, 6 năm.
10 Tháng Mười 20196:41 SA(Xem: 185)
Thánh Teresa Avila là một mỹ nhân. Bà có biệt tài, thân mật, thoải mái, đễ thich nghe, có lòng trắc ẩn, can đảm, nhiệt thành và rất nhân hậu. Giống như Chúa Giếu, Thánh Teresa Avila là một bí ẩn của những nghịch lý: Không ngoan mà thực tế, thông minh mà hài hoà kinh nghiệm, thần bí mà cải cách tích cực và thánh thiện.
05 Tháng Mười 20199:32 CH(Xem: 157)
Có nhiều sứ mạng của thế hệ con cháu bị chậm trễ hay bị phá huỷ vì những sự xấu mà thế hệ tổ tiên để lại. LM John Hampsch, một linh mục nổi tiếng về Chữa Lành Gia Tộc, ngài cư ngụ tại California đồng ý rằng:
04 Tháng Mười 20197:31 SA(Xem: 182)
Nguồn: Spiritdaily.com Một mối tình, một cuộc hôn nhân được củng cố thì cũng quan trọng như một cuộc đời được cứu.

KHÁNH NHẬT TRUYỀN GIÁO: VAI TRÒ CỦA MỖI KITÔ HỮU

19 Tháng Mười 20198:24 CH(Xem: 44)

daminh7KHÁNH NHẬT TRUYỀN GIÁO: VAI TRÒ CỦA MỖI KITÔ HỮU

Từ ngày lãnh bí tích Thanh Tẩy, người Kitô hữu nhận trong mình 3 sứ vụ: tư tế - ngôn sứ và vương đế. Một trong ba sứ vụ đó - ngôn sứ - mỗi người được mời gọi cũng như phải có trách nhiệm với ơn gọi của mình. Và, nhất là trước khi về Trời, Chúa mời gọi: “Các con hãy đi loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo.” Với lời này, mọi người phải nhớ nhiệm vụ loan báo Tin Mừng là không phải của riêng ai. Có người thầm nghĩ là của giám mục, linh mục, tu sĩ hay người thuộc Ban Truyền Giáo... Và như thế, cần phải cân chỉnh lại cách nhìn và nhất là cân chỉnh đời sống của mình.

Người ta vẫn thường nói có đạo rồi phải giữ đạo và chuyện này rất quan trọng. Hay hơn thế nữa khi ta nghe nói “tin đạo chứ đừng tin người có đạo.” Thật đau lòng và suy nghĩ cho những người có đạo. Những người có đạo có thật sự giữ đạo hay không và có để người khác tin rằng mình có đạo hay không? Hay mình chỉ là người đóng mác nhãn Kitô mà thôi, còn trong người mình chả có một chút gì Kitô cả.

Ngày nay, hơn bao giờ hết, sứ mạng truyền giáo vẫn là sứ mạng căn cốt của người Kitô hữu. Chả phải cứ lên đường loan báo Tin Mừng hay dự các hội thảo hội nghị, hay ra định hướng là truyền giáo. Chuyện cần thiết nhất là phải sống cùng, sống với, và sống cho người khác như Đức Kitô thì mới gọi là truyền giáo.

Nếu nhắc đến truyền giáo mà không nhắc đến Đức Kitô quả là điều thiếu sót thật lớn và coi như chả có gì để nói. Đơn giản vì chính Đức Kitô đã được Thiên Chúa, vì yêu thế gian đã ban cho con người để con người được cứu độ ngang qua cuộc đời hay nói đúng hơn là ngang qua đau khổ - cái chết và sự phục sinh của Đức Kitô.

Đức Kitô đã đến thế gian này và đón nhận kiếp người cũng như sống chết với con người với ơn gọi phục vụ ơn cứu độ. Cái chết trên cây thập tự chính là lễ tế cuối cùng và tuyệt hảo nhất mà Chúa Giêsu đã dâng cho Chúa Cha để đền tội cho nhân loại hững hờ. Cả cuộc đời Chúa Giêsu, đến thế gian không phải để được phục vụ nhưng đã phục vụ và làm giá chuộc cho nhân loại. Nếu như Đức Kitô chỉ nhập thể nhưng không nhập thế thì coi như không hoàn thành sứ mạng và có thể xem ra vô ích. Đức Kitô đã nhập thể và nhập thế. Thật vậy, cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc (với các môn đệ), cùng đồng thân đồng phận với con người và nhất là đồng thân đồng phận trong con người tội lỗi để nâng người tội lỗi lên tầm cao mới là không chỉ sạch tội mà được ơn cứu độ.

Nhìn lại cuộc đời của nhà truyền giáo vĩ đại nhất mọi thời đại ta thấy Đức Giêsu đã vùi đời mình trong thân phận làm người và gần gụi con người đến mức không còn mức nữa. Chúa Giêsu đã cúi xuống để rửa chân cho các môn đệ và đã hủy đời mình ra không. Chính vì như hạt lúa gieo vào lòng đất đó mà 12 hạt lúa khác và hàng ngàn, hàng vạn hạt lúa khác đã thối đi và sinh nhiều bông hạt.

Và ta thấy, công cuộc loan báo Tin Mừng mãi mãi là sự giằng co của biết bao nhiêu người khi đứng trước sứ mạng to lớn ấy. Tôi phải làm gì? Tôi phải sống như thế nào? Tôi không có tiền thì sao truyền giáo? Tôi không tri thức sao truyền giáo? Tôi không có sức khỏe sao truyền giáo? Có khi do suy nghĩ quá mà người ta đâm ra lối loạn tâm thần.

Ta cứ nhìn lại hành trình của những hạt lúa đã gieo vào lòng đất ít nhiều ta thấy cuộc đời của các Đấng như thế nào? Một Têrêsa Hài Đồng Giêsu chỉ với 4 bức tường nhưng đã trở thành bổn mạng của các xứ truyền giáo. Một Gioan Maria Vianney đã hy sinh cả đời mình để phục vụ trong sứ mạng mục tử. Một Phanxicô Xavie đã dong duỗi trên mọi nẻo đường… Mỗi người một cách thế nhưng rồi có một cách thế chung là rập đời mình theo mầu nhiệm Thánh Giá Chúa.

Còn nếu nói phải nói gì thì hẳn ta nhớ Thánh Phaolô: “Khi tôi đến với anh em, tôi đã không nói những lời hoa mỹ nhưng đến với anh em bằng cả tấm lòng.” Vâng! Nếu dựa vào tiền bạc vật chất hay tài vặt để truyền giáo e rằng cần phải xem lại. Khi ta vịn vào vật chất hay tài năng thì khi ấy ta đã lạc đường mất hướng. Người ta sẽ không theo và tin anh khi anh giàu có ở giữa người nghèo đâu. Người ta cũng chả tin anh khi anh nói hoa mỹ nhưng không sống như những gì anh nói. Và nhất là ngày hôm nay người ta sợ anh định hướng lắm rồi hay không dám nói là người ta ngán ngẩm những con người định hướng.

Khi và chỉ khi anh sống với người ta và cùng ăn cùng uống, cùng làm việc với người ta thì khi ấy anh mới nói cho người khác về một Đức Kitô khác đang sống trong anh. Không khéo thì anh sẽ sống khác Đức Kitô chứ không phải là một Đức Kitô khác.

Thực trạng đáng buồn là ngày hôm nay người ta nói nhiều quá và nói hay quá nhưng lại không sống. Hội thảo, hội nghị người ta nói nhiều quá, người ta định hướng nhiều quá nhưng chưa bao giờ đưa ngón tay lay thử. Ngày nay, người ta không cần định hướng nữa mà ngày nay người ta cần những người sống và chứng nhân.

Thật thế, ta thấy Hội Nghị có mở ra, Hội Thảo có bàn thảo và định hướng cứ đánh máy thì cũng chẳng làm được gì khi không thấy nhân chứng sống. Ngày xưa, Đức Kitô hình như không ngồi bàn giấy để định hướng loan báo Tin Mừng. Ngày xưa, chính Đức Kitô đã sống định hướng của mình bằng chính đời sống thật của mình.

Và như thế, nhân dịp Giáo Hội nhớ và mừng ngày khánh nhật truyền giáo, mỗi người chúng ta được dịp nhắc nhở chính mình về sứ mạng mà Chúa mời gọi. Ta tự trả lời trước mặt Chúa về sứ mạng và ơn gọi của chúng ta.

Nếu như không có sức lực và hạn chế về mọi mặt, Lời Kinh Mân Côi trong tháng truyền giáo ngoại thường này chắc chắn sẽ là sức hút mãnh liệt cho công việc loan báo Tin Mừng đã đang và sẽ đến với những vùng anh chị em chưa biết Chúa. Nếu như còn sống và sinh hoạt với cộng đồng thì chính lời ăn tiếng nói, cách sống của mỗi người sẽ minh chứng cho người khác biết mình là ai. Khi thật sự mình sống trong tư cách một người có Chúa thật thì khi ấy lực hút người khác vào Đức Kitô sẽ khác.

Vẫn là những con người mong manh, mỏng dòn và yếu đuối, ta lại xin Chúa thêm ơn cho mỗi người chúng ta để trong hoàn cảnh sống, môi trường sống, ta hãy là người sống cùng, sống với, và sống cho người khác như Đức Kitô vậy. Có như thế thì lời mời gọi truyền giáo trở nên sống động ngay trong chính cuộc đời của chúng ta.

Người Giồng Trôm