Sunday, January 17, 20211:35 PM(View: 36)
Trong năm Thánh 2000, chị Long làm cùng sở với tôi và tôi cùng nhau đi dự Thánh Lễ mỗi buổi trưa, vào giờ ăn trưa để xin ơn Toàn Xá. Tại Nhà Thờ Chính Toà của giáo phận Orange, tôi quen ông John,
Monday, January 11, 20211:28 PM(View: 108)
Sau đây là lời của Sr. Lucia, thị nhân Fatima, được xuất bản tại Como vejo a Mensage "Không có gì ô uế mà vào được Thiên Đàng."(Khải Huyền 21:27) Thánh Catherine of Siena nói với to Chân Phước Raymond Capua rằng: "Tôi nhìn thấy nỗi đau ở hoả ngục và luyện ngục rất lớn lao mà lưỡi con người không thể kể được.
Saturday, January 9, 20219:29 PM(View: 89)
"Tôi là người Công Giáo nên luôn tỏ ra yêu mến Chúa và Đức Mẹ Maria. Tôi luôn sống đức tin nhưng gần đây tôi cảm thấy mình sống gần với Chúa hơn từ trước đến nay. Chúa luôn tỏ ra nhân từ với tôi. Tôi cảm thấy mình mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
Friday, January 8, 20219:56 AM(View: 80)
Ba tôi là ông Cố J. M. W. sinh ngày 14/2/1941 và mất ngày 7/1/2021. Không lời nói nào có thể diễn tả được những cảm xúc đau đớn mà gia đình chúng tôi đã và đang trải qua khi nghe tin ba tôi qua đời vào ngày hôm qua. Ba tôi chết vì bịnh sưng phổi và COVID 19. Ba tôi là một người cha tuyệt vời mà còn là một con người tốt lành mọi mặt. Tôi được vinh dự đón chào...
Friday, January 8, 20219:46 AM(View: 78)
Hôm qua, một chị bạn muốn xin lễ cho người chồng yêu dấu mới qua đời. Vợ chồng tôi vội vàng đến thăm chị. Chị đau yếu nhiều sau khi người chồng mất đi. Chị nhờ chúng tôi xin lễ cầu nguyện cho chồng chị được Chúa thương giải thoát cho linh hồn anh. Chị bảo bây giờ con của chị muốn chị dọn đến nhà người con gái để ở.
Friday, January 8, 20219:43 AM(View: 89)
Năm 2004, cách đây 16 năm, vào dịp sau Lễ Noel, chị bạn tên Lan trong nhóm cầu nguyện của chúng tôi đã rủ một số anh chị em cùng sang Boston thuộc miền Đông Hoa Kỳ để đi hành hương. Tôi cẩn thận hỏi chị về vấn đề ăn ở, nhà cửa ra sao thì chị ấy bảo cứ ở nhà người cháu gọi chị bằng dì, rồi góp tiền ăn uống và tiền phòng.
Tuesday, January 5, 202111:45 PM(View: 132)
Hôm nay con gái tôi báo tin buồn là bạn của cháu chỉ còn 10 ngày nữa là sinh con đầu lòng. Tuy nhiên khi cô ấy đi bác sĩ mới biết là em bé đã chết trước khi chào đời. Hai vợ chồng và cả hai bên gia đình đều rúng động. Con gái tôi hỏi tôi bây giờ phải làm sao vì gia đình cô bạn rất bối rối. Tôi khuyên nên rửa tội gấp cho em bé và đặt tên Thánh và tên gọi.
Monday, January 4, 20214:29 PM(View: 89)
Cô Mimi kể: "Con làm nghề tóc gần 30 năm qua. Con nhận thấy các khách hàng người Mỹ cũng như người Việt đều rất đau khổ. Vì phải nhuộm tóc, cắt tóc cho họ nên con có nhiều thì giờ rảnh để nghe họ tâm sự và giúp họ lời khuyên nên các khách hàng của con rất yêu thích con. Họ đến làm tóc cả chục năm mà không hề tìm người khác.
Thursday, December 31, 20206:38 PM(View: 99)
Chỉ còn mấy tiếng đồng hồ nữa là hết năm 2020, một năm đầy biến động, bi thương và đau khổ cho toàn thế giới. Tôi nhớ lúc chúng tôi còn khoẻ mạnh hơn thì cứ ngày 31/12 hàng năm và ngày Giao Thừa Tết Âm Lịch là các nhóm cầu nguyện của chúng tôi họp nhau để gặp gỡ đọc kinh, cầu nguyện để cảm tạ Chúa cho một năm cũ qua đi bình an và cầu xin Chúa chúc phúc cho năm mới...
Thursday, December 31, 20205:57 PM(View: 81)
Năm 2020 là một năm khủng khiếp cho nhân loại. Nạn dịch Vũ Hán làm hại cả thế giới. Nạn dịch COVID 19 hoành hành ác liệt tại Hoa Kỳ, đặc biệt tại California. Giới nghệ sĩ cũng có nhạc sĩ Lam Phương và ca sĩ Lệ Thu bị bịnh. Trong gia đình tôi có em trai, em dâu và cháu gái bị bịnh COVID 19 luôn. Bây giờ đã đỡ nhưng vẫn còn dây dưa.

LÒNG TỬ TẾ

Saturday, November 23, 20198:13 PM(View: 461)

chuccuoituanvuiveLÒNG TỬ TẾ

Một người làm nghề bảo vệ, làm thuê cho một gia đình giàu có, công việc không quá áp lực chỉ đơn giản là mở cửa xe cho chủ nhà và gác cổng, nhưng thái độ của ông chủ luôn khiến anh cảm giác như mình bị hắt hủi. Mỗi sáng, khi xe ông chủ đi đến cổng, anh đều gập đầu cúi chào và chiều về cũng vậy; nhưng anh chưa bao giờ nhận lại từ ông một cử chỉ đáp lại.

Cứ chiều về, anh thường tranh thủ chạy ra bên ngoài tìm kiếm đồ ăn thừa trong túi rác bên ngoài biệt thự. Có lần, anh bị ông chủ bắt gặp, nhưng ông cũng không biểu hiện một thái độ nào trên nét mặt. Sự lạnh lùng của ông chủ khiến anh có một cảm giác khó chịu nổi lên trong tâm mình.

Cũng kể từ ngày đó,anh thường hay thấy một túi giấy sạch sẽ, bên trong đựng rất nhiều thức ăn ngon được gói bọc cẩn thận đặt tại nơi mà anh vẫn lui đến tìm đồ ăn. Hôm đầu, anh nghĩ có lẽ ai đó đi siêu thị về để quên nên rất vui vẻ xách về cho mấy đứa con ở nhà.

Nhưng nhiều hôm về sau, ngày nào anh cũng bắt gặp túi thức ăn ngon được đặt sẵn ở đó.anh bảo vệ bắt đầu thắc mắc việc này thật kì lạ, sao ngày nào cũng lại có một túi thức ăn ngon được đặt ở đây nhỉ? Nghĩ miên man một hồi, rồi anh lại tự nhủ, chắc Đức Phật thương tình nên ban lộc cho mình, còn không thì anh cũng chẳng cần quan tâm nó từ đâu đến, miễn sao ngày nào vợ con anh cũng không đói là được rồi.

Cho đến một ngày, ông chủ qua đời. Hôm đó, có rất nhiều người qua lại, vì bận việc đón khách nên anh cũng chẳng còn thời gian nhớ đến túi đồ ăn nữa. Mấy ngày qua đi, khi công việc quay trở lại bình thường, anh lại đến tìm thức ăn như mọi khi. Chỉ có điều là, lần này anh không còn thấy túi thức ăn ngon được đặt sẵn ở đó nữa.

Ngày thứ nhất, anh bảo vệ nghĩ chắc ai đã nhìn thấy nó và nhặt rồi. Tuy nhiên, qua ngày thứ hai và ngày thứ ba, anh cũng không còn thấy túi thức ăn như ngày xưa đâu. Dần dần, bữa ăn gia đình của anh bảo vệ lại trở nên khó khăn khi thiếu những túi đồ ăn đó. Cuối cùng, anh nghĩ chỉ còn cách đề xuất tăng lương với bà chủ, nếu như bà không đồng ý chắc anh phải đi tìm một công việc mới có thể nuôi sống gia đình được.

Bà chủ của anh bảo vệ là một người phụ nữ có vẻ mặt phúc hậu và thánh thiện; đôi lúc, anh nghĩ thầm đúng là ông chủ chẳng xứng với bà. Khi nghe xong câu chuyện của anh, bà chủ tỏ ra rất ngạc nhiên, bởi vì trong suốt một thời gian dài, bà chưa bao giờ nghe anh phàn nàn về lương thấp hay thiếu thốn.

Thấy bà chủ như vậy, anh bảo vệ cũng không muốn giấu diếm gì; anh đem hết câu chuyện về túi thức ăn kể lại cho bà. Bằng chất giọng từ tốn và điềm tĩnh, bà chủ hỏi anh:

“Từ khi nào anh không còn nhận được túi đồ ăn đó nữa?”

Rất nhanh, anh bảo vệ đáp:

“Dạ, từ khi ông chủ mất, thưa bà!”...

Suy nghĩ của anh ngừng lại khi thấy bà chủ đang cố che đi những giọt nước mắt. Một cảm giác day dứt cuộn lên trong anh bảo vệ, anh xin lỗi bà vì đã làm bà phải buồn lòng, anh hứa rằng sẽ tiếp tục ở lại làm việc và không đòi hỏi thêm bất cứ điều gì. Bà chủ chậm rãi bước đến gần anh bảo vệ và nói:

“Tôi khóc bởi cuối cùng tôi đã tìm được anh. Tôi biết chồng tôi mỗi ngày đều mua thức ăn cho 7 người, tôi đã tìm được 6 người và cho đến hôm nay, tôi đã tìm được người thứ 7”.

Anh bảo vệ về nhà với những cảm xúc khó nói thành lời. Giờ đây, ngày ngày anh lại được nhận một túi thức ăn giống như trước, nhưng anh không phải chạy đến thùng rác bên đường nữa mà có một người đem đến tận nơi cho anh, đó chính là con trai của ông chủ. Lần nào nhận thức ăn, anh cũng “Cảm ơn” cậu ấy, nhưng cậu ấy giống y như cha mình, chưa một lần đáp lời với anh.

Có một hôm, anh cố ý nói thật to, bỗng dưng cậu chủ quay lại nói “Cảm ơn!” đáp lại. Lại một lần nữa tim anh như nghẹn lại, khi anh biết được một sự thật, cậu chủ bị bệnh nặng tai, giống y ông chủ đã quá cố của anh...

Có câu rằng: “Để hiểu được một người, cần cả một đời. Để hiểu được sự cố gắng của người đó, cần cả một quá trình”.Cuộc đời của người khác đang trải qua khó khăn và trắc trở gì; nếu chỉ dùng đôi mắt bình thường và cảm xúc cá nhân của mỗi người để nhìn, thì nhìn thế nào cũng vĩnh viễn không thấu được.

Đôi mắt có thể giúp bạn cảm nhận cuộc sống này nhiều mầu sắc đẹp đẽ hơn. Nhưng cũng đôi mắt đó với cái nhìn ích kỷ làm ta không thấy được sự khó khăn, sự đau khổ, sự mất mát... hay lòng tốt của người khác. Bởi vậy, hãy nhớ rằng đừng dùng đôi mắt để đánh giá tâm hồn hay nhân phẩm người khác, đó cũng là một nghĩa cử cao đẹp...
ST