Saturday, April 10, 20211:34 PM(View: 8)
Bà Anna Nguyễn Thị Hương đang đau yếu nằm bệnh ở nhà thương bên Pháp. Bà bị ma quỷ khống chế vì con gái bà mang xâu chuỗi Mân Côi vào cho bà thì bà ấy la lớn lên một cách dữ dội lắm.
Saturday, April 10, 202111:57 AM(View: 7)
Nguồn: Bản tin Medu ngày 15 tháng 8 năm 2003: “Tôi còn nhớ vài năm trước đây, tôi đã cùng ông Francis Gajowniczek trò chuyện. Thánh Maximilien Kolbe đã thay ông bước vào hầm để chịu đói cho đến chết.
Saturday, April 10, 202111:51 AM(View: 7)
Đây là câu chuyện chữa lành thật sự xẩy ra tại Medjugorje, Nam Tư, do ông Wayne Weible, một ký giả gốc Tin Lành kể lại. Trước đây, chúng tôi đã đăng phép lạ chữa lành này trên website: www.memaria.org, và đã đọc bài dịch thuật trên Radio Giờ Của Mẹ vào tháng 9 năm 2003.
Saturday, April 10, 202111:34 AM(View: 6)
LNĐ: Đây là cảm nghiệm thứ hai của bà Trâm Phạm (tên thật). Bà là một cư dân của thành phố Midway City, thuộc Orange County, California. Bà cũng là một trong các khách hành hương đi viếng Đức Mẹ Guadalupe vào tháng 2 năm 2007 vừa qua. Bà chia sẻ cho cả nhóm trong lúc đi xe buýt để tới thăm thành phố Cholula và Puebla, Mexico.
Friday, April 9, 20211:16 PM(View: 8)
Nguồn: ChildrenofMedjugorje.com 1. Cảm nghiệm cuộc đời Cha Mark: Khi đi xuống núi Krizevac sau chặng đàng thánh giá, chị nữ tu Briege thuật lại cho tôi phần tiếp theo của câu chuyện như sau:
Friday, April 9, 202111:57 AM(View: 8)
Nguồn: Medjugorje Magazine Theo báo Medjugorje Magazine thì bà Susan được gọi là “Người Vô Địch Của Các Linh Hồn Ở Luyện Ngục”. Khi bà Susan nói về các linh hồn thì bà nói thao thao bất tuyệt. Trước khi qua đời, LM Stephen Barham nhận xét về bà Susan như sau: “Bà Susan Tassone luôn nhắc đến các linh hồn ở luyện ngục, đôi lúc bà ấy làm cho ta mỏi...
Friday, April 9, 20217:21 AM(View: 17)
Nguồn: Việt Báo Nhật báo Việt Báo, xuất bản tại quận Orange (Cam), miền nam California, số phát hành thứ Bảy ngày 26-6-2004, đã đăng tấm hình chụp và chú thích “HÀNH HƯƠNG TƯỢNG ĐỨC MẸ”. LM Nguyễn Thanh Sơn, DCCT đã đi trong nhóm của chúng tôi năm 2004.
Friday, April 9, 20216:43 AM(View: 16)
NGÀY 24/6/2021 LÀ KỶ NIỆM 40 NĂM NGÀY ĐỨC MẸ HIỆN RA TẠI LINH ĐỊA MEDJUGORJE, NUOC BOSNIA/HERZEGOVINA(1981-2021). XIN HÃY CẦU NGUYỆN!
Friday, April 9, 20216:30 AM(View: 11)
Ông Albert Clark là một người bạn Mỹ mà chúng tôi gặp trong cuộc hành hương đến vùng Betania, nước Venezuela, Nam Mỹ. Tuy ở Betania, Nam Mỹ nhưng có điều lạ lùng là chúng tôi gặp nhau và luôn chia sẻ với nhau về các ơn lành mà Chúa và Đức Mẹ Maria ban cho ở Medjugorje, Nam Tư. Sau mỗi bữa cơm chiều, chúng tôi thường hay ngồi nói chuyện...
Friday, April 9, 20216:00 AM(View: 10)
Bà Mầu Nguyễn ở trong giáo phận Orange, California. Bà có cuộc đời long đong, vất vả, buồn nhiều hơn vui. Tính bà hiền lành và dịu dàng. Bà tham gia cầu nguyện với nhóm Canh Tân Đặc Sủng của giáo xứ St Polycarp hàng tuần để ca ngợi và cầu xin ơn Chúa.

Sự Bất Hiếu Ngọt Ngào!!!

Saturday, November 23, 20198:19 PM(View: 374)

ducme_jpiiSự Bất Hiếu Ngọt Ngào

Có một sự thật là: tình thương yêu và hy sinh vô bờ của người mẹ cho những đứa con từ khi có loài người đến nay chẳng hề thay đổi, nhưng lòng hiếu thảo của những đứa con đối với mẹ mình càng ngày càng trở thành một nguy cơ trầm trọng.

Hai bộ phim hành động Mỹ nổi tiếng mà tôi xem đi xem lại nhiều lần là Godfather và American Gangster. Và trong cả hai bộ phim đầy cảnh bắn giết này có một câu chuyện luôn luôn làm tôi thực sự xúc động. Đó là tình yêu của hai ông trùm Mafia Mỹ đối với người mẹ của mình. Lòng hiếu thảo là một chiếc thước đo đạo đức có giá trị nhất. Đó cũng là phần nhân tính cuối cùng của con người mà nếu đánh mất thì con người không còn gì để nói nữa. Có lẽ vì ý nghĩa ấy mà những nhà làm phim Hollywood đã cố níu giữ lại cho xã hội một niềm tin cuối cùng về nhân tính con người. Bởi phần nhân tính này với nhiều yếu tố là phần nhân tính khó bị suy đồi nhất.

Những năm gần đây, chúng ta phải đau đớn chứng kiến những chuyện bất hiếu. Và có những chuyện bất hiếu đã trở thành những tội ác man rợ. Đó là những câu chuyện bất hiếu đã được các phương tiện truyền thông đại chúng đưa tin và lên tiếng cảnh báo. Nhưng còn có một phía khác của sự bất hiếu mà chúng ta chưa lên tiếng hoặc chưa ý thức rõ về nó mà có người gọi nó bằng một cái tên “Sự bất hiếu ngọt ngào”.

“Sự bất hiếu ngọt ngào” là chỉ những đứa con có đủ điều kiện vật chất để nuôi những người mẹ. Nhưng những đứa con đó không cho mẹ mình được tham gia vào những sinh hoạt tinh thần của gia đình. Sự thật là có những bà mẹ chỉ sống giữa những đứa con như một thực thể sống tự nhiên chứ không phải là một trung tâm của tình cảm. Với lý do công việc và với muôn vàn lý do khác, những đứa con đã để mẹ mình sống cô độc ở một làng quê gần, xa nào đó hoặc ngay trong chính thành phố mà họ đang sinh sống.

Thay cho sự hiện diện của họ trước mẹ mình trong những ngày nghỉ là sự hiện diện của một gói quà và những đồng tiền. Thay cho những lời tâm sự của những đứa con với mẹ mình trong những buổi tối khó ngủ của người già là những người giúp việc được trả lương cao. Với đức hạnh của sự hy sinh vô bờ của mình, những người mẹ lại một lần nữa đã gánh chịu một cuộc sống cô đơn như vậy cho đến khi chết.

Chúng ta có nói đến việc những đứa con gửi cha mẹ vào nhà dưỡng lão trong các nước phương Tây hoặc châu Âu. Và có không ít người quan niệm đó là sự trốn tránh trách nhiệm của con cái đối với cha mẹ khi cha mẹ về già. Nhưng sau một thời gian quan sát và có nghiên cứu thực tế ở các nước đó, tôi thấy đó là cách những đứa con tìm cho cha mẹ họ một không gian thích hợp và có ý nghĩa nhất với cha mẹ khi ở tuổi già và đó cũng là một trong những văn hoá sống của các nước đó. Nhất là khi cha mẹ họ có những vấn đề của tuổi tác, sức khoẻ và tâm lý. Nhưng hầu như hàng ngày, họ gọi điện trò chuyện với cha mẹ và hàng tuần, họ vẫn đến thăm cha mẹ trong nhà dưỡng lão. Họ ở lại với cha mẹ có khi cả ngày để trò chuyện và vui chơi cùng cha mẹ.

Có những người mẹ trong những năm cuối đời chỉ mơ một giấc mơ giản dị nhưng thật đau đớn và thương cảm là có một cái Tết được ăn Tết với con cháu mình.

“Con bận lắm. Nhiều khách khứa đến làm việc lắm. Mà nhà cửa bỏ đấy trộm nó vào nó khuân hết. Tết con không về được. Bà cần gì thì cứ bảo. Con sắm sửa đầy đủ cho bà”.

Đấy là những ngôn từ càng ngày càng trở lên quen thuộc của những đứa con nói với mẹ mình trong một ngày cuối năm về thăm mẹ vội vã. Những lý do trên chỉ là sự bao biện cho thói ích kỷ và sự hoang hoá tình thương yêu của những đứa con đối với mẹ mình. Còn vị khách nào quan trọng hơn mẹ mình nữa? Còn của cải nào quí hơn mẹ mình nữa? Và đối với những bà mẹ, tài sản duy nhất có ý nghĩa là những đứa con.

Nhưng những đứa con đó không bao giờ hiểu được người mẹ của chúng không cần bất cứ quyền chức hay tiền bạc chúng đang có mà chỉ cần chúng ngồi xuống bên bà như thuở nhỏ đầy yếu đuối, sợ hãi và tin cậy trong sự che chở của bà hoặc thấy chúng lớn lên làm một người tốt. Nhưng chúng đã xa rời bà mà bà không có cách nào kéo chúng gần lại. Không phải chúng xa rời xa bà bởi không gian và thời gian do điều kiện sống và công việc mà chúng đang xa rời xa sự thiêng liêng của tình mẫu tử. Bà đã và đang mất chúng.

Tôi đã chứng kiến một bà mẹ gần 90 tuổi mắt đã mờ lần mò làm một con gà cúng đêm giao thừa trong khi những đứa con của bà đang quây quần vui vẻ đón giao thừa với gia đình riêng của họ ở thành phố chỉ cách nơi bà ở không quá 30 km. Không có bất cứ lý do gì có thể biện minh cho những đứa con khi bỏ quên mẹ mình trong những ngày đặc biệt và quan trọng như thế.

“Sự bất hiếu ngọt ngào” còn để chỉ những đứa con bỏ quên những người mẹ trong chính ngôi nhà của họ. Nhưng những người mẹ đó không bị bỏ đói mà ngược lại được “nuôi giấu” trong một đời sống vật chất đầy đủ. Trong không ít những ngôi nhà to, đẹp và đầy đủ tiện nghi, những đứa con đã “giấu” mẹ mình mà nhiều lúc chúng ta không làm sao có thể phát hiện ra là trong ngôi nhà đó có một bà mẹ.

Có những người thi thoảng lại đến thăm bạn mình trong suốt mấy năm trời nhưng không bao giờ được gặp bà mẹ của anh ta. Anh ta đã “giấu” mẹ trong một căn phòng trên tầng 3, tầng 4 gì đó của ngôi nhà. Anh ta dậy sớm đi làm vội vã nhiều lúc không còn kịp leo lên tầng chào mẹ. Trưa thì đương nhiên anh ta không về nhà. Tối anh ta về muộn. Vợ anh ta hoặc người giúp việc đã cho bà mẹ ăn cơm trước với lý do để cụ đi nghỉ sớm kẻo mệt. Anh ta trở về nhà ăn tối cùng vợ con và chuyện trò rồi điện thoại và cuối cùng lăn ra ngủ. Có không ít ngày anh ta hoàn toàn quên mẹ mình đang sống trong cùng ngôi nhà và âm thầm mong nhìn thấy con mình và trò chuyện với con. 

Càng ngày chúng ta càng được chứng kiến những đứa con khi có khách đến chơi thì khoe hết đồ này vật nọ đắt tiền, thậm trí khoe một con chim cảnh quí hàng ngàn đô la với một giọng nói thật “say đắm” mà chẳng thấy họ khoe một người mẹ vừa ở quê ra chơi hay đang ở đâu đó trong ngôi nhà to, rộng của họ.

Có những người không bao giờ để mẹ ngồi ăn cơm cùng khi vợ chồng anh ta có khách. Có lẽ sự xuất hiện của người mẹ đã già nua không còn phù hợp với những thù tạc, những vui buồn của anh ta nữa chăng. Nhưng anh ta đâu biết rằng, có những đêm khuya bà mẹ không thể ngủ và đầy lo lắng khi nghe tiếng ho của anh ta hay khi vợ chồng anh ta to tiếng. Bà mẹ sống giữa con cháu mà như sống trong một thế giới xa lạ.

Vì thế, có không ít người mẹ đã bỏ về quê sống một mình trong ngôi nhà cũ của mình. Bởi cho dù ở đó bà không được sống với những đứa con của mình thì bà cũng được sống với những gì vốn rất thân thương với bà như con chó, con mèo, cái cây, cái cối. Và thay vào sự chia sẻ, an ủi của những đứa con là sự chia sẻ và an ủi của những thứ kia kể cả những thứ vô tri vô giác. Và thực sự điều này làm cho chúng ta vô cùng xấu hổ và đau đớn.

Tội lớn nhất của đời người là bất hiếu. Có những kẻ đánh đập, nhiếc mọc mẹ mình, có những kẻ bỏ đói, bỏ rét mẹ mình, có những kẻ xưng “bà” xưng “tôi” với mẹ mình như với một người qua đường, qua chợ… Tất cả những kẻ đó đều là kẻ có tội. Và những kẻ vẫn cho mẹ mình ăn ngon, mặc đẹp nhưng bỏ quên mẹ mình trong thế giới tình cảm của họ thì họ cũng mang tội như những kẻ nói trên.

Đời người ngắn ngủi, tạm bợ, chớ vì một câu nói của người khác, mà làm mất đi niềm vui ngày hôm nay của bạn.Đời người ngắn ngủi vô thường, đừng mãi ôm giữ trong lòng những khổ đau. Nhất định cần nhớ kỹ…

ST