Saturday, January 23, 20215:37 AM(View: 14)
Ngày 22 tháng 1 năm 1973 tức là cách đây 48 năm, nước Mỹ hợp thức hoá việc phá thai. Từ đó, hàng năm vào ngày này, các giáo dân Công Giáo Hoa Kỳ đi tuần hành và cầu nguyện ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn để cầu cho việc Bảo Vệ Sự Sống. Ở các giáo xứ của Orange County thì có giờ Chầu Chúa Giêsu Thánh Thể để cầu nguyện vì đó cũng là ngày Cầu Nguyện cho Các Thai Nhi...
Sunday, January 17, 20211:35 PM(View: 58)
Trong năm Thánh 2000, chị Long làm cùng sở với tôi và tôi cùng nhau đi dự Thánh Lễ mỗi buổi trưa, vào giờ ăn trưa để xin ơn Toàn Xá. Tại Nhà Thờ Chính Toà của giáo phận Orange, tôi quen ông John,
Monday, January 11, 20211:28 PM(View: 125)
Sau đây là lời của Sr. Lucia, thị nhân Fatima, được xuất bản tại Como vejo a Mensage "Không có gì ô uế mà vào được Thiên Đàng."(Khải Huyền 21:27) Thánh Catherine of Siena nói với to Chân Phước Raymond Capua rằng: "Tôi nhìn thấy nỗi đau ở hoả ngục và luyện ngục rất lớn lao mà lưỡi con người không thể kể được.
Saturday, January 9, 20219:29 PM(View: 100)
"Tôi là người Công Giáo nên luôn tỏ ra yêu mến Chúa và Đức Mẹ Maria. Tôi luôn sống đức tin nhưng gần đây tôi cảm thấy mình sống gần với Chúa hơn từ trước đến nay. Chúa luôn tỏ ra nhân từ với tôi. Tôi cảm thấy mình mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
Friday, January 8, 20219:56 AM(View: 92)
Ba tôi là ông Cố J. M. W. sinh ngày 14/2/1941 và mất ngày 7/1/2021. Không lời nói nào có thể diễn tả được những cảm xúc đau đớn mà gia đình chúng tôi đã và đang trải qua khi nghe tin ba tôi qua đời vào ngày hôm qua. Ba tôi chết vì bịnh sưng phổi và COVID 19. Ba tôi là một người cha tuyệt vời mà còn là một con người tốt lành mọi mặt. Tôi được vinh dự đón chào...
Friday, January 8, 20219:46 AM(View: 89)
Hôm qua, một chị bạn muốn xin lễ cho người chồng yêu dấu mới qua đời. Vợ chồng tôi vội vàng đến thăm chị. Chị đau yếu nhiều sau khi người chồng mất đi. Chị nhờ chúng tôi xin lễ cầu nguyện cho chồng chị được Chúa thương giải thoát cho linh hồn anh. Chị bảo bây giờ con của chị muốn chị dọn đến nhà người con gái để ở.
Friday, January 8, 20219:43 AM(View: 102)
Năm 2004, cách đây 16 năm, vào dịp sau Lễ Noel, chị bạn tên Lan trong nhóm cầu nguyện của chúng tôi đã rủ một số anh chị em cùng sang Boston thuộc miền Đông Hoa Kỳ để đi hành hương. Tôi cẩn thận hỏi chị về vấn đề ăn ở, nhà cửa ra sao thì chị ấy bảo cứ ở nhà người cháu gọi chị bằng dì, rồi góp tiền ăn uống và tiền phòng.
Tuesday, January 5, 202111:45 PM(View: 156)
Hôm nay con gái tôi báo tin buồn là bạn của cháu chỉ còn 10 ngày nữa là sinh con đầu lòng. Tuy nhiên khi cô ấy đi bác sĩ mới biết là em bé đã chết trước khi chào đời. Hai vợ chồng và cả hai bên gia đình đều rúng động. Con gái tôi hỏi tôi bây giờ phải làm sao vì gia đình cô bạn rất bối rối. Tôi khuyên nên rửa tội gấp cho em bé và đặt tên Thánh và tên gọi.
Monday, January 4, 20214:29 PM(View: 94)
Cô Mimi kể: "Con làm nghề tóc gần 30 năm qua. Con nhận thấy các khách hàng người Mỹ cũng như người Việt đều rất đau khổ. Vì phải nhuộm tóc, cắt tóc cho họ nên con có nhiều thì giờ rảnh để nghe họ tâm sự và giúp họ lời khuyên nên các khách hàng của con rất yêu thích con. Họ đến làm tóc cả chục năm mà không hề tìm người khác.
Thursday, December 31, 20206:38 PM(View: 110)
Chỉ còn mấy tiếng đồng hồ nữa là hết năm 2020, một năm đầy biến động, bi thương và đau khổ cho toàn thế giới. Tôi nhớ lúc chúng tôi còn khoẻ mạnh hơn thì cứ ngày 31/12 hàng năm và ngày Giao Thừa Tết Âm Lịch là các nhóm cầu nguyện của chúng tôi họp nhau để gặp gỡ đọc kinh, cầu nguyện để cảm tạ Chúa cho một năm cũ qua đi bình an và cầu xin Chúa chúc phúc cho năm mới...

LỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY Thứ Tư sau lễ Hiển Linh SỐNG LỜI CHÚA Bài đọc : 1Ga 4,11-18

Wednesday, January 8, 20201:40 AM(View: 385)

kh2013LỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY
Thứ Tư sau lễ Hiển Linh
SỐNG LỜI CHÚA
Bài đọc : 1Ga 4,11-18

Nếu chúng ta yêu thương nhau, thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta.

Lời Chúa trong thư thứ nhất của thánh Gio-an tông đồ.

Anh em thân mến,

nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta,

chúng ta cũng phải yêu thương nhau.

Thiên Chúa, chưa ai được chiêm ngưỡng bao giờ.

Nếu chúng ta yêu thương nhau,

thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta,

và tình yêu của Người nơi chúng ta mới nên hoàn hảo.

Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được rằng

chúng ta ở lại trong Người và Người ở lại trong chúng ta :

đó là Người đã ban Thần Khí của Người cho chúng ta.

Phần chúng tôi, chúng tôi đã chiêm ngưỡng

và làm chứng rằng : Chúa Cha đã sai Con của Người đến

làm Đấng cứu độ thế gian.

Hễ ai tuyên xưng Đức Giê-su là Con Thiên Chúa,

thì Thiên Chúa ở lại trong người ấy

và người ấy ở lại trong Thiên Chúa.

Còn chúng ta, chúng ta đã biết

tình yêu của Thiên Chúa nơi chúng ta,

và đã tin vào tình yêu đó.

Thiên Chúa là tình yêu :

ai ở lại trong tình yêu, thì ở lại trong Thiên Chúa,

và Thiên Chúa ở lại trong người ấy.

Căn cứ vào điều này

mà tình yêu đã nên hoàn hảo với chúng ta :

đó là chúng ta được mạnh dạn trong ngày phán xét,

vì Đức Giê-su thế nào

thì chúng ta cũng như vậy ở thế gian này.

Tình yêu không biết đến sợ hãi ;

trái lại, tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi,

vì sợ hãi gắn liền với hình phạt,

và ai sợ hãi thì không đạt tới tình yêu hoàn hảo.

TIN MỪNG : Mc 6,45-52

Các ông thấy Đức Giê-su đi trên mặt biển.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

Sau khi cho năm ngàn người được ăn no nê, lập tức, Đức Giê-su bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, về phía thành Bết-xai-đa, trong lúc Người giải tán đám đông. Sau khi cho họ đi, Người lên núi cầu nguyện. Chiều đến, chiếc thuyền đang ở giữa biển hồ, chỉ còn một mình Người ở trên đất. Người thấy các ông phải vất vả chèo chống vì gió ngược, nên vào khoảng canh tư đêm ấy, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông, và Người định vượt các ông. Nhưng khi các ông thấy Người đi trên mặt biển, lại tưởng là ma, thì la lên. Quả thế, tất cả các ông đều nhìn thấy Người và đều hoảng hốt. Lập tức, Người bảo các ông : “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !” Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt, vì các ông đã không hiểu phép lạ bánh hoá nhiều : lòng các ông còn chai đá !

SUY NIỆM-KIÊN VỮNG TRONG ĐỨC TIN

Vừa khi đắc cử giáo hoàng, Đức Gioan Phaolô II đã ngỏ lời với thế giới: Đừng sợ, hãy mở rộng cánh cửa cho Đức Kitô.

Các môn đệ nghĩ rằng Đức Giêsu là ma. Các ông không tin một người có thể đi trên mặt nước. Đức Giêsu đã bước lên thuyền và làm cho gió bão yên lặng, các môn đệ cũng không khỏi ngỡ ngàng.

Các ông không hiểu việc gì đang xảy ra. Tin Mừng phê bình các môn đệ: các ông không hiểu ý nghĩa của việc hóa bánh ra nhiều, tâm hồn các ông chai cứng. Khi tâm hồn chúng ta chai cứng, Đức Giêsu không thể hiện diện với chúng ta, và mọi sự ra như vô nghĩa. Vì thế, chúng ta, cũng như các môn đệ, cần phải nỗ lực để tìm hiểu và nhận biết Đức Giêsu là ai.

Đức tin là quà tặng để phát triển. Chúng ta có thể lớn lên trong đức tin khi biết lắng nghe Đức Giêsu và tìm hiểu ý nghĩa của mọi điều Đức Giêsu đã làm. Chúng ta phải kiên vững trong đức tin. Và nếu không nhận ra mình kém lòng tin để cậy nhờ ân sủng của Chúa, chúng ta sẽ bị lung lay do những thế lực bên ngoài.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn biết mở rộng tâm hồn trước Chúa Kitô để chúng con không còn sợ hãi, vì biết rằng, trong Người, chúng con sẽ chiến thắng.

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO

Lễ Hiển Linh: "Thờ lạy" là một đòi hỏi của đức tin

Lúc 10 giờ sáng 06/01, Đức Thánh Cha dâng Lễ Hiển Linh cùng với khoảng 8 ngàn tín hữu tại Đền thờ Thánh Phêrô. Tại nhiều giáo xứ, Lễ Hiển Linh được cử hành vào ngày Chúa Nhật gần ngày 6/1 nhất. Còn tại Vatican thì Lễ Hiển Linh được cử hành chính ngày 6/1.

Trong bài giảng Lễ, Đức Thánh Cha giải thích bài Tin Mừng, đặc biệt về cử chỉ thờ lạy của Ba vị Đạo sĩ trước Hài Nhi Giêsu.

Trong Tin Mừng chúng ta vừa nghe (Mt 2,1-12), Ba vị Đạo sĩ bắt đầu bằng việc thể hiện ý định của họ: “Chúng tôi đã thấy ngôi sao của Người xuất hiện và chúng tôi đến để thờ lạy Người” (câu 2). Thờ lạy là mục tiêu hành trình của họ, là đích đến của chuyến đi. Thật vậy, khi họ đến Bêlem, “họ thấy Hài Nhi với thân mẫu, họ liền sấp mình thờ lạy Người” (câu 11). Nếu chúng ta mất đi cảm thức về thờ lạy, thì chúng ta cũng sẽ mất ý nghĩa lữ hành của đời sống Kitô hữu, vốn là một hành trình hướng về Chúa, chứ không phải hướng về chúng ta. Đây là một nguy cơ mà Tin Mừng cảnh báo chúng ta, khi trình bày bên cạnh các đạo sĩ, những nhân vật mà họ không thể thờ lạy.

Trước hết là vua Hêrôđê, người sử dụng động từ thờ lạy, nhưng theo một cách thức lừa lọc. Thật vậy, ông yêu cầu các Đạo sĩ thông báo cho ông về nơi ở của Hài Nhi “để Ta cũng đến để bái thờ Người” (câu 8). Trong thực tế, Hêrôđê chỉ tôn thờ chính mình và do đó muốn gạt bỏ Hài Nhi bằng những lời giả dối. Điều này dạy chúng ta điều gì? Rằng con người, khi không tôn thờ Thiên Chúa, sẽ đi đến chỗ tôn thờ chính mình. Và ngay cả đời sống Kitô hữu, mà không tôn thờ Thiên Chúa, thì có thể trở thành một cách thức giáo dục để khẳng định mình và các kỹ năng của bản thân: đó là những Kitô hữu không biết thờ phượng. Đó là một nguy cơ nghiêm trọng: phục vụ chúng ta hơn là phục vụ Chúa. Đã bao nhiêu lần chúng ta tráo đổi lợi ích của Tin Mừng với lợi ích của bản thân, bao nhiêu lần chúng ta khoác áo tôn giáo để mình được dễ dàng, bao nhiêu lần chúng ta nhầm lẫn quyền năng Thiên Chúa nhắm phục vụ người khác, với sức mạnh thế gian để phục vụ chính mình!

Ngoài Hêrôđê, Tin Mừng còn kể những người khác đã không thể thờ lạy: họ là các thượng tế và kinh sư. Họ chỉ cho Hêrôđê biết chính xác nơi Đấng Mêsia được sinh ra: tại Bêlem, miền Giuđê (x. câu 5). Họ biết những lời tiên tri và trích dẫn chính xác. Họ biết nơi phải đi, nhưng họ không đi. Cũng từ điều này chúng ta có thể rút ra một bài học. Trong đời sống Kitô hữu, biết thôi thì không đủ: không ra khỏi chính mình, không gặp gỡ, không thờ phượng, thì bạn chưa biết Chúa. Thần học và hiệu quả mục vụ sẽ ích lợi rất ít hoặc không ích gì nếu bạn không quỳ gối; nếu bạn không làm như những vị Đạo sĩ, những người không chỉ là những nhà tổ chức tài ba cho một chuyến đi, mà còn lên đường và thờ lạy.

Khi thờ phượng, người ta nhận ra rằng đức tin không thu gọn trong một tập hợp các giáo lý tốt đẹp, nhưng là một mối tương quan với một Con Người sống để yêu. Bằng việc gặp gỡ diện đối diện với Chúa Giêsu để chúng ta biết khuôn mặt của Ngài. Bằng việc tôn thờ, chúng ta khám phá ra rằng đời sống Kitô hữu là một câu chuyện tình yêu với Thiên Chúa, nơi những ý tưởng tốt thôi thì chưa đủ, nhưng chúng ta phải đặt Ngài lên hàng đầu, như một người yêu làm đối với người mình yêu. Đây là cách mà Giáo hội phải trở thành, một người yêu tôn thờ của Chúa Giêsu, Hiền Phu của mình.

Khởi đầu năm mới, chúng ta tái khám phá việc thờ phượng như một đòi hỏi của đức tin. Nếu chúng ta biết quỳ xuống trước Chúa Giêsu, chúng ta sẽ vượt thắng cám dỗ thiết lập con đường cho riêng mình. Thật vậy, thờ lạy là để thực hiện một cuộc thoát ly khỏi sự nô lệ lớn nhất, đó là của chính mình. Thờ lạy là đặt Chúa làm trung tâm để chúng ta không còn là trung tâm của chính mình. Là trả mọi sự đúng lại trật tự của chúng, để vị trí đầu tiên cho Chúa. Thờ lạy là đặt kế hoạch của Chúa lên trước thời gian của tôi, quyền lợi của tôi, không gian của tôi. Là chấp nhận lời dạy của Kinh thánh: “Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi” (Mt 4:10). Thiên Chúa của bạn: thờ lạy là cảm thấy rằng bạn với Thiên Chúa thuộc về nhau. Là cho Ngài làm “bạn” trong sự thân mật, là mang lại sự sống bằng việc cho phép Ngài bước vào cuộc sống của chúng ta. Là để mang lại niềm an ủi của Ngài cho thế giới. Thờ lạy là khám phá ra rằng cầu nguyện chỉ cần nói: “Lạy Chúa của tôi, lạy Thiên Chúa của tôi!” (Ga 20,28), và để mình được chi phối bởi sự dịu dàng của Ngài.

Thờ lạy là gặp gỡ Chúa Giêsu mà không có một danh sách những đòi hỏi, nhưng với yêu cầu duy nhất là được ở với Người. Là khám phá ra rằng niềm vui và sự bình an phát triển với lời khen ngợi và tạ ơn. Khi chúng ta thờ lạy, chúng ta cho phép Chúa Giêsu chữa lành và thay đổi chúng ta. Bằng việc tôn thờ, chúng ta cho Chúa cơ hội biến đổi chúng ta bằng tình yêu của Ngài, để thắp sáng những bóng tối của chúng ta, ban cho chúng ta sức mạnh trong sự yếu đuối và can đảm trong những thử thách.

Thờ lạy là đi đến điều cốt yếu này: đó là cách thức giải độc khỏi những thứ vô ích, khỏi lệ thuộc vào cơn nghiện làm tê liệt trái tim và đầu độc tâm trí. Thật vậy, bằng việc thờ lạy, chúng ta học cách từ chối những gì không được tôn thờ: thần tiền bạc, thần tiêu thụ, thần khoái lạc, thần thành công, cái tôi tự xưng thần. Thờ lạy là làm cho mình trở nên nhỏ bé trước sự hiện diện của Đấng tối cao, để khám phá trước mặt Ngài rằng sự vĩ đại của cuộc sống không phải trong việc mình có, nhưng trong việc mình yêu. Thờ lạy là sự khám phá ra anh chị em trước mầu nhiệm tình yêu vượt trên mọi khoảng cách: là rút ra những điều tốt đẹp từ nguồn cội, là tìm thấy nơi Thiên Chúa gần gũi sự can đảm để đến gần người khác hơn. Thờ lạy là biết thinh lặng trước Ngôi Lời Thiên Chúa, để học cách nói những lời không làm tổn thương, nhưng mang lại an ủi.

Thờ lạy là một cử chỉ của tình yêu làm thay đổi cuộc sống. Là như các Đạo sĩ: mang đến cho Chúa vàng, để nói với Ngài rằng không có gì quý hơn Ngài; là dâng cho Ngài nhũ hương, để nói với Ngài rằng chỉ với Ngài, cuộc sống của chúng ta mới được nâng lên cao; là dâng cho Ngài mộc dược, thường xức lên cơ thể bị tổn thương và đau khổ, để hứa với Chúa Giêsu sẽ giúp những người lân cận của chúng ta đang chịu thiệt thòi và đau khổ, bởi vì nơi họ có Chúa.

Chúng ta thường biết cầu nguyện để cầu xin và tạ ơn Thiên Chúa, nhưng Giáo hội phải đi xa hơn nữa với lời cầu nguyện thờ lạy. Chúng ta phải lớn lên trong việc thờ phượng. Đây là sự khôn ngoan mà chúng ta phải học mỗi ngày: Cầu nguyện thờ lạy.

Anh chị em thân mến, hôm nay mỗi người chúng ta có thể tự hỏi: “Tôi có phải là một Kitô hữu tôn thờ không?”. Nhiều Kitô hữu cầu nguyện nhưng không biết thờ lạy. Hãy tự hỏi mình câu hỏi này. Chúng ta có tìm thời gian để thờ lạy trong ngày sống của chúng ta và tạo không gian để thờ lạy trong cộng đoàn của chúng ta không. Với tư cách là Giáo hội, chúng ta có thực hành những lời Thánh Vịnh chúng ta cầu nguyện hôm nay: “Lạy Chúa, muôn dân trên mặt đất sẽ tôn thờ Ngài.” Bằng cách thờ lạy, như các Đạo sĩ, chúng ta cũng sẽ khám phá ra ý nghĩa cuộc hành trình của chúng ta. Và, giống như Đạo sĩ, chúng ta sẽ nghiệm thấy một “niềm vui khôn tả” (Mt 2,10).

Văn Yên SJ - https://www.vaticannews.va/