Sunday, April 18, 202112:03 PM(View: 5)
LNĐ: Vì cô Ana Sego hướng dẫn nhiều nhóm cùng một lúc nên chúng tôi gặp gỡ các các nhóm hành hương người Úc trong cùng một thời gian ở Medjugorje. Cô Margaret đã chia sẻ trước nhóm của chúng tôi: "Tôi tên là Margaret đang hành nghề luật sư tại Úc Đại Lợi. Khi tôi vừa đến hành hương tại Medjugorje thì được dự một buổi Đức Mẹ hiện ra...
Sunday, April 18, 202111:35 AM(View: 5)
Sau đây là cảm nghiệm của chị Elizabeth Miskel, em gái của anh Albert Clark vốn là người đã chia sẻ ở cảm nghiệm (CN 4564: CHÚA THÁNH THẦN CHỮA LÀNH NỘI TÂM TẠI MEDJUGORJE #23). Chị Elizabeth cũng có những Salon làm tóc như anh của chị. Hai anh em dù là có gia đình riêng, nhưng họ vẫn đi hành hương với nhau. Họ sống rất gắn bó với Chúa và gần gũi nhau.
Saturday, April 17, 20212:29 PM(View: 15)
Một phụ nữ chia sẻ: "Tôi thoát nạn chó dữ cắn nhờ kêu cầu Danh Thánh Chúa Giê su. Thình lình đàng sau tôi có một con chó đang đuổi theo tôi. Miệng nó há to ra như sẵn sàng cắn xé tôi. Nó là một loại chó tên pit-bull.
Saturday, April 17, 20211:33 PM(View: 19)
Nguồn: America Magazine Theo website FatherByles.com thì bà Agnes McCoy, một người di cư gốc Ái Nhĩ Lan đã nói với tờ báo New York Telegram rằng:
Saturday, April 17, 202112:40 PM(View: 12)
LNĐ: Cô Ana Sego là người hướng dẫn du lịch ở Medjugorje. Cô đã từng làm việc chung với các nhóm hành hương của chúng tôi hàng năm trong suốt 20 năm qua. Cô là một tu sĩ của tu hội đời và luôn cố gắng thu xếp cho các nhóm chúng tôi gặp các linh mục và các thị nhân, đặc biệt là thị nhân Vicka. Cô rất tận tâm.
Saturday, April 17, 20217:56 AM(View: 7)
LNĐ: Cảm nghiệm của một người em thân thương. Chị ơi, Hai kỷ niệm đẹp nhất trên giường bệnh của em trong thời thơ ấu là được Cha tới ban phép giải tội, xức dầu và cho rước Mình Thánh Chúa trên giường bệnh. Cùng một vị linh mục là Cha Trần Mục Đích, dòng Đa Minh, giáo sư triết học của nhiều LM trong đó có Đức Ông Tiến. t
Friday, April 16, 20217:29 PM(View: 17)
Trong tháng 9 và 10 năm 2004, chúng tôi được dự 3 buổi cầu nguyện với thị nhân Ivan và 1 buổi cầu nguyện với thị nhân Mirjana vào ngày mùng 2 hàng tháng. Ngoài ra, Mẹ vẫn ban thông điệp hàng tháng cho thị nhân Marija vào mỗi ngày 25 hàng tháng.
Friday, April 16, 20217:05 PM(View: 14)
Lời nói đầu: Đối với những bạn trẻ đi du học xa quê hương thì nỗi buồn và sự cô đơn đong đầy và chan chứa. Vì thế, các bạn trẻ thường quy tụ và quây quần với nhau, cùng cầu nguyện, cùng nghe radio trên mạng và xem youtube để học hỏi thêm về đạo. Đó là một điều rất tốt và cũng là niềm an ủi lớn lao trên xứ người. Cám ơn các cháu. Xin Chúa luôn chúc lành và quan phòng...
Friday, April 16, 20214:43 AM(View: 23)
Trước khi đi hành hương với một nhóm thì chúng tôi luôn dâng nhóm ấy lên Chúa và Mẹ hàng ngày nhiều lần trong ngày để xin Chúa chúc phúc cho gia đình những ai tham dự, cho cá nhân tham dự và cho cả nhóm được nhiều ơn lành hồn xác.
Friday, April 16, 20213:33 AM(View: 24)
Trong khi đi hành hương ở Medjugorje, Nam Tư vào tháng 10 năm 2004, nhóm chúng tôi được sinh hoạt với một nhóm hành hương nói tiếng Anh, gồm có người Hoa Kỳ và người Úc. Họ cũng được cô hướng dẫn viên du lịch Ana Sego hướng dẫn như nhóm của chúng tôi.

CÂU HỎI CỦA NGƯỜI HUẤN LUYỆN VIÊN

Thursday, July 23, 20201:51 PM(View: 241)

moneyCÂU HỎI CỦA NGƯỜI HUẤN LUYỆN VIÊN

Cách đây ít lâu có tạp chí nọ đăng một câu chuyện kể về những thiếu niên thuộc câu lạc bộ bơi lội Santa Clara. Mỗi buổi sáng họ đều dậy lúc 5 giờ 30 và vội vã băng qua bầu không khí lạnh lẽo chạy đến chiếc hồ phía bên ngoài. Ở đó chúng bơi suốt hai giờ đồng hồ. Sau đó chúng tắm lại ở vòi sen, ăn sơ sài chút ít rồi vội vã đến trường.

Sau khi ở trường ra, chúng quay lại hồ bơi thêm hai tiếng nữa. Tới 5 giờ, chúng lẹ làng trở về nhà, vùi đầu vào sách vở, ăn bữa tối trễ và mệt lả leo lên giường. Sáng hôm sau chuông báo thức lại vang lên vào 5 giờ 30 và chúng lại bắt đầu toàn bộ công việc như thế. Khi được hỏi tại sao họ lại chấp nhận tuân theo một thời biểu kỷ luật đến như thế, một cô gái đã trả lời: "Mục đích của tôi là gia nhập đội thi Olympics. Nếu như đi dự tiệc mà phương hại đến mục đích ấy thì đi dự tiệc làm gì? Chẳng có gì là quá đáng trong việc tập luyện ấy cả. Tôi càng bơi được nhiều dặm thì tôi càng bơi khá hơn. Sự hy sinh là điều dĩ nhiên."

Giả sử Chúa Giêsu sống vào thời đại này chứ không sống vào 30 năm đầu công nguyên, thì bài Phúc Âm hôm nay có lẽ đã rất khác. Thay vì nói về tay buôn ngọc hy sinh tất cả để mua cho được viên ngọc cực kỳ quí giá hoặc một bác nông gia bán đi tất cả để mua miếng đất có ẩn giấu kho tàng, có lẽ Chúa Giêsu đã nói về một vận động viên bơi lội ở câu lạc bộ Santa Clara sẵn sàng hy sinh tất cả để được gia nhập đội thi Olympics.

Tại sao tôi lại nói điều này? Có gì tương quan giữa tay buôn ngọc, gã tìm kho báu, và một vận động viên bơi lội ở Santa Clara? Ba người này có điểm gì chung?

Có một điểm chung là cả ba đều dấn thân trọn vẹn cho một giấc mơ. Cả ba đều sẵn sàng hy sinh tất cả mọi sự cho mục đích mà họ đã đặt ra. Trường hợp ngươi buôn ngọc là mua cho bằng được một viên ngọc hoàn hảo. Trường hợp người đi kiếm kho báu là mua cho được một kho báu hiếm. Còn trường hợp vận động viên bơi lội ở Santa Clara là làm sao để được gia nhập đội thi đấu Olympics.

Điều này dẫn chúng ta đến chủ điểm mà Chúa Giêsu muốn nêu ra cho chúng ta trong bài Phúc Âm hôm nay. Chủ điểm đó là: Muốn làm công dân nước trời, chúng ta phải dấn thân triệt để. Chúng ta không thể theo đuổi việc ấy như khi làm một công việc ngoài giờ. Chúng ta không thể làm việc ấy như khi làm một công việc tiêu khiển. Chúng ta phải dấn thân vào đó trăm phần trăm, phải xem nó là ưu tiên số một của cuộc đời chúng ta.

Người Kitô hữu cũng giống như một tay buôn ngọc, một kẻ tìm kho báu, hay như một vận động viên bơi lội ở Santa Clara. Nó đòi hỏi sự dâng hiến và dấn thân trọn vẹn. Tuy nhiên, có một điểm khác biệt lớn lao giữa một Kitô hữu và ba người kia. Thánh Phaolô đã nêu sự khác biệt này trong thư gởi tín hữu Côrintô: “Mọi vận động viên trong thời kỳ tập luyện đều phải tuân theo một kỷ luật nghiêm khắc chỉ để được khoác lên đầu vòng hoa vinh quang chóng lụi tàn, còn chúng ta chịu gian khổ là để đoạt được vòng hoa vinh quang tồn tại vĩnh viễn” (1 Cr 9: 25).

Đó chính là điểm khác biệt. Phần thưởng của tay buôn ngọc, kho báu của gã nông gia, huy chương của vận động viên đều có thể tàn lụi. Khi tay buôn ngọc chết đi, viên ngọc chả còn giá trị gì đối với anh ta nữa. Khi người nông gia chết đi, của báu của anh cũng sẽ thành vô dụng đối với anh cũng như chiếc chum đựng của báu ấy thôi. Và khi người vận động viên chết đi thì tấm huân chương của cô cũng chỉ còn là một vật lưu niệm của cô đối với gia đình và bà con cô thôi. Nhưng khi các Kitô hữu chết, thì nước trời sẽ toả sáng hơn, sáng hơn, sáng hơn mãi. Vào lúc chết thì chỉ có một điều là đáng kể. Đó không phải là viên ngọc quí, kho báu hiếm hay chiếc huy chương vàng mà chúng ta đã có được lúc còn sống. Điều đáng kể chỉ là chúng ta đã trở thành cái gì trong tiến trình cố gắng tìm viên ngọc, tậu của báu hoặc tranh giành huy chương.

Một đội bóng rổ thuộc một trường trung học ở Chicago vừa mới tổ chức thánh lễ trước khi đi dự cuộc tranh giải thể thao của tiểu bang. Trong bài giảng lễ, vị linh mục nói là trong 10 năm tới, điều quan trọng đối với mùa bóng rổ của họ sẽ không hệ tại việc họ là quán quân hay không. Sự quan trọng là điều mà họ sẽ trở thành trong tiến trình cố gắng đoạt tước hiệu ấy.

Họ có trở thành người tốt hơn không?
Họ có yêu thương nhiều hơn không?
Họ có trung tín với nhau hơn không?
Họ có tận tâm hơn không?
Họ phát triển thành một đội bóng đoàn kết hay như những cá nhân ích kỷ?

Sau thánh lễ, vị linh mục vào phòng thánh thay áo lễ. Chợt ngài nghe huấn luyện viên nói với các vận động viên:

“Hãy ngồi xuống đây một phút. Vị linh mục đã nói mấy điều khiến tôi bối rối. Tôi tự hỏi không hiểu tôi đã giúp các bạn trở nên người như thế nào trong quá trình luyện tập để tranh giải trong kỳ đại hội thể thao này.

“Quí bạn có trở nên người tốt hơn không?
Quí bạn có yêu thương nhiều hơn không?
Quí bạn có trung tín với nhau hơn không?

Quí bạn có tận tâm hơn không?
Quí bạn sẽ phát triển thành một đội bóng đoàn kết hay chỉ thành những cá nhân rời rạc?

Nếu làm được như thế, thì dù kết quả cuộc tranh đua thế nào, chúng ta cũng vẫn là thành công. Còn nếu không làm được như thế thì chúng ta đã làm cho Chúa thất vọng. Làm cho trường chúng ta thất bại, đồng thời cũng làm cho nhau thất bại nữa. Tôi hy vọng Chúa không để chúng ta thất bại. Tôi cầu xin Chúa để chúng ta khỏi bị thất bại.

Bài phúc âm hôm nay đưa ra chủ điểm rất quan trọng sau: Không gì trên thế gian có thể chiếm vai trò ưu tiên hơn nước Chúa và sự đeo đuổi của chúng ta để đạt cho được nước ấy. Bài Phúc Âm hôm nay bảo cho chúng ta biết điều đáng kể khi chúng ta chết không phải là chúng ta sắm được gì lúc còn sống mà là chúng ta đã trở nên như thế nào. Nghĩa là:

Chúng ta đã yêu thương nhau chưa?
Chúng ta đã tha thứ cho nhau chưa?
Chúng ta đã giúp đỡ kẻ túng thiếu chưa?
Chúng ta đã an ủi kẻ đau khổ chưa?

Chúng ta đã biết đi thêm dặm nữa chưa?
Chúng ta đã biết chìa thêm má kia ra chưa?
Chúng ta đã dấn thân và trung tín với Chúa và với nhau hơn chưa?

Tôi hy vọng nhờ Chúa chúng ta sẽ làm được và tôi cầu xin Chúa giúp chúng ta làm được. B ởi vì nếu chúng ta không làm được như thế, chúng ta sẽ làm Chúa thất vọng, làm gia đình và bạn bè chúng ta thất vọng, còn chính chúng ta thì kể như đã thất bại rồi.

Chúng ta hãy kết thúc với lời cầu nguyện:

Lạy Chúa xin ban cho chúng con biết dấn thân như vận động viên bơi lội Santa Clara kia là người đã làm việc không mệt mỏi để đoạt cho được một vị trí trong đội bơi thi Olympics. Xin ban cho chúng con biết dấn thân như kẻ tìm kho báu là người đã bán tất cả mọi sự để mua miếng đất. Xin ban cho chúng con biết dấn thân như người buôn ngọc nọ đã dành trọn vẹn cuộc đời để tìm cho được viên ngọc hoàn hảo.

Nếu những người đó đã sẵn sàng hy sinh rất nhiều cho một phần thưởng hư nát, thì chúng con phải sẵn lòng hy sinh hơn cho phần thưởng mãi mãi trường tồn kia biết chừng nào.