Monday, November 23, 202011:55 AM(View: 7)
Sau đây là một cảm nghiệm của một người đàn ông nuôi vợ bịnh trong nhà thương. Tôi gọi anh là David. Vợ của anh David là một thiếu phụ trẻ bị bịnh rất nặng. Hàng ngày, sau khi đi làm về, anh David đến bịnh viện chăm sóc cho vợ một cách tận tình. Hôm ấy, anh mệt mỏi quá nên gục trên giường bịnh của vợ để ngủ.
Sunday, November 22, 20202:55 PM(View: 18)
Anh Paulo Gustavo là em của cha Marlon kể lại câu chuyện sau: "Cha Marlong đang bị bịnh và nằm trong phòng cấp cứu của một bịnh viện. Cha chia sẻ: "Tôi biết có một loại dây đang cứu đời sống của tôi."
Sunday, November 22, 20201:59 PM(View: 17)
Trong mùa Tạ Ơn này, con cảm tạ Chúa vì rất nhiều ơn lành Chúa đã ban cho con qua tay các anh chị em của con. Con xin cảm tạ và ngợi khen Chúa mà thôi. Tôi xin bắt đầu với câu chuyện của quý Sơ Dòng Đa Minh Bùi Chu, Việt Nam.
Saturday, November 21, 20207:35 AM(View: 28)
Giờ đây, cháu nội của bà Maria là ông Dan Tagarelli, một nhà thầu xây dựng về hưu ở Tarpon Springs đang chăm sóc ngôi nguyện đường này. Chúng tôi được gặp vợ chồng ông ngày Chúa Nhật. Bà vợ ông Dan tên là Donna. Hai ông bà nói rằng các phép lạ vẫn còn tiếp diễn cho đến ngày nay.
Saturday, November 21, 20207:24 AM(View: 27)
Đây là một trong các nguyện đường linh thiêng nhất ở nước Mỹ: Saint Michael’s Shrine, số 113 Hope St. tại Tarpon Springs, Florida, (phía bắc của Tampa). Câu chuyện sau đây kể lại sự kỳ diệu của đền thánh này. Chúng tôi đến thăm đền thánh sau nhiều năm mong muốn. Lịch sử như sau:
Friday, November 20, 20203:07 PM(View: 35)
Kể từ ngày 26/10/2020, sau khi vào bịnh viện, tôi luôn cảm thấy đau ở lồng ngực nơi có trái tim. Sau khi đến gặp bác sĩ gia đình thì hôm nay tôi đến gặp bác sĩ chuyên khoa về Tim. Trong lúc chờ đợi vào khám bịnh, tôi thấy có một bà cụ đi xe lăn do người con trai đẩy cho bà vào chờ khám bịnh. Bà đau đớn nhiều nên ngồi không yên mà phải lăn lộn trên xe lăn.
Friday, November 20, 20203:05 PM(View: 34)
Đã từng sống trong nhiều căn nhà khác nhau, nhưng đối với An thì căn nhà nhỏ ở vùng Nam Phổ thuộc thành phố Huế là nơi cho nó nhiều kỷ niệm nhất. Vùng Nam Phổ ở ngay giữa đường của cửa biển Thuận An và chợ Đông Ba nên cứ chiều đến là có những người đàn bà gánh tất tả từng gánh cá tươi roi rói đến từng nhà để mời khách mua.
Thursday, November 19, 20207:11 AM(View: 38)
Đến ngày 20 tháng 11 là ngày tri ân các thầy và cô giáo, tôi quay lại ký ức để nhớ xem thầy cô nào của tôi đã để lại các kỷ niệm đẹp trong trí óc tôi. Trong suốt 12 năm tiểu học và trung học, tôi còn nhớ mãi một cô giáo dạy Việt Văn ở trường Đồng Khánh. Tên của cô là Hà Như Nguyện, giáo sư Việt Văn.
Thursday, November 19, 20206:08 AM(View: 30)
Tôi vừa đọc một bản tin là: Tài tử người Mỹ tên là George Clooney đã có lần tặng 14 triệu đô la cho 14 người bạn tốt của anh ta. Theo tin CNN thì anh George Clooney vốn là một người chồng có hai con song sinh vào năm 2017. Hiện nay anh ít đóng phim mà dành thì giờ chăm sóc cho hai người con song sinh nhỏ và cho vợ anh là một luật sư chuyên lo cho quyền...
Wednesday, November 18, 20209:41 PM(View: 46)
Tôi còn nhớ mãi cái tên mà ba tôi gọi tôi là: "Con Gái Rượu" của Ba. Lúc ấy lại trở thành "Con Gái Diệu" vì giọng miền Bắc là như thế. Tôi nhớ đi đâu ba tôi cũng cho tôi ngồi đằng sau xe Vespa, còn em trai tôi thì đứng ở đàng trước của xe, ba thì ngồi lái xe. Dạo ấy, ai mà có xe Vespa là oai lắm. Kỷ niệm đẹp về ba tôi thì ít nhưng những kỷ niệm kinh hoàng thì nhiều hơn.

Nên như trẻ nhỏ (11.08.2020 – Thứ Ba Tuần XIX Thường Niên) Thánh Clara Tin Mừng: Mt 18,1-5.10.12-14

Tuesday, August 11, 20207:46 PM(View: 109)

15-4sNên như trẻ nhỏ
(11.08.2020 – Thứ Ba Tuần XIX Thường Niên)
Thánh Clara
Tin Mừng: Mt 18,1-5.10.12-14
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu

1 Khi ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời ?” 2 Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông 3 và nói : “Thầy bảo thật anh em : nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.

4 “Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời.

5 “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.

10 “Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này ; quả thật, Thầy nói cho anh em biết : các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.

12 “Anh em nghĩ sao ? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao ? 13 Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. 14 Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”

Nên như trẻ nhỏ

Các môn đệ hỏi Đức Giê-su: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?”Sống trong trần gian mà các ông mơ tính chuyện tương lai “Nước Trời”, lại bon chen phen bì kiểu trần gian. Họ hình dung một thế giới ngày sau giống triều đình vua quan, phân bậc cao thấp sang hèn, nên mới hỏi “ai lớn nhất ?”
Chắc các ông bị hụt hẫng vì Ngài trả lời không thỏa đáng, bằng việc đem một em nhỏ (thành phần chẳng có giá trị gì trong xã hội thời đó), đặt vào giữa làm “mẫu” mà bảo: “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.

Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời.”Giá trị như bị đảo lộn, các ông chưng hửng quá !

Cái tiêu chí “trở lại mà nên” này quả là khó đối với người coi mình đã trưởng thành! Chẳng phải cứ đơn sơ nhõng nhẽo, thấp bé nhẹ cân như tôi là đã vội mừng. Phải “tự hạ, coi mình” chẳng ăn thua trước mọi người. Đằng này chưa bị “hạ bệ” đã muốn khóc rồi, được khen lao thì cười… “tươi như hoa nở”! Trẻ nhỏ thì không cậy sức riêng mình, mọi sự chỉ biết cậy nhờ vào bố mẹ. Chúng “giòn cười tươi khóc” nhưng lại huề thật nhanh chóng như chưa xảy ra chuyện gì. Trẻ nhỏ không mánh mung để bụng trả đũa, không tối ngày lo tìm ăn mặc gì đây? chẳng sợ gì vì ta luôn có mẹ cha bảo bọc. Từ cái kẹo cho đến mạng sống nó đều tin tưởng cậy vào mẹ cha. Mỗi ngày tôi cố gắng “làm bé đi cái tôi” của mình, buông mình trong bàn tay yêu thương của Chúa, tâm lòng thanh tịnh vui vẻ, thì bên ngoài dù có già đi, với Ngài tôi vẫn là bé thơ đáng yêu ấy chứ !

“Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.” Tiếp đón người thế giá, người thương mến ta thì dễ, nhưng “vì danh Thầy” mà kết thân với người khó ở, bạn bè với người thấp cổ bé họng, hèn hạ đói rách, bệnh tật ngạo ngơ, người “chẳng ra gì” mà kể như chính Thầy thì khó biết bao! Nhưng khi cảm nghiệm mình “chẳng ra gì” mà được Chúa nâng niu, ta sẽ vui vẻ đón nhận người anh em của ta cho dù họ là ai.

“Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao? Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc.” Dụ ngôn “con chiên lạc” xem ra chẳng liên quan đến chuyện trở nên trẻ nhỏ. Nhưng ở đây Đức Giê-su muốn mỗi người cần hoán cải trở về, biến đổi trở nên như trẻ nhỏ trong mối tương quan với Chúa. Tôi có phải là “chiên lạc” không? Đôi lúc tôi có thể ảo tưởng, không biết là mình đi lạc, cứ tưởng mình luôn đúng đường.

Lạy Chúa! xin biến đổi tâm hồn mỗi chúng con nên bé nhỏ, sống khiêm tốn đơn sơ như trẻ thơ nép mình trong lòng mẹ, để chúng con luôn tin yêu, sống trọn tâm tình phó thác trong vòng tay yêu thương của Chúa.

Én Nhỏ