Saturday, June 12, 20211:19 PM(View: 5)
Nguồn: Medjugorje.com Đức Mẹ rất nghiêm túc. Mẹ nói trước ngày kỷ niệm 40 năm hiện ra của Mẹ là ngày 24/6/2021. Vào ngày 16 tháng 4 năm 2021, Đức Mẹ nói qua thị nhân Ivan rằng: “…Đây là thời gian trách nhiệm, chấp nhận và sống các thông điệp của Mẹ một cách có trách nhiệm. Hãy để cho Chúa nói trong trái tim của các con…”
Saturday, June 12, 202111:56 AM(View: 5)
Nguồn: Medjugorje.com Ngày 17/4/2021, người sáng lập hội Caritas ở Birmingham,thuộc tiểu bang Alabama, thường được gọi là Friend of Medjugorje, đã bị bịnh tim cấp tinh. Ông đã qua một cuộc giải phẫu vào ngày 20/4/2021. Ngày 7/5/2021, ông ấy kêu gọi cộng đoàn của ông cùng tĩnh tâm và chia sẻ ý nghĩa của các thông điệp của Đức Mẹ...
Saturday, June 12, 20217:37 AM(View: 9)
Ngày hôm qua, 11/6/2021, Lễ Kính Thánh Tâm Chúa Giê su, chúng tôi tích cực hưởng ứng lời kêu gọi cùng đọc kinh Mân Côi chung trên toàn thế giới để cầu nguyện cho toàn thể các linh mục trên toàn thế giới. Vì thế vợ chồng tôi cùng nhau sốt sắng đọc kinh Mân Côi Năm Sự Sáng vào đúng 12 giờ trưa, giờ California và đọc thêm nhiều Chuỗi kinh Mân Côi khác...
Saturday, June 12, 20217:28 AM(View: 10)
Lúc sinh thời, Thánh Đa Minh đã có lần quả quyết : ‘‘ Không có cách nào cứu vãn tình thế cách hiệu lực bằng đọc và suy gẫm mầu nhiệm kinh Mân Côi’’. 1. Khí giới truyền giáo hiệu lực : Kinh Mân Côi Cha Đa Minh đã nhắc lại kinh nghiệm mục vụ trên đây bởi vì chính ngài đã dùng khí giới kinh Mân Côi để chống lại bè rối Albigeois.
Saturday, June 12, 20216:46 AM(View: 11)
Nguồn: Spiritdaily.com 1. Nạn hỏa hoạn ở miền Nam California: Một đọc giả là bà Deirdre Eliot kể rằng:
Friday, June 11, 20219:38 PM(View: 15)
Ông Phero vốn là ông ngoại của Diễm Thái. Diễm là một thành viên của Huynh Đoàn Đa Minh, giáo xứ Thánh Linh. Mấy hôm nay, Huynh Đoàn chúng tôi đến nhà dự Thánh Lễ cầu hồn cho ông, và chiều nay là lễ đưa chân ông ở nhà thờ.
Friday, June 11, 20211:25 PM(View: 24)
“Đừng để cho Satan lừa bịp các bạn để nghĩ rằng bạn có thể lập lại lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện không thể lập lại được. Một người Mẹ không thể lập lại đứa con của bà.
Thursday, June 10, 202112:35 PM(View: 31)
Nguồn: 101Foundation.com Một bà Sơ kể lại những phép lạ của Thánh Cả Giuse. Bà nhấn mạnh rằng nếu ta muốn Thánh Cả bảo vệ cho các cái ví, bóp, valise, túi xách của mình thì nhớ để một hình của Thánh Giuse hay một bản kinh về Thánh Giuse ở trong ví và bóp của mình.
Thursday, June 10, 20214:33 AM(View: 33)
“Đừng để cho Satan lừa bịp các bạn để nghĩ rằng bạn có thể lập lại lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện không thể lập lại được. Một người Mẹ không thể lập lại đứa con của bà. Một ngọn suối không thể lập lại dòng nước của nó. Mặt trời không thể lập lại tia sáng của nó, và trái tim con người không thể lập lại lời cầu nguyện. Vì Chúa Thánh Thần cầu nguyện...
Thursday, June 10, 20214:28 AM(View: 30)
Nguồn: Caritas of Birmingham Trong bài phỏng vấn gần đây giữa thị nhân Mirjana và các khách hành hương nói tiếng Anh tại Medjugorje, cô Mirjana đã trả lời một số câu hỏi về ngày sinh nhật của cô như sau:

CA TỤNG HAY KÊU TRÁCH

Thursday, September 17, 20206:57 PM(View: 215)

2-8tCA TỤNG HAY KÊU TRÁCH

Dụ ngôn của Đức Giêsu, về những nhóm thợ khác nhau được mời gọi đi vào làm việc trong vườn nho, mặc khải cho chúng ta một cách tuyệt vời về cung cách hành động của Thiên Chúa, và về khó khăn sâu xa có nơi mỗi người chúng ta, khi đối diện với cung cách hành động này.

1. “Nước Trời giống như chuyện chủ nhà kia…”

Trước hết, Thiên Chúa được ví như ông chủ vườn nho, hành động giống như bao ông chủ vườn nho khác: sáng sớm ra khỏi nhà để đi tìm thợ, thỏa thuận về thời gian và tiền công (mỗi ngày một quan tiền) và sai họ đi vào làm việc trong vườn nho của mình. Ở bước này, cho dù là tương quan giữa ông chủ vườn và người làm công xem ra rất bình thường và công bằng, nhưng những người làm công vẫn được mời gọi nhận ra việc làm của mình là một điều may mắn, thậm chí là một ơn huệ, và nhất là nhận ra lòng tốt của ông, khi ông đích thân ra khỏi nhà để đi tìm người thợ, thay vì người thợ đi tìm ông chủ đề “xin việc”.

Chúng ta có nhận ra sự hiện hữu, cuộc đời, ơn gọi gia đình hay tu trì của chúng ta là một ơn huệ không? Chúng ta có nhận ra lòng tốt của Chúa để luôn tạ ơn và ca tụng Ngài không? Và để sống và làm việc trong tâm tình tạ ơn và ca tụng không? Hay chúng ta coi tất cả những ơn huệ nhưng không này như một thứ “quyền lợi”, để đòi hỏi Thiên Chúa, để so bì và ganh tị với nhau? Nhưng khi đòi hỏi và ganh tị, chúng ta dựa vào điều gì, phải chẳng là công lao hay thành tích của chính chúng ta?

2. “Cả các anh nữa hãy đi vào vườn nho” (c. 3-7)

Thực vậy, phần tiếp theo của dụ ngôn, mỗi lúc một mạnh mẽ và vượt quá cách hành động thông thường của một người chủ, có thể có trong kinh nghiệm sống của chúng ta, nhấn mạnh đặc biệt đến chiều kích ơn huệ và lòng tốt khác thường của ông chủ: giờ thứ ba (9 giờ sáng), ông lại ra khỏi nhà đi tìm thợ; giờ thứ 6 (12 giờ trưa), ông lại đi nữa; rồi giờ thứ 9 (3 giờ chiều), ông lại đi nữa; và đây là tột đỉnh của sự khác thường, vào giờ thứ 11 (5g chiều), ông vẫn ra khỏi nhà đi tìm thợ làm việc!

Nếu trong những trường hợp trước, ông chủ chỉ hứa trả công một cách hợp lí: “Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng”, thì trong trường hợp sau cùng, ông chỉ mời gọi đi làm việc: “Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho.” Như thế, được hiện diện trong vườn nho là một ơn huệ hoàn toàn nhưng không, diễn tả lòng tốt của ông chủ; điều này cũng đúng với những trường hợp trước, phải được nhận ra và được ngợi khen bởi những người thợ đi vào trước, kể cả những người vào làm việc đầu tiên nữa.

Tuy nhiên, câu chuyện của dụ ngôn, vốn diễn tả sự thật về chính chúng ta, lại diễn biến theo hướng lòng ghen tị và lời kêu trách, thay vì theo hướng chúc mừng và ca tụng. Dân Chúa đã kêu trách và ghen tị trong sa mạc (x. Ds 21,4-9, bài đọc I của ngày lễ Suy Tôn Thánh Giá); loài người và mỗi người chúng ta được mời gọi nhận ra bản thân mình nơi Dân Chúa.

Như thế, đúng ra những trường hợp trước phải được hiểu dưới ánh sáng của trường hợp sau cùng, để nhận ra lòng tốt của ông chủ được thể hiện từ đầu đến cuối. Vì, nếu hiểu ngược lại, nghĩa là các trường hợp sau được hiểu dưới ánh sáng của trường hợp đầu tiên, người ta sẽ hiểu lệch lạc về ông chủ và về người khác: từ đó, phát sinh thái độ kêu trách và ganh tị.

3. “Bắt đầu từ những người vào làm sau chót…”

Dường như ông chủ cố ý làm cho lòng ghen tị và lời kêu trách lộ diện, khi ông trả công, đúng hơn là ban phát, cách quảng đại cho người đến làm việc sau cùng, trước mắt mọi người:

Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý: Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.

Bởi vì, làm cho cái xấu lộ diện, chính là cách tốt nhất để chữa lành. Thực vậy, khi đến lượt nhóm thợ đầu tiên đến lãnh tiền công, họ được nhận đúng với lời thỏa thuận của ông chủ và của họ, điều này làm bật lên sự khác biệt giữa họ và những người khác. Nhưng thay vì họ chúc mừng những người đến sau (vì họ làm ít hơn mình, nhưng lại nhận được nhiều như mình) và ca ngợi lòng tốt của ông chủ (ông chủ không chỉ trà công sòng phẳng, nhưng còn ban phát rộng rãi cho người khác, theo lòng tốt của mình), họ vừa lãnh công và vừa cằn nhằn:

Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.

Trong lời này, hàm chứa hai thái độ: so sánh mình với người khác: “mấy người sau chót này”, và kêu trách ông chủ: “thế mà ông lại….” Lời kêu trách của họ dựa trên những sự kiện rất khách quan và rất đúng: họ làm việc nhiều hơn và vất vả hơn người khác; nhưng người khác lại được hưởng bằng họ! Nhưng rất tiếc, những điều rất đúng và rất khách quan này lại được nhìn bằng con mắt ghen tị! Và vì ghen tị, nên trở nên mù quáng, không mở ra để nhận ra những sự kiện lớn hơn và đúng hơn: người khác thật may mắn và ông chủ thật tốt lành, để chúc mừng họ và ca ngợi ông chủ, để đi vào trong niềm vui của người ban phát và của người lãnh nhận. Và vì ghen tị, nên cũng mù quáng với chính những gì mình đang có, bởi lẽ điều mình đang có không phải là quyền lợi, nhưng là ân huệ, và vì người lãnh nhận không chỉ là người khác, nhưng cũng là chính bản thân mình. Mình có niềm vui, nhưng lại tự biến niềm vui của mình thành nỗi buồn, gây chết chóc cho mình và cho người khác.

Xin cho Lời Chúa, là Lời sẽ dẫn chúng ta đến “Lời Thập Giá” (x. 1Cr 1,18) chữa lành đôi mắt của chúng ta, khi chúng ta “nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu” (Ga 19,37); bởi vì nơi Thập Giá, chúng ta vừa nhìn thấy hệ quả khủng khiếp của thái độ ghen ghét (nhìn thấy để được chữa lành), và vừa nhận ra tình yêu đến cùng của Chúa dành cho loài người và từng người chúng ta (để ca tụng Chúa, thay vì kêu trách).

Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc, S.J.