Wednesday, November 25, 20207:32 AM(View: 8)
Đối với người lớn tuổi thì kỷ niệm luôn là điều gì thân thương, đáng nhớ. Vì thế tôi xin kể về kỷ niệm xa xưa. Cái cảm giác mất mát và đáng sợ nhất đã xẩy ra cho tôi khi gia đình tôi từ giã Huế để vào Sài gòn vào mùa Hè năm 1967. Lúc ấy ở Huế đã có nhuốm mùi chiến tranh. Nhà tôi ở gần một ty cảnh sát nên thỉnh thoảng Việt Cộng pháo kích vào ty cảnh sát...
Monday, November 23, 202011:55 AM(View: 46)
Sau đây là một cảm nghiệm của một người đàn ông nuôi vợ bịnh trong nhà thương. Tôi gọi anh là David. Vợ của anh David là một thiếu phụ trẻ bị bịnh rất nặng. Hàng ngày, sau khi đi làm về, anh David đến bịnh viện chăm sóc cho vợ một cách tận tình. Hôm ấy, anh mệt mỏi quá nên gục trên giường bịnh của vợ để ngủ.
Sunday, November 22, 20202:55 PM(View: 35)
Anh Paulo Gustavo là em của cha Marlon kể lại câu chuyện sau: "Cha Marlong đang bị bịnh và nằm trong phòng cấp cứu của một bịnh viện. Cha chia sẻ: "Tôi biết có một loại dây đang cứu đời sống của tôi."
Sunday, November 22, 20201:59 PM(View: 33)
Trong mùa Tạ Ơn này, con cảm tạ Chúa vì rất nhiều ơn lành Chúa đã ban cho con qua tay các anh chị em của con. Con xin cảm tạ và ngợi khen Chúa mà thôi. Tôi xin bắt đầu với câu chuyện của quý Sơ Dòng Đa Minh Bùi Chu, Việt Nam.
Saturday, November 21, 20207:35 AM(View: 48)
Giờ đây, cháu nội của bà Maria là ông Dan Tagarelli, một nhà thầu xây dựng về hưu ở Tarpon Springs đang chăm sóc ngôi nguyện đường này. Chúng tôi được gặp vợ chồng ông ngày Chúa Nhật. Bà vợ ông Dan tên là Donna. Hai ông bà nói rằng các phép lạ vẫn còn tiếp diễn cho đến ngày nay.
Saturday, November 21, 20207:24 AM(View: 46)
Đây là một trong các nguyện đường linh thiêng nhất ở nước Mỹ: Saint Michael’s Shrine, số 113 Hope St. tại Tarpon Springs, Florida, (phía bắc của Tampa). Câu chuyện sau đây kể lại sự kỳ diệu của đền thánh này. Chúng tôi đến thăm đền thánh sau nhiều năm mong muốn. Lịch sử như sau:
Friday, November 20, 20203:07 PM(View: 51)
Kể từ ngày 26/10/2020, sau khi vào bịnh viện, tôi luôn cảm thấy đau ở lồng ngực nơi có trái tim. Sau khi đến gặp bác sĩ gia đình thì hôm nay tôi đến gặp bác sĩ chuyên khoa về Tim. Trong lúc chờ đợi vào khám bịnh, tôi thấy có một bà cụ đi xe lăn do người con trai đẩy cho bà vào chờ khám bịnh. Bà đau đớn nhiều nên ngồi không yên mà phải lăn lộn trên xe lăn.
Friday, November 20, 20203:05 PM(View: 46)
Đã từng sống trong nhiều căn nhà khác nhau, nhưng đối với An thì căn nhà nhỏ ở vùng Nam Phổ thuộc thành phố Huế là nơi cho nó nhiều kỷ niệm nhất. Vùng Nam Phổ ở ngay giữa đường của cửa biển Thuận An và chợ Đông Ba nên cứ chiều đến là có những người đàn bà gánh tất tả từng gánh cá tươi roi rói đến từng nhà để mời khách mua.
Thursday, November 19, 20207:11 AM(View: 54)
Đến ngày 20 tháng 11 là ngày tri ân các thầy và cô giáo, tôi quay lại ký ức để nhớ xem thầy cô nào của tôi đã để lại các kỷ niệm đẹp trong trí óc tôi. Trong suốt 12 năm tiểu học và trung học, tôi còn nhớ mãi một cô giáo dạy Việt Văn ở trường Đồng Khánh. Tên của cô là Hà Như Nguyện, giáo sư Việt Văn.
Thursday, November 19, 20206:08 AM(View: 46)
Tôi vừa đọc một bản tin là: Tài tử người Mỹ tên là George Clooney đã có lần tặng 14 triệu đô la cho 14 người bạn tốt của anh ta. Theo tin CNN thì anh George Clooney vốn là một người chồng có hai con song sinh vào năm 2017. Hiện nay anh ít đóng phim mà dành thì giờ chăm sóc cho hai người con song sinh nhỏ và cho vợ anh là một luật sư chuyên lo cho quyền...

CN 4443: NHỚ THẦY CÔ GIÁO VÀ BẠN .

Thursday, November 19, 20207:11 AM(View: 54)
aotrang5CN 4443: NHỚ THẦY CÔ GIÁO VÀ BẠN

Đến ngày 20 tháng 11 là ngày tri ân các thầy và cô giáo, tôi quay lại ký ức để nhớ xem thầy cô nào của tôi đã để lại các kỷ niệm đẹp trong trí óc tôi.
Trong suốt 12 năm tiểu học và trung học, tôi còn nhớ mãi một cô giáo dạy Việt Văn ở trường Đồng Khánh. Tên của cô là Hà Như Nguyện, giáo sư Việt Văn. Lần chót tôi nghe tin là cô đang sống ở Nha Trang.

Cô có dáng người đài các, ăn nói dịu dàng, khuôn mặt đẹp. Cô có lối chấm bài rất hay. Khi cô nhận tất cả các bài luận văn của học sinh thì lúc trả lại bài có điểm cho học sinh, cô chọn cách kêu tên từng người tuỳ theo điểm nhỏ nhất đến điểm lớn nhất.

Có nghĩa là khi bạn chưa nghe đến tên mình thì mừng. Mừng nhất là cô đọc bài văn của mình cho toàn lớp nghe. Từ đó, trong niềm vui có xen lẫn niềm hãnh diện. Chính vì yêu mến cô nên tôi luôn cố gắng làm luận văn cho hay để được cô cho đọc bài của mình trước cả lớp.

Người thầy thứ hai mà tôi yêu mến là cô Hoàng Thị Gioãn tức là bà Địch. Cô dạy môn Lý Hoá. Cô có dáng cao và uy nghi, đi đứng vững vàng, đầu cô luôn ngửng cao một cách tự tin. Cô có biệt tài là nhớ tên học trò vanh vách. Cái nhìn của cô làm cho người đối diện nể sợ. Cách cô giảng bài rất rõ ràng và mạch lạc. Về sau cô Gioãn làm Giám Học.

Người thầy thứ ba mà tôi mến mộ là Thầy Hoan, giáo sư Việt Văn. Thầy giảng bài hùng hồn vì có xen lẫn niềm đam mê và lòng yêu nghề. Thầy dẫn giải rất nhiều câu thơ hay của cổ nhân. Thầy rất sùng đạo Phật. Điều thầy đạy chúng tôi đã 54 năm qua (1966) nhưng tôi vẫn nhớ mãi. Đó là trong cuộc đời có ba cái khổ:

1. Muốn mà không được là khổ.
2. Không được ở gần người mình yêu là khổ.
3. Phải ở gần người mình ghét là khổ.

Thầy Hoan kết hôn với cô Mai Hương. Khi gia đình thầy cô được bảo lãnh qua Mỹ, thầy Hoan không thích sống ở Mỹ nên thầy đã trở về sống ở VN, để vợ con ở lại Mỹ.

Năm 1996, vợ chồng tôi về thăm VN, dự buổi họp mặt tái ngộ với các bạn học cùng lớp ngày trước. Hôm ấy thầy bận không đến hội ngộ được nhưng tôi được nói chuyện bằng điện thoại với thầy. Thật là ấm áp và cảm động.

Gặp lại thầy cô giáo và bạn bè là một niềm vui khôn tả. Tôi như thấy mình trẻ lại. Cứ cười nói, khóc lóc, cứ mi mi, tau tau, cứ líu lo, ríu rít như bầy chim non tìm được bạn. Cũng giống như đàn gà con lẩn quẩn kêu chim chíp, bu quanh gà mẹ để kiếm mồi.

Tôi nhìn thấy tuổi học trò thơ ngây qua hình ảnh bạn bè cũ. Nhưng ánh mắt ai cũng u buồn dù nụ cười vẫn nở. Tóc ai cũng bạc màu của thời gian. Mừng vì gặp lại đứa bạn còn, đau vì nghe tin đứa bạn chết. Chúng tôi ăn uống và đùa giỡn với nhau như ngày ngây thơ cũ.

Cám ơn người bạn đã đứng ra liên lạc và tổ chức để tôi còn được gặp lại bạn bè thân của nửa thế kỷ về trước. Bạn cũ rất quý giống như rượu quý để lâu năm.

Ta còn gì ngoài gia đình và bạn bè thân quen? Thời gian trôi đi, ai cũng đã già rồi. Gặp bạn có thể là lần cuối cùng trong cuộc đời. Nhìn thấy bạn hạnh phúc thì vui mừng. Nghe thấy bạn đau khổ thì ngậm ngùi, dâng một lời cầu nguyện ngắn cho gia đình bạn.

"Còn thấy gì, sáng mai đây thôi ta còn bạn bè,
Giọt rượu nào mãi chua cay trong tình vẫn u mê.
Từ một ngày, tình ta như núi rừng cúi đầu,
Ôi tiếng buồn rơi đều,
Nhìn lại mình đời đã xanh rêu. "(TCS)

Kim Hà, 19/11/2020
Image may contain: one or more people, people standing and wedding