Sunday, March 7, 20219:03 PM(View: 1)
Tôi nhớ hồi tôi được 15 tuổi thì gia đình vào thăm Sàigon. Mẹ bèn mua cho tôi một đôi guốc gót nhọn gọi là guốc Đa Kao. Cho đến lúc ấy, tôi toàn đi guốc mộc thấp, quai da nhựa trong suốt.
Sunday, March 7, 20214:10 PM(View: 16)
Tôi nhớ hồi còn đi học ở trường Đồng Khánh Huế thì chiếc nón là một người bạn đồng hành không thể thiếu khi tới trường, mà phải là nón bài thơ cơ. Mỗi ngày tôi đội nón có quai nón bằng vải nhung đen,
Saturday, March 6, 20216:02 AM(View: 29)
Trong suốt một năm nay, kể từ tháng 3 năm 2020 trở đi, nhà thờ bị đóng cửa cho đến tháng 6 năm 2020 mới cho hoạt động lại. Sau đó, các cha phải mua các lều vải về giăng lên để mọi người có thể tham dự Thánh Lễ ngoài trời. Đó là theo luật lệ của California. Trời California rất khô hạn, rất ít mưa và thường hay có gió Santa Ana mà người ta thường gọi là Devil Wind...
Saturday, March 6, 20215:24 AM(View: 30)
Một bà trong nhóm đọc kinh hàng ngày của chúng tôi đã được chích ngừa COVID 19 lần thứ nhất. Thế mà vì đại gia đình bà có nhiều người mắc bịnh COVID nên bà cũng bị lây bịnh ấy luôn. Khi bình phục, bà cho biết là phải đợi 30 ngày sau thì bà mới có thể đi chích ngừa lại lần 1 và sau đó là lần 2. Vị linh mục ở nhà thờ của tôi nói rằng: Chích ngừa COVID thì không chết...
Friday, March 5, 20212:21 AM(View: 33)
Kể từ ngày 17/3/2020, Huynh Đoàn Đa Minh thuộc giáo xứ Thánh Linh của chúng tôi đã mở một chương trình Zoom để mọi người mỗi ngày 3 lần gọi điện thoại vào để cùng cầu nguyện chung với nhau. Thế mà đã được một năm trường rồi. Mau thật! Cứ mỗi 10 giờ sáng thì chúng tôi cùng đọc kinh Phụng Vụ và các kinh khác và cầu nguyện cho nhu cầu của thế giớI
Friday, March 5, 20212:18 AM(View: 31)
Tôi nghe cảm nghiệm này khoảng 16 năm về trước, khoảng năm 2005, do Đức Viện Phụ Vương Đình Lâm chia sẻ khi chúng tôi theo cha Nguyễn Đăng Đệ lên thăm Đức Viện Phụ Lâm nơi sắp sửa trở thành Đan Viện Thánh Giuse ở vùng San Bernardino, California. Đức Viện Phụ Lâm rất hiền lành và đạo đức. Cha luôn nhỏ nhẹ nói chuyện và ân cần giảng dạy. Ngài đã tặng cho tôi một cây...
Friday, March 5, 20212:15 AM(View: 30)
<p>Gia đình của bà Teresa rất sùng kính Thánh Giuse. Bà bảo rằng gia đình xin ơn gì thì Ngài cũng ban cho. Sau đây là lời kể cảm nghiệm của gia đình bà về ơn Thánh Giuse: <p>"1. Hồi năm tôi còn bé là năm Ất Dậu 1945, ba tôi mua một tượng Thánh Giuse về để cầu nguyện. Tôi nhớ rằng ba tôi trả giá 6 đồng cho tượng ấy. Thế mà không hiểu sao khi ba tôi mở hộc bàn thì
Sunday, February 28, 202112:14 PM(View: 31)
Thành phố Mexico City rúng động bởi câu chuyện của anh Juan, 60 tuổi. Anh ta bước vào nhà thờ để cầu nguyện trước khi Thánh Lễ bắt đầu. Khi anh đang còn quỳ thì anh chết ngay dưới bàn thờ. Sau cái chết của anh, cảnh sát và xe cứu thương đến, rồi họ cho phép vị linh mục chính xứ cử hành Tang Lễ cho anh. Có rất nhiều giáo dân tham dự Tang Lễ của anh.
Sunday, February 28, 202110:30 AM(View: 44)
1. Chị Hương Nguyễn kể: "Mẹ tôi có lòng sùng đạo sâu xa. Bà có lòng sùng kính Đức Mẹ Maria và Thánh Cả Giuse cách đặc biệt. Bà lần chuỗi Mân Côi rất nhiều lần trong mỗi ngày. Bà được ơn soi sáng nên biết nhiều điều mà không do bà học hỏi mà ra. Khi mẹ tôi gần hấp hối, bà tuyên bố cách mạch lạc: "Chúa cho mẹ biết rằng mẹ sẽ chết vào 3 ngày nữa. ..
Saturday, February 27, 202111:09 AM(View: 36)
Không có gì vui cho bằng trong giáo xứ mình có một vị linh mục thánh thiện, vui vẻ và lịch sự. Giáo xứ của tôi may mắn có được một vị linh mục trẻ, vui tính, ân cần và rất lịch sự.

CN 4443: NHỚ THẦY CÔ GIÁO VÀ BẠN .

Thursday, November 19, 20207:11 AM(View: 152)
aotrang5CN 4443: NHỚ THẦY CÔ GIÁO VÀ BẠN

Đến ngày 20 tháng 11 là ngày tri ân các thầy và cô giáo, tôi quay lại ký ức để nhớ xem thầy cô nào của tôi đã để lại các kỷ niệm đẹp trong trí óc tôi.
Trong suốt 12 năm tiểu học và trung học, tôi còn nhớ mãi một cô giáo dạy Việt Văn ở trường Đồng Khánh. Tên của cô là Hà Như Nguyện, giáo sư Việt Văn. Lần chót tôi nghe tin là cô đang sống ở Nha Trang.

Cô có dáng người đài các, ăn nói dịu dàng, khuôn mặt đẹp. Cô có lối chấm bài rất hay. Khi cô nhận tất cả các bài luận văn của học sinh thì lúc trả lại bài có điểm cho học sinh, cô chọn cách kêu tên từng người tuỳ theo điểm nhỏ nhất đến điểm lớn nhất.

Có nghĩa là khi bạn chưa nghe đến tên mình thì mừng. Mừng nhất là cô đọc bài văn của mình cho toàn lớp nghe. Từ đó, trong niềm vui có xen lẫn niềm hãnh diện. Chính vì yêu mến cô nên tôi luôn cố gắng làm luận văn cho hay để được cô cho đọc bài của mình trước cả lớp.

Người thầy thứ hai mà tôi yêu mến là cô Hoàng Thị Gioãn tức là bà Địch. Cô dạy môn Lý Hoá. Cô có dáng cao và uy nghi, đi đứng vững vàng, đầu cô luôn ngửng cao một cách tự tin. Cô có biệt tài là nhớ tên học trò vanh vách. Cái nhìn của cô làm cho người đối diện nể sợ. Cách cô giảng bài rất rõ ràng và mạch lạc. Về sau cô Gioãn làm Giám Học.

Người thầy thứ ba mà tôi mến mộ là Thầy Hoan, giáo sư Việt Văn. Thầy giảng bài hùng hồn vì có xen lẫn niềm đam mê và lòng yêu nghề. Thầy dẫn giải rất nhiều câu thơ hay của cổ nhân. Thầy rất sùng đạo Phật. Điều thầy đạy chúng tôi đã 54 năm qua (1966) nhưng tôi vẫn nhớ mãi. Đó là trong cuộc đời có ba cái khổ:

1. Muốn mà không được là khổ.
2. Không được ở gần người mình yêu là khổ.
3. Phải ở gần người mình ghét là khổ.

Thầy Hoan kết hôn với cô Mai Hương. Khi gia đình thầy cô được bảo lãnh qua Mỹ, thầy Hoan không thích sống ở Mỹ nên thầy đã trở về sống ở VN, để vợ con ở lại Mỹ.

Năm 1996, vợ chồng tôi về thăm VN, dự buổi họp mặt tái ngộ với các bạn học cùng lớp ngày trước. Hôm ấy thầy bận không đến hội ngộ được nhưng tôi được nói chuyện bằng điện thoại với thầy. Thật là ấm áp và cảm động.

Gặp lại thầy cô giáo và bạn bè là một niềm vui khôn tả. Tôi như thấy mình trẻ lại. Cứ cười nói, khóc lóc, cứ mi mi, tau tau, cứ líu lo, ríu rít như bầy chim non tìm được bạn. Cũng giống như đàn gà con lẩn quẩn kêu chim chíp, bu quanh gà mẹ để kiếm mồi.

Tôi nhìn thấy tuổi học trò thơ ngây qua hình ảnh bạn bè cũ. Nhưng ánh mắt ai cũng u buồn dù nụ cười vẫn nở. Tóc ai cũng bạc màu của thời gian. Mừng vì gặp lại đứa bạn còn, đau vì nghe tin đứa bạn chết. Chúng tôi ăn uống và đùa giỡn với nhau như ngày ngây thơ cũ.

Cám ơn người bạn đã đứng ra liên lạc và tổ chức để tôi còn được gặp lại bạn bè thân của nửa thế kỷ về trước. Bạn cũ rất quý giống như rượu quý để lâu năm.

Ta còn gì ngoài gia đình và bạn bè thân quen? Thời gian trôi đi, ai cũng đã già rồi. Gặp bạn có thể là lần cuối cùng trong cuộc đời. Nhìn thấy bạn hạnh phúc thì vui mừng. Nghe thấy bạn đau khổ thì ngậm ngùi, dâng một lời cầu nguyện ngắn cho gia đình bạn.

"Còn thấy gì, sáng mai đây thôi ta còn bạn bè,
Giọt rượu nào mãi chua cay trong tình vẫn u mê.
Từ một ngày, tình ta như núi rừng cúi đầu,
Ôi tiếng buồn rơi đều,
Nhìn lại mình đời đã xanh rêu. "(TCS)

Kim Hà, 19/11/2020
Image may contain: one or more people, people standing and wedding