Sunday, February 15, 20261:11 PM(View: 16)
Sóng Biển xin đăng bài hay mới đọc xong thấy khiếp sợ thật. Nội dung (ở phần dưới) chỉ rõ cho thấy: Tội thiếu xót quên xưng giống như mắt xích mỗi ngày chồng chất dài thêm ra và nặng thêm lên theo năm tháng sống trên đời, rồi cột chặt chúng ta lại nơi thanh luyện theo thời gian cho tới tận thế để cân xứng với tội quên xưng hay quên chưa ăn năn xét mình kỹ để xưng tội "các...
Sunday, February 15, 20261:02 PM(View: 13)
Kinh Mân Côi: Điều Kiện Đền Bù Thật Dễ Để Cứu Linh Hồn Đáng Lẽ Phải "Ở Thanh Luyện Ngục cho Đến Tận Thế" Trong cuốn “Jacinta of Fatima” của cha Fernando Leite, S.J. (Jacinta de Fátima - Fernando Leite, pag. 78: Sobre Amelia), có diễn giải sơ qua một chút về trường hợp của cô Amelia ở Fatima, được Đức Mẹ tiết lộ cho biết phải chịu...
Sunday, February 15, 202612:42 PM(View: 12)
Mỗi năm khi gần đến Tết Nguyên Đán thì lòng tôi lại rộn rã nhớ về những kỷ niệm của ngày Tết tại quê nhà, nhớ mẹ hiền nay đã ra đi, nhớ gia đình của thời thơ ấu, dù nghèo mà an vui và hạnh phúc.
Sunday, February 15, 202611:58 AM(View: 13)
Rồi cơn đại dịch đến làm cho đất nước Bồ Đào Nha bị quét sạch. Thị nhân Francisco chết trước. Cô bé Jacinta đã nhìn thấy anh mình chịu đau khổ nên cô hiến dâng sự đau khổ của mình để cầu cho những người có tội.
Sunday, February 15, 202611:26 AM(View: 15)
Thị nhân nhỏ nhất của làng Fatima là cô bé Jacinta. Cô là người bé nhỏ, ốm yếu và thường hay bị bịnh. Nhưng cô thích nhẩy nhót, cười nói và cô không muốn chịu đau khổ. Cô Jacinta chỉ là một em bé bình thường trong những cánh đồng của làng Fátima.
Sunday, February 15, 202610:59 AM(View: 18)
Sau đây là một câu chuyện xẩy ra tại Fatima mà dường như ít người chú ý và quan tâm. Đó là việc ăn mặc hở hang mà đi vào nhà thờ.
Saturday, February 14, 20268:32 PM(View: 19)
Em Audrey Santo có những chuyện kỳ diệu sau khi em từ Medjugorje trở về nhà em ở Boston, Hoa Kỳ. Em Audrey Marie Santo sinh năm 1983 tại vùng Worcester, tiểu bang Massachusetts, Hoa Kỳ. Năm 1987, khi em vửa lên 3 tuổi thì em bị tai nạn chìm xuống nước. Từ đó em bị thiếu dưỡng khí oxygen trong bộ óc của em. Tai nạn này làm cho em bị đau, không cử động được và không nói chuyện...
Saturday, February 14, 20268:06 PM(View: 22)
Thị nhân Marija ở làng Medjugorje đã kể về lời của Đức Mẹ Maria rằng:
Saturday, February 14, 20267:46 PM(View: 24)
Nguồn: Medjugorje Đức Mẹ Maria ban thông điệp này cho thị nhân Ivan:
Saturday, February 14, 20261:14 PM(View: 23)
Anh Angelik được Chúa thương xót cách đặc biệt. Đêm 11/10/2009 rạng sáng 12/10/2009, lúc ấy anh Angelik đang ở Medjugorje và đang nói chuyện với một tu sĩ Dòng Phanxico ở trên núi Thánh có cây Thánh Giá lớn. Lúc ấy thì anh Angelik có thể nghe tiếng nhiều người nói và hát ca ngợi Chúa. Vị linh mục ban cho anh Angelik một thông điệp là: "Anh hãy tiếp tục sứ

Chuyện cô y tá Mỹ tại chiến tranh Việt Nam xưa

Saturday, November 29, 20254:57 PM(View: 122)

ytaChuyện cô y tá Mỹ tại chiến tranh Việt Nam xưa

Rất xinh đẹp và có lòng bao dung như thiên thần, trùng nghĩa với tên "Grace". Cô y tá 23 Tuổi để chữa lành những những người lính trẻ đang hấp hối?

Dưới cái nóng lên tới 120°, cô vẫn chuốt mascara mỗi ngày khi đi làm, không phải cho bản thân,mà là để những người lính trẻ đang hấp hối được nhìn thấy điều gì đó quen thuộc từ quê nhà.

Đó là Grace Lilleg Moore. Năm 1965, ở tuổi 22, Grace gia nhập chương trình Y tá Sinh viên Quân đội Mỹ và tốt nghiệp năm 1966.

Tháng 5 năm 1968, cô nhận mệnh lệnh: đến Việt Nam. Cô được bổ nhiệm tại Bệnh viện Di tản số 12 (12th Evacuation Hospital) gần Củ Chi. Những chấn thương cô phải đối mặt là thảm khốc: xương vụn, tứ chi bị cắt cụt, vết thương vượt xa mọi kiến thức Y khoa được học.

Tuy nhiên, Grace thích nghi nhanh chóng, làm việc không ngừng nghỉ trong lều bạt và nhà tôn. Thử thách lớn nhất của Grace không phải là y học, mà là cảm xúc. Cô trở thành Y tá trưởng khoa Chỉnh Hình.

Grace kể lại: "Chúng tôi không chỉ chữa lành vết thương thể chất. Chúng tôi là chỗ dựa tinh thần của họ. Chúng tôi là mẹ, là vợ và là bạn gái của họ."

Họ là những chàng trai mới mười tám, mười chín tuổi. Sợ hãi. Xa nhà. Đang cận kề cái chết hoặc biết rằng cuộc đời sẽ thay đổi mãi mãi.

Và Grace cùng với các y tá khác đã trở thành mọi thứ họ cần. Một bàn tay vững chắc. Một giọng nói dịu dàng. Một khuôn mặt nhắc nhở họ về ai đó yêu thương họ.

Đó là lý do cô chuốt mascara dưới cái nóng như thiêu đốt. Đó là một hành động nhỏ bé mang lại sự bình thường, một tia nhân tính mong manh tại nơi mà nhân tính bị thử thách mỗi ngày.

Grace đã chứng kiến những điều mà một phụ nữ 23 tuổi không nên thấy. Cô giữ những người lính sắp mất trong vòng tay.

Cô viết thư cho những người không còn cầm được bút. Cô làm việc đến khi cơ thể kiệt sức, rồi lại tiếp tục.

Sau bảy tháng ở Việt Nam, cô trở về Mỹ vào tháng 12 năm 1968, không có diễn hành hay vinh danh. Nhưng Grace không bao giờ quên. Cô tiếp tục phục vụ, tham gia Hiệp hội Cựu Chiến Binh chiến tranh Việt Nam, đấu tranh cho Đài tưởng niệm Phụ nữ trong chiến tranh Việt Nam để vinh danh 11,000 nữ quân nhân đã phục vụ.


Di sản của Grace không chỉ nằm ở những sinh mạng cô đã cứu. Nó nằm ở sự tri ân cô gieo mầm và lời nhắc nhở rằng:

Sự phục vụ không dừng lại khi quân phục được cởi bỏ. Đó là lời kêu gọi kéo dài cả cuộc đời.

ST