Sunday, February 15, 20261:11 PM(View: 16)
Sóng Biển xin đăng bài hay mới đọc xong thấy khiếp sợ thật. Nội dung (ở phần dưới) chỉ rõ cho thấy: Tội thiếu xót quên xưng giống như mắt xích mỗi ngày chồng chất dài thêm ra và nặng thêm lên theo năm tháng sống trên đời, rồi cột chặt chúng ta lại nơi thanh luyện theo thời gian cho tới tận thế để cân xứng với tội quên xưng hay quên chưa ăn năn xét mình kỹ để xưng tội "các...
Sunday, February 15, 20261:02 PM(View: 13)
Kinh Mân Côi: Điều Kiện Đền Bù Thật Dễ Để Cứu Linh Hồn Đáng Lẽ Phải "Ở Thanh Luyện Ngục cho Đến Tận Thế" Trong cuốn “Jacinta of Fatima” của cha Fernando Leite, S.J. (Jacinta de Fátima - Fernando Leite, pag. 78: Sobre Amelia), có diễn giải sơ qua một chút về trường hợp của cô Amelia ở Fatima, được Đức Mẹ tiết lộ cho biết phải chịu...
Sunday, February 15, 202612:42 PM(View: 12)
Mỗi năm khi gần đến Tết Nguyên Đán thì lòng tôi lại rộn rã nhớ về những kỷ niệm của ngày Tết tại quê nhà, nhớ mẹ hiền nay đã ra đi, nhớ gia đình của thời thơ ấu, dù nghèo mà an vui và hạnh phúc.
Sunday, February 15, 202611:58 AM(View: 13)
Rồi cơn đại dịch đến làm cho đất nước Bồ Đào Nha bị quét sạch. Thị nhân Francisco chết trước. Cô bé Jacinta đã nhìn thấy anh mình chịu đau khổ nên cô hiến dâng sự đau khổ của mình để cầu cho những người có tội.
Sunday, February 15, 202611:26 AM(View: 15)
Thị nhân nhỏ nhất của làng Fatima là cô bé Jacinta. Cô là người bé nhỏ, ốm yếu và thường hay bị bịnh. Nhưng cô thích nhẩy nhót, cười nói và cô không muốn chịu đau khổ. Cô Jacinta chỉ là một em bé bình thường trong những cánh đồng của làng Fátima.
Sunday, February 15, 202610:59 AM(View: 18)
Sau đây là một câu chuyện xẩy ra tại Fatima mà dường như ít người chú ý và quan tâm. Đó là việc ăn mặc hở hang mà đi vào nhà thờ.
Saturday, February 14, 20268:32 PM(View: 19)
Em Audrey Santo có những chuyện kỳ diệu sau khi em từ Medjugorje trở về nhà em ở Boston, Hoa Kỳ. Em Audrey Marie Santo sinh năm 1983 tại vùng Worcester, tiểu bang Massachusetts, Hoa Kỳ. Năm 1987, khi em vửa lên 3 tuổi thì em bị tai nạn chìm xuống nước. Từ đó em bị thiếu dưỡng khí oxygen trong bộ óc của em. Tai nạn này làm cho em bị đau, không cử động được và không nói chuyện...
Saturday, February 14, 20268:06 PM(View: 22)
Thị nhân Marija ở làng Medjugorje đã kể về lời của Đức Mẹ Maria rằng:
Saturday, February 14, 20267:46 PM(View: 24)
Nguồn: Medjugorje Đức Mẹ Maria ban thông điệp này cho thị nhân Ivan:
Saturday, February 14, 20261:14 PM(View: 23)
Anh Angelik được Chúa thương xót cách đặc biệt. Đêm 11/10/2009 rạng sáng 12/10/2009, lúc ấy anh Angelik đang ở Medjugorje và đang nói chuyện với một tu sĩ Dòng Phanxico ở trên núi Thánh có cây Thánh Giá lớn. Lúc ấy thì anh Angelik có thể nghe tiếng nhiều người nói và hát ca ngợi Chúa. Vị linh mục ban cho anh Angelik một thông điệp là: "Anh hãy tiếp tục sứ

TÂM SỰ CỦA MỘT LINH MỤC MỆT MỎI

Wednesday, January 7, 20266:06 PM(View: 133)

linhmuc1TÂM SỰ CỦA MỘT LINH MỤC MỆT MỎI

Có một dạng kiệt sức mà người ngoài rất khó nhìn thấy. Nó không biến mất sau một giấc ngủ dài, cũng không được chữa lành bằng một chuyến nghỉ ngơi rời xa giáo xứ. Đó là sự mệt mỏi tích tụ trong thinh lặng — thứ mệt mỏi mà nhiều linh mục phải mang theo trong suốt hành trình sứ vụ của mình.

Phần lớn thời gian, người ta mong đợi chúng tôi lắng nghe. Lắng nghe nỗi đau. Lắng nghe những khủng hoảng hôn nhân, những mất mát không thể nguôi ngoai, những cơn giận bị dồn nén, hay niềm tin đang lung lay. Chúng tôi không chỉ nghe bằng tai, mà còn bằng trái tim. Và dù có cố giữ khoảng cách đến đâu, chúng tôi vẫn vô tình hấp thụ nỗi tuyệt vọng, sự hoang mang và cảm giác vô vọng của người khác.

Bởi vì, trong mắt nhiều người, linh mục phải là trụ cột, là người mang hy vọng, là tiếng nói của sự nâng đỡ và khích lệ, là sự hiện diện của Đức Kitô giữa đời thường. Và vì thế, chúng tôi được dạy — và tự nhắc mình — rằng phải luôn rộng mở, luôn từ bi, luôn sẵn sàng đồng hành cùng đoàn chiên, bất kể hoàn cảnh riêng của mình ra sao.

Nhưng linh mục không phải là những con người không vết nứt.

Chúng tôi cũng mang trong mình những cuộc chiến nội tâm, những giới hạn, những tổn thương chưa kịp gọi tên. Có những lúc, giữa guồng quay của công việc mục vụ, chúng tôi quên mất rằng mình cũng cần được chữa lành. Có những ngày, chúng tôi tiếp tục cho đi trong khi chính mình đang cạn dần nguồn mạch thiêng liêng.

Điều nguy hiểm không nằm ở sự mệt mỏi nhất thời, mà ở sự ngắt kết nối âm thầm khỏi nguồn sinh lực thật sự của đời linh mục: chính là Chúa Giêsu Kitô. Khi đời sống cầu nguyện bị đẩy lùi bởi sự bận rộn của sứ vụ, khi việc “làm cho Chúa” vô tình thay thế việc “ở với Chúa”, thì sự kiệt sức không còn là điều bất ngờ, mà trở thành hệ quả tất yếu.

Vì thế, nếu có lúc bạn thấy chúng tôi trở nên gắt gỏng, xin hãy dành cho chúng tôi một chút cảm thông. Không phải vì chúng tôi thiếu yêu thương, mà vì không phải lúc nào chúng tôi cũng có không gian an toàn để bày tỏ sự mệt mỏi của chính mình.

Nếu có khi bạn nhận ra nơi chúng tôi một nỗi cô đơn lặng lẽ, xin hãy nhớ đến chúng tôi trong lời cầu nguyện. Đôi khi, điều chúng tôi cần không phải là giải pháp, mà là ơn được tìm lại niềm vui đã tạm thời đánh mất.

Nếu bạn cảm nhận rằng chúng tôi đang âm thầm đấu tranh, xin đừng ngần ngại đến gần. Một lời hỏi han giản dị — một câu “dạo này cha có khỏe không?” — có thể trở thành một ân huệ lớn lao hơn bạn tưởng.

Và trên hết, khi bạn thấy chúng tôi trông mệt mỏi, xin hãy cầu nguyện để chúng tôi tìm lại được thời gian và không gian cho cầu nguyện. Bởi lẽ, chính cầu nguyện — chứ không phải hiệu quả mục vụ hay lịch trình dày đặc — mới là phương thuốc duy nhất cho sự kiệt sức sâu xa ấy.

Xin cầu nguyện cho chúng tôi, như chúng tôi vẫn âm thầm cầu nguyện cho bạn mỗi ngày.

Cảm ơn bạn vì đã lắng nghe.

ST