Saturday, July 31, 20215:30 PM(View: 5)
Câu chuyện xẩy ra rất lạ lùng ở Medjugorje. Bỗng dưng có một thầy Phó Tế người Ái Nhĩ Làn, nghe được tiếng Chúa nói với thầy rồi thầy mua tặng cây Thánh Giá cho anh Hòa Vương. Sau đây là lời cảm nghiệm của anh Hoà Vương, vùng Stockton, California: Ngày 1 tháng 10 năm 2008, sau khi tham dự Thánh Lễ và lên Đồi Hiện Ra để cầu nguyện thì vợ chồng...
Saturday, July 31, 20215:27 PM(View: 4)
Sau đây là lời cảm nghiệm của anh Hoà Vương, vùng Stockton, California: "Đã ba tuần lễ trôi qua kể từ ngày tôi đi hành hương Medjugorje về, vậy mà tôi có cảm tưởng như mình vừa trải qua môt giấc mơ. Ồ, nhưng mà không vì đó là hiện thực. Dư âm của những ngày ở Medjugorje cứ vang vọng và ám ảnh tôi.
Saturday, July 31, 20215:05 PM(View: 6)
Lộ Đức đã cho tôi thêm nghị lực và sức mạnh để tiến về Mẹ Mễ-Du cũng không ngoài việc CẢM TẠ và TRI ÂN Mẹ, đặc biệt kỷ niệm 25 năm thành hôn của tôi. Mễ-Du còn cho tôi một thúc đẩy mạnh mẽ hơn vì là nơi Mẹ vẫn thân chinh hiện ra với con cái Mẹ. Còn gì sung sướng hơn khi diện kiến trực tiếp với Mẹ và thưa lên rằng: "Mẹ ơi! Con Yêu và Tri Ân Mẹ” Lòng
Saturday, July 31, 20215:02 PM(View: 4)
Sau chuyến hành hương Fatima và Lộ Đức năm 2007 tôi đã được một cảm nhận tri ân rất lớn lao tới Mẹ Maria, người mà tôi đã một lần tận hiến để làm chiến sĩ truyền giáo cho Mẹ …nhưng vì hoàn cảnh đổi thay mà tôi đã phải rũ “áo chiến y” để theo một con đường khác.
Friday, July 30, 20218:06 AM(View: 18)
Không có đủ ngôn ngữ để lấy đi sự phiền muộn và đau buồn. Tôi học được bài học vào 20 năm trước khi tôi chứng kiến cảnh hoang tàn tại Ngũ Giác Đài (Pentagon) khi chuyến bay 77 bị bọn khủng bố sử dụng vào ngày 11/9/2001. Khi tôi đứng chung với 400 thân nhân của các nạn nhân đau buồn thương tiếc sau khi 184 người trong các gia đình của họ và bạn bè họ bị ám sát.
Thursday, July 29, 20219:07 PM(View: 26)
Một cô gái người Mỹ gốc Hmong tên là Suni Lee, 18 tuổi và gia đình cô đã trải qua nhiều nỗi khó khăn trước khi cô đi thi môn Thể Dục Thẩm Mỹ (Gymnastics) tại Thế Vận Hội mùa Hè 2021 ở Tokyo, Nhật Bản...
Thursday, July 29, 20216:28 PM(View: 29)
“Cuộc đời tôi không còn là của tôi nữa." Thánh Teresa Benedicta Thánh Giá đã nói như thế và câu nói này đã đâm thâu và xuyên thấu tôi cách mãnh liệt vì tôi luôn đi tìm những câu nói về đau khổ. Tôi đau đớn vật vã để dâng đời mình mà tuân theo Thánh Ý Chúa. Tôi đã chấp nhận cây thánh giá mà Chúa kêu gọi tôi để cầu cho sự cứu rỗi và thánh hoá của các linh mục....
Tuesday, July 27, 202110:01 AM(View: 61)
Đối với những ai chưa đọc bài của tôi thì tôi xin kể lại: Sau khi dự đám cưới của cháu ruột tôi ngày 19/6/2021 thì 16 người trong gia đình tôi bị bịnh COVID 19. Gia đình tôi đều được chích ngừa. Có 3 người nằm bịnh viện vì không thở được.
Sunday, July 25, 20219:36 PM(View: 48)
Sau hơn một tháng trời lao đao vì cả đại gia đình tôi bị COVID 19, hôm nay là ngày vui nhất của vợ chồng tôi. Sau Thánh Lễ Chúa Nhật, tôi đánh bạo xin cha chủ tế ban cho vợ chồng tôi một đặc ân là được lãnh nhận Bí Tích Hoà Giải và Xức Dầu Thánh vì đầu tháng 7 vừa rồi, chúng tôi bị bịnh nên không được xức dầu Thánh vào mỗi Thứ Sáu Đầu Tháng.
Sunday, July 25, 20219:13 PM(View: 36)
Những lá thư này là của chị Thuận Hà gửi cho cha linh hướng, chúng tôi thấy có những điều hữu ích, nên với sự đồng ý của chị, chúng tôi đem chia sẻ với quý vị và các bạn. Chị Thuận Hà đi hành hương cùng với một người bạn và cô Su là cô em dâu ở Medjugorje. BÀI THƠ DÂNG MẸ: Vượt ngàn trùng con về đây thăm Mẹ, Lướt bóng mây con tràn đầy hy vọng.

THẤU QUA TAI, THẤM QUA TIM

Monday, July 30, 20189:32 PM(View: 884)
badep1THẤU QUA TAI, THẤM QUA TIM

Kính thưa Anh Chị em,

Qua miệng ngôn sứ Giêrêmia, Thiên Chúa phán, “Ta sẽ ban cho các ngươi những chủ chăn theo ý Ta, để họ dùng lý trí và khôn ngoan chăn dắt các ngươi”.

Và Thiên Chúa, Đấng giữ lời, đã ban Đức Giêsu, một mục tử như lòng Người mong ước. Ngài sẽ dùng lý trí và khôn ngoan để chăn dắt đoàn chiên.

Tin Mừng hôm nay cho thấy cách thức sư phạm tuyệt vời của Giêsu Mục Tử. Ngài biết, dẫu trái tim con người khát khao chân lý đến đâu và chỉ ở đó, mọi vấn nạn được giải đáp và thoả mãn… thì phản ứng đầu tiên của nó vẫn là thù nghịch và sợ hãi trước chân lý. Thế nên, Ngài đã tạo ra một công cụ để giải giới sự phản kháng nơi người nghe, đó là kể chuyện. Ngài biết, những lời hấp dẫn quyến rũ nhất mà ngôn ngữ của một miền, một đất nước luôn luôn có là “Ngày xửa ngày xưa…” là “Chuyện kể rằng…”; Ngài biết, chống lại chân lý là chuyện thường tình nơi con người, nhưng với một câu chuyện thì không; vì lẽ, con đường ngắn nhất từ con người đến chân lý… là một câu chuyện.

Sau khi kể “Kìa, có người kia ra đi gieo giống…”, hôm nay, Ngài giải thích, đúng hơn, Ngài nói đến bốn cung cách tương tác Lời nơi người nghe: nghe nhưng không hiểu; nghe nhưng không đâm rễ; nghe nhưng vinh hoa phú quý bóp nghẹt; nghe, hiểu và áp dụng. Điểm chung của bốn cấp độ là ai cũng được nghe, nhưng Lời sẽ mất tác dụng với ai không muốn nhớ; càng vô ích với người quá ham mê của cải vốn là lực đẩy Lời ra khỏi cuộc sống mình; và sau cùng, những ai nghe bằng tai, ghi bằng tâm và thực hành bằng tay… Lời mới có cơ may sinh hoa kết quả.

Một Linh mục kể, “Lúc còn là một thiếu niên, ngày kia, tôi được cha dẫn đi xem xiếc. Sắp hàng dài trước quầy vé, tôi chú ý một gia đình đứng ngay trước mặt. Họ có đến những tám đứa trẻ mà đứa lớn nhất có lẽ chưa đến tuổi mười hai. Nhìn dáng vẻ những trẻ ấy, tôi đoán được gia đình chúng không giàu. Quần áo chúng không đắt tiền nhưng sạch sẽ tươm tất. Nhìn cách từng hai đứa nắm tay nhau xếp hàng sau bố mẹ thì rõ chúng biết cư xử. Chúng nói huyên thuyên đầy phấn khích về những chú hề, những con voi và những trò xiếc sẽ được xem. Rõ ràng chúng chưa hề đến rạp xiếc bao giờ. Buổi tối này thật sự rất đặc biệt với cả tám đứa trẻ ấy.

Cha mẹ chúng đứng ở đầu hàng với vẻ hãnh diện nhất mà họ có thể. Người phụ nữ nắm tay chồng, dịu dàng nhìn ông. Ngay lúc ấy, người bán vé ngẩng lên và hỏi số vé họ cần. Người đàn ông trả lời hứng khởi, “Cho tôi tám vé trẻ con, hai vé người lớn để tôi có thể dẫn cả nhà vào xem xiếc”.

Nhưng, vừa khi được báo giá, bàn tay người vợ đột ngột rời khỏi tay chồng, đầu bà gục xuống, mặt người đàn ông thì tái đi. Ông tiến gần quầy vé và hỏi, “Thưa anh, giá bao nhiêu?”. Người bán vé bình thản lập lại… và người đàn ông không đủ tiền. Làm sao người cha có thể quay lại và nói với lũ trẻ rằng, mình không đủ tiền để dẫn chúng vào xem xiếc?

Chứng kiến tất cả những gì xảy ra, cha tôi lặng lẽ rút trong túi ra tờ hai mươi đô và thả xuống đất. Sau đó, cúi xuống nhặt lên, ông vỗ vai người đàn ông và nói rất tự nhiên, “Xin lỗi, thưa ông, cái này vừa rơi ra từ túi ông”. Người đàn ông hiểu những gì đang diễn ra. Ông không ngửa tay cầu xin nhưng rõ ràng, ông có thể đoán đây là sự giúp đỡ trong một tình huống ngặt nghèo. Bối rối trong giây lát… ông nhìn thẳng vào mắt cha tôi, áp lấy tay cha tôi bằng cả hai bàn tay như muốn vắt kiệt tờ bạc, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má… đôi môi mấp máy một cách khó khăn, “Cảm ơn, cảm ơn ông… rất nhiều, điều này thật sự ý nghĩa với gia đình tôi lúc này”.

Nhìn cả gia đình người đàn ông khuất sau cánh cổng rạp xiếc, tôi và cha đón xe buýt về nhà… đơn giản, cha tôi không đủ tiền để mua vé cho hai cha con. Thật sự, chúng tôi cũng chẳng dư dả gì… Tôi không hề giận cha, nhưng những gì cha tôi đã làm lúc đó đáng giá hơn cả ngàn buổi xem xiếc”.

Lạy Chúa, “Xin Lời Chúa thấu qua tai, thấm qua tim… và thánh qua tay… chúng con mỗi ngày”, Amen.

Lm Minh Anh