24 Tháng Mười 20207:47 CH(Xem: 41)
Mấy tuần nay, xem trên FB thấy cảnh bão lụt ở Miền Trung Việt Nam thì trái tim tôi đau thắt lại. Thấy nhiều cảnh đời thật là thương tâm. Tại sao Miền Trung VN luôn phải gánh chịu cảnh bão lụt từ bao nhiêu đời nay? Có phải vì miền Trung trong địa lý là môt vùng lõm sâu nên gió bão thường quyện vào đó mà hoành hành không nhỉ?
22 Tháng Mười 202012:44 CH(Xem: 71)
Mỗi một tư tưởng tích cực là một lời cầu nguyện thinh lặng nên sẽ thay đổi cuộc đời bạn, Lời cầu nguyện cũng là sự suy gẫm. Còn tư tưởng tiêu cực là một lời nguyền rủa thinh lặng, Chỉ cần có một tư tưởng tốt hay xấu, Thì có thể làm cho thể xác bạn bị căng thẳng hay thanh thản. Tư tưởng của bạn có khả năng mạnh mẽ,
22 Tháng Mười 202011:54 SA(Xem: 50)
Lời chia sẻ của LM Truyền Giáo Leslie Allen Stelter: Khi tôi còn là một người Tin Lành trong lực lượng Không Quân, tôi đã khấn lời cầu nguyện này:
19 Tháng Mười 20206:42 SA(Xem: 60)
Hôm nay, tôi ngồi nhớ lại quá khứ để ngợi khen và cảm tạ Thiên Chúa đã từng cứu mỗi người trong gia đinh tôi cách riêng. 1. Tôi có thai 5, 6 tháng và đã trăn trối trên đường vượt biên vì lên cơn mệt gần chết.
16 Tháng Mười 20204:22 SA(Xem: 101)
Hôm nay là ngày 16/10/2020, kỷ niệm 40 năm ngày gia đình tôi định cư ở nước Hoa Kỳ, đặc biệt là California, tôi muốn tâm sự về cuộc sống vất vả của gia đình tôi trong 40 năm.
15 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 85)
Nguồn: Catholic Answer and Prayers 1. TRẺ THƠ BỊ BỎ ĐÓI ĐẾN CHẾT Tôi xin các bạn cầu nguyện cho một bé gái 10 tuổi mà tôi không quen. Bé ở với cha mẹ nuôi và họ để cho bé đói cho đến chết. Họ khoá cửa tủ lạnh. Đồ ăn họ để trên các kệ rất cao để bé không với tới được.
15 Tháng Mười 20205:02 CH(Xem: 68)
Tính đến nay Ông Thomas Nguyễn Văn Nên, Phó Chủ Tịch của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi qua đời gần được 100 ngày rồi.
14 Tháng Mười 202010:14 SA(Xem: 62)
Ba năm trước vào năm 2017, vào dịp kỷ niệm 100 năm mà Đức Mẹ hiện ra ở Fatima, phái đoàn hành hương chúng tôi gồm hơn 60 người cùng nhau đi hành hương 17 ngày ở Âu Châu.
14 Tháng Mười 20204:51 SA(Xem: 62)
https://www.youtube.com/watch?v=JxtDmmmJKJg Từ nội dung bản nhạc The Impossible Dream Mơ ước một giấc mơ không thể thực hiện được. Chiến đấu một kẻ thù không đánh bại được. Gánh chịu một nỗi thống khổ không thể chịu đựng nổi. Chạy khi kẻ can đảm không dám đi. Sửa sai lầm lỗi không thể sửa đổi được. Yêu thương tinh tuyền và trong sạch từ đàng xa.
13 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 76)
Hãy mở mắt mỗi ngày để quan sát, Các phép lạ diệu kỳ của tình yêu. Nếu ta không mở to đôi mắt, Không thấy điều Chúa âu yếm ban cho. Phép lạ của tình Chúa yêu nhân loại, Phép lạ của tình yêu gia đình. Phép lạ của người hy sinh chính mình cho người khác, Phép lạ của tình bạn thiêng liêng.

LỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY CHÚA NHẬT TUẦN XXIX THƯỜNG NIÊN, C Chúa Nhật Truyền Giáo. SỐNG LỜI CHÚA TIN MỪNG : Lc 18,1-8

19 Tháng Mười 20198:17 CH(Xem: 296)

Child Sacred Heart of JesusLỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY
CHÚA NHẬT TUẦN XXIX THƯỜNG NIÊN, C
Chúa Nhật Truyền Giáo.

SỐNG LỜI CHÚA

TIN MỪNG : Lc 18,1-8

Thiên Chúa minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Người nói : “Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông : ‘Đối phương tôi hại tôi, xin ngài minh xét cho.’ Một thời gian khá lâu, ông không chịu. Nhưng cuối cùng, ông ta nghĩ bụng : ‘Dầu rằng ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì, nhưng mụ goá này quấy rầy mãi, thì ta xét xử cho rồi, kẻo mụ ấy cứ đến hoài, làm ta nhức đầu nhức óc’.”

Rồi Chúa nói : “Anh em nghe quan toà bất chính ấy nói đó ! Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao ? Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi ? Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng minh xét cho họ. Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng ?”

SUY NIỆM

VŨ KHÍ CỦA NGƯỜI BÉ MỌN

Tác giả thiêng liêng người Ý, Carlo Carretto, đã dành trọn hai mươi năm đi tu trong cô độc ở sa mạc Sahara. Khi được hỏi, trong thinh lặng Chúa hay nói với ông điều gì, và ông nghe thấy Chúa nói gì với thế giới? Câu trả lời duy nhất của ông là: Chúa bảo chúng ta cứ chờ đợi, cứ kiên nhẫn!

Hình ảnh bà góa trong dụ ngôn nổi bật với tính cách bền bỉ, kiên nhẫn và đầy tin tưởng trong lời cầu xin với ông quan tòa. Bà đã không quản ngại mà nhiều lần “quấy rầy” khiến vị quan tòa khó tính này phải “nhức đầu nhức óc”. Cuối cùng, ông quan tòa đã minh xét cho bà.

Thiên Chúa không phải là vị quan tòa nghiêm khắc và khó tính như vị quan tòa trong dụ ngôn trên. Người sẵn lòng lắng nghe những ai kiên nhẫn và đầy lòng tin trong lời cầu nguyện với Người. Chính lòng tin vào Chúa giúp con người biết kiên nhẫn. Cả hai kết thành vũ khí hữu hiệu cho lời nguyện của chúng ta, những người bé mọn ngày đêm hằng kêu cứu với Chúa.

Thiên Chúa sẵn sàng đáp ứng những khát vọng chính đáng của con người. Người thấu hiểu tất cả hiện tại và tương lai, những khốn khổ và bất công, mọi ưu tư và lo lắng, những hy vọng và ước muốn của những người nghèo khổ khốn cùng. Chỉ có lòng kiên nhẫn mới giúp người nghèo bền vững cậy trông vào Chúa.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY

Lạy Chúa, trong cuộc sống hàng ngày, không ít lần chúng con chán nản thất vọng vì những khó khăn vất vả của kiếp sống con người. Xin cho chúng con luôn can đảm, kiên trì và cậy trông vào Chúa là Cha nhân lành của chúng con. Amen.

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO

Truyền giáo là gì?

Thánh Phanxicô Xavie (12/3) được đặt làm bổn mạng các miền truyền giáo. Miền truyền giáo ở chỗ nào vậy?

Muốn trả lời câu hỏi: “Miền truyền giáo ở chỗ nào?” thì trước tiên phải xác định “truyền giáo là gì?”, rồi kế đó mới vạch ra biên giới của “miền truyền giáo” và “miền không cần truyền giáo”. Tiếc rằng vài khái niệm xem ra quá quen thuộc trên môi miệng, nhưng đến khi muốn phân tích sâu xa thì mới thấy là phức tạp, khiến chúng ta như bị lạc vào mê hồn trận, không tìm thấy lối ra. Chúng ta hãy bắt đầu bằng tiếng “truyền giáo”. Từ điển Tiếng Việt của Trung tâm từ điển học định nghĩa “truyền giáo là truyền bá tôn giáo (thường nói về đạo Cơ đốc)”. Định nghĩa như vậy thật là quá chính xác. Nhưng khi truy tầm lại nguyên gốc tiếng La-tinh, thì chúng ta có thể thấy rằng mình dịch sai. Từ “truyền giáo” dịch bởi tiếng La-tinh “missio” (và tiếng Pháp và tiếng Anh phiên âm thành mission). Thế nhưng, missio không phải là truyền giáo.

Như vậy missio có nghĩa là gì?

Trong tiếng La-tinh, missio là một danh từ gốc bởi động từ mittere có nghĩa là: gửi (thí dụ gửi một lá thư), cử đi, phái đi làm một công tác nào đó. Tân ước đã sử dụng theo một nghĩa rất đặc biệt để nói đến sứ mạng của Đức Kitô và của Hội thánh. Ở đầu Tin mừng theo thánh Luca, chúng ta thấy thiên sứ Gabriel được Thiên Chúa cử đến (missus est) Nazareth để báo tin cứu thế cho Đức Maria (Lc 1,26). Sang chương 4, ta thấy Đức Giêsu vào hội đường Nazareth, mở Kinh thánh, và áp dụng cho bản thân câu nói của ngôn sứ Isaia “Thần khí Chúa ngự trên tôi, xức dầu cho tôi và phái tôi (misit me) rao giảng Tin mừng cho người nghèo” (Lc 4,18). Tư tưởng này cũng gặp nơi thánh Gioan, chẳng hạn như ở chương 10 câu 36, Đức Giêsu tự xưng rằng mình là kẻ được Chúa Cha thánh hiến và phái đến trần gian (misit in mundum).

Sau khi sống lại, Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ và nói: “Như Chúa Cha đã phái Thầy, Thầy cũng phái anh em”; sự phái-ủy này tiếp theo tác động thổi hơi trên các tông đồ, biểu trưng cho việc trao ban Thần khí. Thực vậy, tại nhà Tiệc ly, trong đêm Tử nạn, Chúa Kitô đã hứa sẽ phái Thánh Linh đến với các môn đệ để họ tiếp tục sứ mạng của Người (Ga 16,7). Tóm lại, missio trong Tân ước có nghĩa là việc cử đi, phái đi; từ đó ta hiểu được tại sao trước đây được dịch là “thừa sai” (có nghĩa là: nhận sự sai khiến của ai, nhờ ai làm một việc gì đó); gần đây, có người dịch là “sứ vụ, sứ mạng”.

“Sứ vụ, sứ mạng, thừa sai, truyền giáo”: ý nghĩa bốn từ ngữ đó có gì khác nhau không?


Ba từ “Sứ vụ, sứ mạng, thừa sai” gốc Hán, và tôi không dám chắc rằng tất cả mọi người có thể hiểu được nội dung của nó. Còn “truyền giáo” thì dễ hiểu hơn, nghĩa là truyền bá tôn giáo (đôi khi còn được gọi là “truyền đạo, giảng đạo”). Tôi xin để dành cho các nhà ngôn ngữ học phê bình ý nghĩa cũng như cách dịch thuật, và tôi chỉ dừng lại dưới khía cạnh thần học mà thôi.

Tôi thấy có sự khác biệt khá lớn ở chỗ là: khi nói đến “truyền giáo”, chúng ta nghĩ ngay đến một hoạt động của Giáo hội: Giáo hội có bổn phận truyền giáo. Còn từ ngữ “sứ vụ” khi gợi lên một tư tưởng khác, Giáo hội được cử đi, có nghĩa là làm việc dưới sự điều khiển của ai khác. Nói khác đi, Giáo hội chỉ đóng vai trò phụ, bởi vì chủ động là Thiên Chúa. Đây là điều mà vài nhà thần học đã muốn nêu bật qua thuật ngữ “missio Dei”: chính Thiên Chúa giữ vai trò sáng khởi trong công cuộc cứu độ con người. Vì yêu thương con người, cho nên Chúa Cha đã cử Con Một là đức Kitô đến với trần gian, để mời gọi con người đến chia sẻ tình yêu với Ngài. Thánh Thần tình yêu cũng được trút đổ xuống nhân loại, giúp cho họ có khả năng đón nhận tình yêu của Chúa Cha. Và Giáo hội được mời gọi góp một phần vào công trình đó. Góp phần cách nào? Đến đây ta lại thấy một sự khác biệt nữa giữa “sứ vụ” và “truyền giáo”. Nói đến truyền giáo, người ta dễ liên tưởng đến việc truyền bá một đạo lý, một giáo thuyết. Còn “sứ vụ” thì, như vừa nói, nhằm thông truyền tình yêu Thiên Chúa. Việc thông truyền tình yêu không chỉ giới hạn vào lời giảng, nhưng còn bao hàm cả hành động và nếp sống nữa.

Nếu dịch “missio” là sứ vụ, thì cũng phải nói rằng thánh Phanxicô Xavie là bổn mạng các “nơi sứ vụ” hay sao?

Như đã nói, tôi chỉ nhận xét dưới khía cạnh thần học, chứ không muốn đi vào khía cạnh ngôn ngữ học. Dưới khía cạnh thần học, thì toàn thể Hội thánh chỉ có một sứ vụ duy nhất, đó là tiếp tục sứ vụ của Đức Kitô, thông ban tình yêu của Thiên Chúa cho toàn thể nhân loại. Hiểu như thế, sứ vụ của Hội thánh bao trùm khắp cả thế giới, chứ không thể nào phân chia “vùng sứ vụ” và “vùng phi sứ vụ” (hoặc “vùng truyền giáo” và “vùng không truyền giáo”). Thế nhưng từ thế kỷ XVI trở đi, từ “missio” được sử dụng theo một nghĩa hẹp hơn, đó là công cuộc rao giảng Tin mừng ở những miền ngoại đạo, quen gọi là “missio ad gentes, hay missio ad exteros”. Từ đó tiếng missio không còn ám chỉ toàn thể sinh hoạt của Giáo hội nữa, nhưng được hạn hẹp vào công tác rao giảng Tin mừng cho dân ngoại, đặc biệt kể từ khi thành lập Bộ Truyền bá đức tin (năm 1622). Theo quan niệm thời đó, các vùng “dân ngoại” bao trùm không những là Á châu, Phi châu, và kể cả Bắc Mỹ và Bắc Âu, nghĩa là những nơi theo Tin Lành. Dĩ nhiên là có sự khác biệt về mục tiêu giữa các vùng vừa kể, bởi vì việc truyền giáo cho dân ngoại thì nhắm kêu gọi họ trở lại Kitô giáo, còn việc truyền giáo cho những người Tin Lành (nghĩa là những người đã tin Chúa Kitô và đã rửa tội rồi) thì nhắm đến việc đưa về hợp nhất với Giáo hội Kitô giáo. Như vậy ta thấy vào thời cận đại, danh từ “missio” đã bị thu hẹp vào hai lãnh vực: về lãnh vực nội dung, nó chỉ giới hạn vào việc giảng đạo cho người ngoại đạo; về lãnh vực địa lý, nó chỉ giới hạn vào lãnh thổ đặt dưới quyền của Bộ Truyền bá đức tin. Tuy nhiên, một cuộc xét lại đã được đặt ra tại công đồng Vaticanô II.

Nghĩa là vào lúc đạo nghĩa bên châu Âu bắt đầu gặp khủng hoảng phải không?

Đúng một phần. Như vừa nói, trước đây người ta quan niệm rằng châu Âu đã hoàn toàn theo đạo Kitô rồi, vì thế mà “miền truyền giáo” được hiểu về các châu Á, châu Phi. Nhưng vào năm 1943, cha Henri Godin đã xuất bản một quyển sách gây tiếng vang dữ dội: France, pays de mission? Nước Pháp, trưởng nữ của Giáo hội, một nước đã cung cấp biết bao nhiêu hội dòng thừa sai, bây giờ trở thành xứ truyền giáo, trước tình trạng bỏ đạo của giới công nhân. Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên có người giật tiếng còi báo động như vậy. Trong quá khứ, nhiều lần, những xứ vốn tự hào là “đạo dòng, đạo gốc”, nhưng thực sự chỉ có đạo trên danh nghĩa, chứ chẳng có sống đạo gì hết. Vì thế không lạ gì mà nhiều chiến dịch được tổ chức để hâm nóng đức tin của các xứ đạo, mang danh là “tuần đại phúc” (theo nguyên gốc La-tinh cũng mang tên là missiones, và điển hình hội dòng do thánh Vinhsơn Phaolô thiết lập được mang tên là Congregatio missionis).

Trước đây, hoạt động “truyền giáo” của Giáo hội nhằm đến việc kêu gọi người ta trở lại đạo Kitô. Bây giờ, nếu dịch “missio” là “sứ vụ” thì mục tiêu của nó là gì?

Một lần nữa, tôi thấy cần phải xác định lại phạm vi trao đổi. Tôi không muốn đi vào khía cạnh ngôn ngữ, nhưng chỉ bàn về khía cạnh thần học mà thôi. Trong hậu bán thế kỷ XX, một cuộc tranh luận đã xảy ra chung quanh vấn đề mục tiêu của hoạt động truyền giáo. Có ý kiến cho rằng mục tiêu là kêu gọi lương dân trở lại Kitô giáo, bằng việc gia nhập Giáo hội. Ý kiến khác thì cho rằng mục tiêu của việc truyền giáo là thiết lập các giáo hội tại địa phương. Ý kiến nữa chủ trương rằng mục tiêu của việc truyền giáo là đối thoại tôn giáo, giúp cho họ khám phá cái tốt đẹp mà Thánh Thần đã gieo trong các nền văn hoá. Ý kiến thứ tư cho rằng mục tiêu của công cuộc truyền giáo là thăng tiến con người, giúp cho họ thoát khỏi cảnh lầm than của đói khổ, dốt nát, bệnh tật. Danh sách các ý kiến còn dài nữa, nhưng tôi chỉ thêm một ý kiến thứ năm nữa thôi: đó là “mục tiêu của truyền giáo là không làm cái gì hết”.

Chúng ta chỉ là chứng nhân thầm lặng cho tình thương của Thiên Chúa; kết quả ra sao thì chỉ có Chúa biết. Theo tôi nghĩ, tất cả các ý kiến đó đều đúng, bởi vì công tác truyền giáo bao gồm tất cả các mục tiêu vừa nêu, tuy rằng có thể tùy nơi tuỳ thời mà người ta nhấn mạnh một điểm này hơn một điểm khác. Chẳng hạn như vào ngày mồng một tháng chạp vừa qua, phụng vụ kính nhớ chân phước Charles de Foucauld, một chứng nhân cho tình thương của Chúa Giêsu qua việc thờ lạy Thánh Thể và chia sẻ nếp sống với dân nghèo. Đó cũng là một phương thức truyền giáo. Chúng ta cũng đừng quên thánh nữ Têrêsa hài đồng Giêsu được đặt làm bổn mạng các nơi truyền giáo, tuy chẳng bao giờ rời khỏi quê hương: chị nữ tu này thi hành sứ vụ chứng nhân cho tình yêu Chúa qua việc dâng hiến mình yêu mến Chúa thay cho mọi người.

Lúc đầu, cha nói rằng trong tiếng La-tinh, “missio” không phải là “truyền giáo”, nhưng là “sứ vụ”. Thế còn “Bộ Truyền giáo” của Toà thánh có được dịch đúng với nguyên gốc La-tinh không?

Không. Vào lúc được thành lập, danh xưng của bộ này là Sacra Congregatio de Fide Propaganda, dịch sát nghĩa là “quảng bá đức tin”. Nhưng có lẽ trong ngôn ngữ Âu châu hiện đại, Propaganda được hiểu là tuyên truyền (cách riêng là tuyên truyền chính trị); vì thế sau công đồng Vaticanô II, (năm 1968) đức Phaolô VI đã đổi danh xưng là S. Congregatio pro Gentium evangelizatione. Có người đã dịch là “Bộ Phúc âm hoá các dân tộc”, nhưng theo tôi nghĩ, evangelizatio chỉ có nghĩa đơn giản là “loan báo Tin mừng”, mặc dù trên thực thế, sứ vụ loan báo Tin mừng bao gồm nhiều công tác, như đức thánh cha Phaolô VI đã mô tả trong tông huấn Evangelii nuntiandi (số 17-24): chứng tá đời sống, rao giảng lời Chúa, cử hành phụng vụ. Mục tiêu của sứ vụ này là để cho Tin mừng thấm nhập vào tư tưởng nếp sống của cá nhân cũng như cộng đoàn. Nên lưu ý rằng sứ vụ này không bao giờ nói được là hoàn tất, không phải bởi vì còn có nhiều người chưa được nghe giảng Tin mừng, nhưng còn vì chính chúng ta, các Kitô hữu, vẫn còn sống xa các tiêu chuẩn do Tin mừng đề ra, và do đó cần phải cải tạo tư tưởng dài dài.

Lm. Giuse Phan Tấn Thành, OP.