08 Tháng Tám 202012:45 CH(Xem: 3)
Tôi tham dự thánh lễ an táng bà mẹ của người bạn linh mục. Nhiều năm trước, ba tham dự thánh lễ thụ phong linh mục của con bà. Trong thánh lễ ấy, đôi bàn tay con trai bà được Đức Giám Mục xức dầu. Chất dầu ấy được lau bởi một khăn gọi là maniturgium. Cái khăn có dầu ấy được để dành và trao cho người mẹ của vị linh mục trong Thánh Lễ...
07 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 29)
Chúng tôi bị cô lập trong nhà từ hơn 5 tháng nay, kể từ ngày 12/3/2020 đến nay. Thỉnh thoảng ra ngoài để thăm các con cháu và mua đồ ăn mà thôi. Tuy luôn dặn lòng là không được buồn nản nhưng vì ở nhà lâu quá rồi nên tôi cảm thấy chán nản, buồn phiền và trầm cảm. Mặt mũi già đi và héo úa.
29 Tháng Bảy 20205:33 CH(Xem: 92)
Từ FB Cha Bona Vut 1. Cách đây vài hôm có một người gọi cho Bona nói: “Cha ơi! Xin Cha khấn cho con với. Đàn bò con mất mấy ngày rồi mà tìm hết chỗ và hết sức rồi, nhưng không được. Giờ chỉ có ơn trên thôi.”
26 Tháng Bảy 20205:56 SA(Xem: 87)
Hôm qua, gia đình tôi gặp gỡ nhau qua bữa ăn chiều. Tuy vậy, gia đình phải kê 3 cái bàn xa nhau để giữ khoảng cách xã hội an toàn. Trong hơn 4 tháng bị giam trong nhà, chúng tôi mới thấy việc gặp gỡ thân nhân, bạn bè là điều đáng quý biết bao. Có bao nhiêu điều để tâm tình, để trao ban, để chia sẻ. Khi gặp lại nhau...
26 Tháng Bảy 20204:56 SA(Xem: 80)
Nguồn: Spiritdaily.com Dr. Lerma kể về một người bịnh nhân hấp hối thứ hai, đó là một bác sĩ Jean Pierre, 67 tuổi, ông hấp hối vì bịnh ung thư. Bác sĩ Jean nói rằng ông được TLTT Micae đến thăm viếng. TLTT Micael đến trong luồng ánh sáng. Ngài bắt đầu nói về tầm quan trọng giữa tâm linh và khoa học, nhất là việc du hành trong không gian.
25 Tháng Bảy 20206:35 SA(Xem: 81)
Nguồn: Spiritdaily.com Theo lời kể của Bác Sĩ John Lerma thì cha Mike, một linh mục đã từng là Chủ tịch một viện đại học Công Giáo ở tiểu bang Texas. Ngài đã có một cái chết khác thường. Cha Mike được xem là một nhà thần bí, về hưu và được 78 tuổi. Ngài bị bịnh ung thư từ đầu đến cổ lại thêm bịnh phổi nữa.
24 Tháng Bảy 202012:42 CH(Xem: 91)
Trong mấy tháng qua, nhóm cầu nguyện của chủng tôi đã cầu nguyện cho ít nhất là 5 người bị bịnh COVID-19 và cả 5 đều hết bịnh.
22 Tháng Bảy 20202:10 CH(Xem: 84)
Nguồn: Spiritdaily.com 1. Chịu đau đền tội cho người khác Có một số điều do bác sĩ John Lerma kể. Ông đang làm việc ở bịnh viện dành cho người hấp hối ở Texas (the Medical Center of Hoston). Ông ghi lại cảm nghiệm của hàng trăm bịnh nhân gần chết. Một vị linh mục đang hấp hối tên là cha Mike, 78 tuổi (tên giả).
22 Tháng Bảy 202012:36 CH(Xem: 72)
Giấc ngủ đem lại sự tươi khoẻ cho thể xác chúng ta, nhưng đôi khi những sự lo âu làm cho ta không có sự bình an mà chúng ta cần. Có khi là vì các cơn bịnh làm chúng ta không ngủ được. Có khi đó là vì thói quen thức khuya đã lâu, vì làm việc miệt mài trên máy computer, vì thích tìm tòi và nói chuyện trên các trang mạng xã hội.
22 Tháng Bảy 202010:54 SA(Xem: 89)
Một vị linh mục đang phục vụ tại giáo phận Orange đã kể cho nhóm chúng ta rằng: "Tôi phục vụ ở giáo xứ này được khoảng hơn 4 năm, tôi đã làm lễ an táng cho khoảng hơn 30 người ở trong lứa tuổi 30 tuổi đến 50 tuổi. Đa số chết trẻ vì bịnh stress, đứng tim (heart attacks). 1. Một thanh niên làm lập trình viên về computer, anh ta trẻ và rất thành công

KHI NÀO CUỘC ĐỜI CHÚNG TA VIÊN MÃN?

20 Tháng Mười Một 201912:47 CH(Xem: 194)

dakeu1KHI NÀO CUỘC ĐỜI CHÚNG TA VIÊN MÃN?

Khi nào cuộc đời chúng ta viên mãn? Đến một lúc nào đó trong đời, chúng ta có thể nói được: “Chính là đây! Đây là cao điểm! Từ giờ tôi chẳng thể làm gì hơn thế này nữa. Tôi đã dốc hết sức mình!”

Lúc nào thì chúng ta nói được như thế? Sau khi đạt đến đỉnh cao sức khỏe và sức mạnh thể chất? Sau khi sinh con? Sau khi nuôi dạy con cái thành công? Sau khi có một tác phẩm bán chạy? Sau khi nổi tiếng? Sau khi thắng chức vô địch lớn? Sau khi mừng kỷ niệm 60 năm ngày cưới? Sau khi tìm được tri kỷ? Sau khi bình an trở lại, thoát được cơn dằn vặt kéo dài? Khi nào thì chúng ta có thời điểm đó? Khi nào chúng ta đi đến tận đỉnh con đường trưởng thành?

Nhà thần nghiệm thời trung cổ, Gioan Thánh Giá nói cho rằng chúng ta đạt đến điểm này khi đến được “tâm điểm thâm sâu nhất của mình.” Nhưng với ngài, tâm điểm thâm sâu nhất trong linh hồn này, lại không giống với quan niệm thường có của chúng ta. Với thánh Gioan, tâm điểm thâm sâu nhất này chính là điểm tối đa có thể trong sự tiến triển của con người, sự trưởng thành thâm sâu nhất có thể đạt được trước khi chết. Nếu thật là thế, thì với một bông hoa, tâm điểm thâm sâu nhất, điểm tột đỉnh tiến triển của nó, sẽ không phải là lúc nở hoa, mà là lúc nó chết và tạo thành hạt giống. Đó là sự tiến triển xa hơn, là thành tựu tối cùng của nó.

Vậy còn điểm tiến triển tối hậu của chúng ta là gì? Tôi cho rằng chúng ta có khuynh hướng nghĩ nó như một thành tựu tích cực và cụ thể, như thành công trong sự nghiệp, hay một thành tích về thể thao, trí tuệ hay nghệ thuật đem lại cho chúng ta sự thỏa mãn, công nhận và danh tiếng. Nhưng nếu nhìn từ quan điểm ý nghĩa sâu xa, có lẽ chúng ta sẽ trả lời theo kiểu khác, nói rằng thành tựu tối hậu của chúng ta là một hôn nhân trọn vẹn, được làm cha mẹ, hay sống cuộc đời phục vụ tha nhân.

Vậy nếu như một bông hoa, khi nào chúng ta sẽ tạo thành hạt giống đây? Henri Nouwen cho rằng người ta sẽ có những câu trả lời rất khác nhau cho câu hỏi này. “Với một số người, đó là tận hưởng ánh hào quang của danh tiếng, với số khác, là khi họ được hoàn toàn quên lãng, với một số là khi họ đạt đến tột đỉnh sức mạnh, với số khác là khi họ yếu đuối và vô lực, với một số là khi năng lực sáng tạo triển nở, với số khác là khi họ mất hết tự tin vào năng lực của mình.”

Vậy lúc nào thì Chúa Giêsu tạo thành hạt giống của Ngài, sự viên mãn của Ngài? Với Chúa Giêsu, đây không phải là ngay sau phép lạ làm cho dân chúng kinh ngạc, cũng không phải khi Ngài đi trên mặt nước, hay khi Ngài vang danh khắp cõi Israel đến nỗi dân chúng muốn tôn Ngài lên làm vua. Không phải như thế. Vậy lúc nào Chúa Giêsu không còn gì nữa để vươn đến?

Và Henri Nouwen lại một lần nữa cho chúng ta câu trả lời này. “Tuy nhiên, chúng ta biết một điều, với Con Người, mọi sự đến hồi viên mãn, khi Ngài mất hết tất cả, mất quyền uy để lên tiếng và chữa lành, mất sự thành công và tầm ảnh hưởng, mất môn đệ và bạn bè, thậm chí là mất cả Chúa của mình. Khi Ngài bị đóng đinh trên cây thập tự, bị tước hết phẩm giá con người, Ngài biết rằng mình đã đến thời điểm đó, và nói, ‘Mọi sự đã hoàn tất!’”

Chữ hoàn tất ở đây có gốc Hy Lạp là Tetelesti. Đây là một diễn đạt được các họa sĩ dùng để nói rõ rằng tác phẩm đã hoàn thiện và không thêm thắt gì nữa. Nó còn được dùng để thể hiện việc gì đó đã xong. Ví dụ như, chữ Tetelesti được đóng dấu trên các bản án sau khi phạm nhân đã mãn hạn tù, còn được ngân hàng dùng đóng trên giấy ghi nợ đã trả xong, được gia nhân dùng khi báo cáo với chủ đã hoàn thành công việc, và được các vận động viên thốt lên khi băng qua vạch đích.

Đã hoàn tất! Một bông hoa chết đi để tạo thành hạt giống, nên cũng hợp lý khi đây là những lời cuối cùng của Chúa Giêsu. Trên thập giá, vẫn trung tín đến cùng với Chúa Cha, với lời của mình, với lòng yêu thương mà Ngài đã giảng dạy, Ngài thôi sống và bắt đầu chết, và đấy là khi Ngài tạo thành hạt giống của mình, khi thần khí Ngài bắt đầu ngấm vào thế giới. Ngài đã đến tâm điểm thâm sâu nhất của mình, cuộc đời Ngài đã viên mãn.

Vậy khi nào chúng ta thôi sống và bắt đầu chết? Khi chúng ta đi từ đóa hoa nở rộ đến tạo thành hạt giống? Nhìn qua, thì dĩ nhiên là khi sức khỏe, uy lực, danh tiếng và sự thu hút của chúng ta bắt đầu suy giảm và mờ nhạt đi, bị đẩy dần ra rìa và xuống dốc. Nhưng khi nhìn qua lăng kính cuộc đời Chúa Giêsu, thì chúng ta thấy rằng khi mờ nhạt đi, như một bông hoa đã qua thời điểm bung nở, chúng ta bắt đầu tạo ra một sự gì đó còn hấp dẫn hơn cả nở hoa. Đó là khi chúng ta có thể nói, “Đã hoàn tất!”

Rev. Ron Rolheiser, OMI