Wednesday, May 5, 20212:57 PM(View: 0)
Giải thoát và phép lạ thường đi đôi với nhau. Trong Thánh Kinh, Chúa Giêsu đã chữa lành nhiều người và giải thoát họ khỏi ảnh hưởng của ma quỷ hay thần ô uế. Trong tác phẩm Chain-Breaker, một bác sĩ chỉnh hình tên M. Weilert đã chia sẻ một cảm nghiệm như sau:
Tuesday, May 4, 202110:45 AM(View: 12)
Đức Mẹ đã hứa rằng Mẹ sẽ cứu giúp trong giờ chết với những ơn lành cần thiết cho ơn cứu rỗi và cho những ai giữ 5 ngày Thứ Bẩy Đầu Tháng liên tiếp. Họ cần phải làm như sau: 1. Đi xưng tội, 2. Rước Lễ, 3. Đọc 1 chuỗi Mân Côi, 4. Hiệp thông với Mẹ trong 15 phút khi suy niệm về 15 Mầu Nhiệm Mân Côi, với ý chỉ muốn đền tạ lên Mẹ.
Tuesday, May 4, 20216:51 AM(View: 9)
Lời Nói Đầu: Gia đình anh chị Cường Hương và cháu Kevin là cư dân của vùng San Diego, Nam California. Anh Cường là một Trung Tá trong quân lực Mỹ. Gia đình anh được Đức Mẹ Maria chúc phúc cách đặc biệt tại Medjugorje. Cháu Kevin Lee, 9 tuổi được nhìn thấy Chúa Giêsu và Mẹ Maria nhiều lần trong kỳ hành hương thứ 14 của nhóm Radio Giờ Của Mẹ...
Tuesday, May 4, 20215:52 AM(View: 6)
Lời Nói Đầu: Cô Thảo Nguyễn là một người trẻ vừa đi hành hương Medjugorje trong tháng 10 năm 2006. Trước khi đi hành hương thì cô Tina bị đau khổ vì tình phụ.
Tuesday, May 4, 20215:31 AM(View: 9)
Lời Nói Đầu: Cô Thảo Nguyễn là một người trẻ vừa đi hành hương Medjugorje trong tháng 10 năm 2006. Trước khi đi hành hương thì cô Tina bị đau khổ vì tình phụ. Đi về, cô được Chúa chữa lành khỏi bịnh thất tình và chán nản. Chúa đang dùng cô để hướng dẫn và an ủi những người đang đau khổ trong cuộc sống để họ được ơn hoán cải và chữa lành.
Monday, May 3, 20217:07 AM(View: 15)
Lời Nói Đầu: Đây là lời chia sẻ cảm nghiệm của cô Mỹ Nguyễn, một khách hành hương trong chuyến hành hương Medjugorje tháng 10 năm 2006 và sau đó là trong chuyến hành hương Đức Mẹ Guadalupe tháng 2 năm 2007 vừa qua: “Khi đi hành hương ở Medjugorje, tôi tha thiết xin ơn hoán cải cho gia đình, đồng thời xin ơn chữa lành phần hồn,
Monday, May 3, 20216:24 AM(View: 12)
Lời chia sẻ của cô Trung Thu về việc Chúa chữa lành cho người mẹ ung thư khỏi bịnh và cho người con trai của bà theo đạo và trở nên một thầy Phó Tế. Hiện thầy đang phục vụ tại thành phố Denver, tiểu bang Colorado, Hoa Kỳ. Cô Thu kể như sau:
Monday, May 3, 20215:46 AM(View: 17)
Tuần Lễ đầu tiên khi Đức Mẹ hiện ra tại Medjugorje đã được tuyên bố là có thật bởi một uỷ ban của Toà Thánh Vatican. Cô Vicka Ivankovic là một thị nhân nổi tiếng nhất trong 6 thị nhân tại Medjugorje, nước Bosnia-Hercegovina.
Sunday, May 2, 20218:44 PM(View: 20)
Lời Nói Đầu: Đây là lời kể của cô Trung Thu. Cô Thu đã nhận được nhiều ơn lành ở Naju, Đại Hàn. Chúa Thánh Thần hoạt động rất mạnh mẽ trên cô Thu. Sau đó, cô Thu đi hành hương ở Medjugorje vào năm 2011. Bẵng đi khoảng 8, 9 năm, hôm nay bỗng nhiên cô Thu gọi điện thoại kể cảm nghiệm của cô ở Medjugorje cho tôi nghe để tôi viết lại làm chứng cho Chúa và Đức Mẹ. (Kim Hà)
Sunday, May 2, 20211:55 PM(View: 20)
Lời Nói Đầu: Anh chị Patrick và Nancy Latta sẵn sàng đi khắp nơi trên thế giới để làm chứng cho Đức Mẹ Medjugorje. Lần đầu tôi gặp anh chị là vào năm 1998, trong Đại Hội Hoà Bình Medjugorje tại miền Nam California. Chị Nancy Latta có một giọng nói thật dịu dàng và ấm áp. Con người chị rất dễ mến, thân ái và thân thiện...

NGOẠI ĐẠO

Tuesday, February 11, 20202:16 PM(View: 467)

chua2NGOẠI ĐẠO

Lạy Chúa, con là người ngoại đạo
Nhưng tin có Chúa ngự trên cao.

Là người ngoại đạo sao lại tin có Chúa ngự trên cao? Đã tin Chúa ngự trên cao là có đạo rồi. Nếu tin Chúa ngự trên cao mà vẫn ngoại đạo chỉ có nghĩa là có đạo mà không vào đạo thôi.

Nhiều người có đạo nhưng không vào đạo. Cũng như nhiều người vào đạo nhưng không có đạo. Thơ Nguyên Sa bảo rằng nắng Saigon tôi đi mà chợt mát vì em mặc áo lụa Hà Đông. Cũng nắng Saigon tôi đi, nhưng sẽ chẳng chợt mát khi lòng tôi không có áo-lụa-em bay. Áo lụa cũng phơi bên sân hiền nhà ai. Dưới ngõ trúc cũng là áo lụa ai đi về. Cũng là áo lụa đó, nhưng vẫn là khác. Phải là áo-lụa-em bay lòng anh mới chợt mát.

Như thế, xem ra, cái gần gũi không gian có là gần mà vẫn là xa. Cái lòng mình chợt mát phải là cái gì thiêng liêng hơn, nó ở trong hồn ta chứ không ở ngoài ta. Nếu nó ở ngoài ta thì bất cứ áo lụa nào lòng tôi cũng chợt mát, bất cứ nắng nào cũng được chứ không phải nắng Saigon. Cái nắng Saigon, con đường Duy Tân lá đổ, hàng me già công viên, tự nó chỉ là me, là nắng, là lá đổ mà thôi cho những ai đi giữa Saigon mà không có Saigon với áo-lụa-em trong hồn mình. Còn ai có áo-lụa-em thì nắng là chợt mát, lá đổ là muôn chiều dư âm. Đạo cũng thế, chỉ khi nào đạo ở trong tôi mới là có đạo, mới là "chợt mát", là ơn cứu độ.

Thủa xưa cũng đã có một chuyện tình. Ngày đó, sau khi phạm tội, Ađam cùng Evà đi "trong địa đàng" nhưng vẫn là rũ úa giữa địa đàng. Như thế, "tôi ở trong địa đàng" vẫn là thống khổ, chỉ khi "địa đàng ở trong tôi", lúc đó tôi mới "có địa đàng", bấy giờ mới là gió lụa, mới là nắng hoa, mới là lòng mình chợt mát.

Nói về có đạo và vào đạo thì Phúc Âm có nhiều biến cố tường thuật về những người ngoại đạo nhưng lòng họ thì lại có đạo.

Một người ngoại đạo

Kết thúc cuộc đời rao giảng của Chúa là khúc đường vác thập giá lên Núi Sọ. Nếu Chúa vác không nổi mà chết trên đường đi thì hành trình cứu chuộc có dang dở không? Đó là câu hỏi giả sử mà thôi. Thực tế, hành trình cứu chuộc đã không dang dở. Chúa đã không kiệt sức mà chết trên đường đi vì đã có người vác đỡ. Kẻ vác đỡ thánh giá là ông Simon, người xứ Kyrênê, ông là một người ngoại giáo (Lc. 23:26).

Một người ngoại giáo nữa

Trong quãng đời mục vụ của Chúa, Tin Mừng thánh Matthêu có kể câu chuyện đức tin của một người như thế này:

Khi Ngài vào Carphanaum, thì một viên bách quản đến gặp Ngài, van xin: "Thưa Ngài, tên hầu của tôi nằm liệt bất toại ở nhà, phải đau đớn dữ lắm." Ngài nói: "Ta phải đến chữa nó?" Viên bách quản thưa lại: "Thưa Ngài, tôi không đáng được Ngài vào mái nhà tôi. Song Ngài hãy phán một lời mà thôi, thì tên hầu tôi sẽ khỏi, vì tôi đây tuy là thuộc hạ, thế mà có lính tráng dưới quyền tôi, tôi bảo người này: "Đi đi!" là nó đi; và bảo người khác: "Đến!" là nó đến; tôi bảo tôi tớ của tôi: "Làm cái này" là nó làm". Nghe vậy Đức Kitô ngạc nhiên và nói với các kẻ theo Ngài: "Quả thật, Ta bảo các ngươi, ta chưa hề gặp được lòng tin lớn như thế nơi một người nào trong Israel" (Mt. 8:5-10).

Lại một người ngoại giáo nữa

Câu chuyện trên là chứng nhân của niềm tin. Câu chuyện dưới đây nói về tâm tình biết ơn, cũng lại là một người ngoài.

Nhằm lúc Ngài vào một làng kia, thì mười người phung hủi đón gặp Ngài. Đứng đàng xa, họ gióng tiếng lên mà rằng: "Lạy Thầy Yêsu, xin thương xót chúng tôi!" Thấy vậy, Ngài bảo họ: "Hãy đi trình diện với hàng tư tế." Và xẩy ra là trong lúc họ đi, thì họ đã được sạch. Một người trong bọn thấy mình được lành thì quay lại lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa, và sấp mặt dưới chân Ngài mà tạ ơn. Người ấy là một người Samari. Đức Yêsu cất tiếng nói: "Không phải là cả mười người được sạch cả sao? Chín người kia đâu? Không thấy họ quay lại mà chúc vinh Thiên Chúa, trừ có người ngoại bang này?" (Lc. 17:11-18).

Rồi lại một người nữa ngoại giáo

Thánh Luca thuật lại câu chuyện như sau: "Một người ở thành Yêrusalem xuống Jêrico, giữa đường bị kẻ cướp bóc lột hết và đánh nhừ tử, đoạn chúng bỏ người ấy nửa sống nửa chết mà đi. Tình cờ một trưởng tế đi qua đấy, ông thấy người ấy song tránh một bên mà đi. Lại có một thầy Lêvi cũng qua lối ấy, thầy người ấy song cũng tránh một bên mà đi. Một người Samari nọ, nhân đi đường, cũng đến nơi ấy, thấy thế thì chạnh lòng thương, tiến lại đổ dầu và rượu, ràng buộc thương tích người ấy, đoạn vực người ấy lên lừa của mình mà đưa đến quán trọ, và săn sóc người ấy (Lc. 10:29-37).

Thầy tư tế và Lêvi chẳng những là người trong đạo mà còn hơn nữa, họ là kẻ giảng về đạo. Họ ở trong đạo nhưng lại không có đạo. Kẻ sống đạo lại là người ngoại đạo.

Rồi những người ngoại giáo nữa

Vào đêm Chúa sinh ra, trên bầu trời Belem năm ấy có một vì sao lạ. Cả triều đình và bao nhiêu pho Kinh Thánh, với những kinh sư chuyên môn cắt nghĩa ngôn sứ, mà họ chẳng biết gì, họ phải đợi cho tới khi những kẻ ngoại giáo từ phương xa tới hỏi: Đấng Cứu Thế đã sinh ra ở đâu? (Mt. 2:1-12). Trên bầu trời Belem năm ấy, vâng: Con là người ngoại đạo, nhưng tin có Chúa ngự trên cao.


Lạy Chúa,

- Nói về niềm tin thì các môn đệ khẳng định Thầy đâu có sống lại (Mc. 16:11, Yn. 20:25). Trong khi người có niềm tin mà tìm hết dòng dõi nhà Israel cũng không thấy lại là một người bên ngoài.

- Kẻ vác đỡ thánh giá cho Chúa trên những bước chân xiêu té cuối đời cũng lại là người ngoại.

- Nói về lòng biết ơn thì ít quá. Trong cái ít ỏi ấy lại cũng là một người bên ngoài.

- Nói về lòng bác ái thương người thì cũng không phải là tư tế hay các vị chức sắc trong đạo mà lại là người Samari, một kẻ ngoại giáo.

Băn khoăn một chút thế nào là "người bên ngoài", thế nào là "người bên trong", thế nào là "ngoại đạo" và "có đạo", con thấy một lần Chúa nói: "Ta bảo các ngươi, nhiều kẻ tự phương Đông, phương Tây mà đến và được dự tiệc với Abraham, Isaac và Yacob trong Nước Trời, còn chính con dân trong Nước lại sẽ bị đuổi ra bên ngoài tối tăm" (Mt. 8:11-12).

Con không muốn là con dân trong Nước nhưng bị loại ra ngoài. Làm kẻ từ mười phương mà được Nước Trời thì vẫn tốt hơn. Nếu thế thì con phải hiểu ĐẠO là gì. Con phải băn khoăn thế nào là "vào đạo" và thế nào là "có đạo". Trời chiều nay rộng quá, mênh mông như ĐẠO không bến bờ. ĐẠO mênh mông lắm, làm sao con có thể đem ĐẠO vào một định nghĩa chật hẹp được. Làm sao con có thể nhốt ĐẠO vào nhà thờ, vẽ chân dung ĐẠO bằng tờ giấy rửa tội. Đã nhiều lần con loại bỏ những ai không cùng tôn giáo với con là người "ngoại đạo".

Bỏ cái chật hẹp của lòng mình, con thấy ý nghĩa lời kinh kia quá đỗi thênh thang. Nếu những giải mây ngang đời trôi về vùng trời bao la không biết đâu là bờ bến thì ý nghĩa của lời kinh ấy cũng mênh mông không biết đâu là bến bờ. Lời kinh đó là:

Lạy Chúa, con là người ngoại đạo
Nhưng tin có Chúa ngự trên cao.

Nguyễn Tầm Thường
(Trích tập Con Biết Con Cần Chúa)